Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…
Chương 70: Nguyệt huyết lệ, chúng ta kết hôn đi!
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Bên kia vẫn không có động tĩnh.Nhược Băng từ từ tiến về phía ban đầu.“Tách...”Nhược Băng khựng chân lại, hoá ra là nước rơi phát ra tiếng động.“Cánh hoa tàn dưới chân nàngPhía trước là thiên đường.”“ Nơi này hoa trăng cách biệtNguyệt huyết lệKhông hẹn ngày về.”“ Gió và nước không thể dập tắt được ánh sáng vĩnh cửuPhía trước là địa ngục.”Đều là sử dụng những hình ảnh ước lệ mây gió trăng hoa tuyết núi sông...Người khắc lên muốn ám chỉ điều gì chứ? Cánh hoa tàn rõ ràng đối lập với thiên đường, ánh sáng vĩnh cửu đối lập với địa ngục. Tại sao không đổi vị trí cho nhau?Nhược Băng nhìn kĩ một lần nữa, đã có chút manh mối.Hai dòng chữ hai bên lực đạo rất mạnh, nét chữ thể hiện sự cuồng ngạo, khí phách của bậc quân vương. Nếu cô đoán không nhầm thì do đích thân Tần vương khắc.Dòng chữ ở giữa mềm mại, dẻo dai, uyển chuyển- đây là chữ do nữ tử khắc lên nhưng không kém phần cứng cỏi, mạnh mẽ, hào sảng- như hiệp khách giang hồ.Sử sách tương truyền dù trước hay sau thống nhất lục quốc Tần Thuỷ Hoàng cũng không hề lập hoàng hậu. Hậu cung ba ngàn mỹ nhân chỉ là mây bay.Có phải là do nữ tử kia không? Nàng ta khắc “hoa trăng cách biệt” là họ không đến được với nhau. “Trăng huyết lệ” trăng máu, nước mắt...Đây là...?Chờ đã, bút pháp này...là của tứ sư muội. Dù khắc lên đá, có đôi phần khác đi nhưng Nhược Băng chắc chắn nhận ra người cộng sự nhiều năm gắn bó của mình. Cô cảm giác có một bí mật kinh thiên động địa đang chờ hé mở...“ Đi ra.” Nhược Băng lớn giọng nói.“ Nhược Nhược, có phải dù ở nơi đâu em cũng cảm giác ra anh đúng không? Nhớ anh hả cưng?”Mạc Tu Nghiêu bước ra, một thân quần áo đen tuyền đẹp trai nhưng trên mặt luôn thường trực nụ cười vô lại.Nhược Băng khẽ nhíu mày, người này sao lại ở đây, còn nữa hình như cô cũng nhớ anh ta thật.“ Tại sao anh lại ở đây?”Mạc Tu Nghiêu vặn lại:“ Tôi còn phải hỏi tại sao em lại ở đây đấy! Cổ mộ này nguy hiểm trùng phùng, em có bản lĩnh đến đâu cũng phải lo cho tính mạng của mình chứ.”“ Anh lo cho tôi hả?”“ Vợ anh anh không lo, anh lo cho ai chứ?”Mạc Tu Nghiêu tiến sát về phía Nhược Băng, khẽ nhấc cằm cô lên.“ Chuyện lúc trước anh xin lỗi, đừng giận.”Nhược Băng thô lỗ đẩy mạnh anh ra: “Giận em gái anh ý.”Mạc Tu Nghiêu giơ tay đầu hàng.“ Bĩnh tĩnh nào mỹ nhân, chờ xong việc này, chúng ta kết hôn đi.”Nhược Băng khẽ chấn động, con hàng này trong cổ mộ đầu nhúng nước đến phát điên rồi đúng không?Mạc Tu Nghiêu thấy bên kia không động tĩnh, nghiêm túc nói.“ Lời anh nói tuyệt đối là thật, Nhược Nhược chúng ta kết hôn đi. Cả đời không chia lìa.”Nội tâm Nhược Băng dậy sóng. Anh ta đây là thật lòng thích cô đúng không? Không phải trêu đùa?“ Chậm đã, tên anh tôi còn chưa biết đâu.”Vẻ mặt Mạc Tu Nghiêu xẹt qua tia bối rối rất nhanh, song vẫn thản nhiên đáp:“ Nhược Nhược, thoát khỏi đây quan trọng, chờ ra ngoài chuyện gì anh cũng nói cho em được không?”Nhược Băng mỉm cười tươi như hoa, từ từ tiến gần về phía Mạc Tu Nghiêu, liên tục nhắc lại câu:“ Thật sao?”Cô đến gần, ôm lấy anh, thì thầm ở tai anh.“ Anh có yêu em không?”Sau đó là tiếng cười trong trẻo như chuông của Nhược Băng vang vọng khắp nơi.Mạc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn trong mắt cô. Hàng mi dài cong cong, đẹp khôn xiết. Dưới bờ mi dài là ánh mắt sâu hun hút- không nhìn thấy đáy.“ Đoàng....”Tiếng súng phá nát không gian im lặng. Mạc Tu Nghiêu ôm bụng đẫm máu, chỉ tay về phía Nhược Băng.“ Em....”Ánh mắt cô tràn đầy sát khí và u ám tột độ..._______Ai đoán ra chuyện tình tứ sư muội không?:3 mà cho Băng nhà ta bắn Nghiêu cho thích#Uyenca
Bên kia vẫn không có động tĩnh.
Nhược Băng từ từ tiến về phía ban đầu.
“Tách...”
Nhược Băng khựng chân lại, hoá ra là nước rơi phát ra tiếng động.
“Cánh hoa tàn dưới chân nàng
Phía trước là thiên đường.”
“ Nơi này hoa trăng cách biệt
Nguyệt huyết lệ
Không hẹn ngày về.”
“ Gió và nước không thể dập tắt được ánh sáng vĩnh cửu
Phía trước là địa ngục.”
Đều là sử dụng những hình ảnh ước lệ mây gió trăng hoa tuyết núi sông...
Người khắc lên muốn ám chỉ điều gì chứ? Cánh hoa tàn rõ ràng đối lập với thiên đường, ánh sáng vĩnh cửu đối lập với địa ngục. Tại sao không đổi vị trí cho nhau?
Nhược Băng nhìn kĩ một lần nữa, đã có chút manh mối.
Hai dòng chữ hai bên lực đạo rất mạnh, nét chữ thể hiện sự cuồng ngạo, khí phách của bậc quân vương. Nếu cô đoán không nhầm thì do đích thân Tần vương khắc.
Dòng chữ ở giữa mềm mại, dẻo dai, uyển chuyển- đây là chữ do nữ tử khắc lên nhưng không kém phần cứng cỏi, mạnh mẽ, hào sảng- như hiệp khách giang hồ.
Sử sách tương truyền dù trước hay sau thống nhất lục quốc Tần Thuỷ Hoàng cũng không hề lập hoàng hậu. Hậu cung ba ngàn mỹ nhân chỉ là mây bay.
Có phải là do nữ tử kia không? Nàng ta khắc “hoa trăng cách biệt” là họ không đến được với nhau. “Trăng huyết lệ” trăng máu, nước mắt...Đây là...?
Chờ đã, bút pháp này...là của tứ sư muội. Dù khắc lên đá, có đôi phần khác đi nhưng Nhược Băng chắc chắn nhận ra người cộng sự nhiều năm gắn bó của mình. Cô cảm giác có một bí mật kinh thiên động địa đang chờ hé mở...
“ Đi ra.” Nhược Băng lớn giọng nói.
“ Nhược Nhược, có phải dù ở nơi đâu em cũng cảm giác ra anh đúng không? Nhớ anh hả cưng?”
Mạc Tu Nghiêu bước ra, một thân quần áo đen tuyền đẹp trai nhưng trên mặt luôn thường trực nụ cười vô lại.
Nhược Băng khẽ nhíu mày, người này sao lại ở đây, còn nữa hình như cô cũng nhớ anh ta thật.
“ Tại sao anh lại ở đây?”
Mạc Tu Nghiêu vặn lại:
“ Tôi còn phải hỏi tại sao em lại ở đây đấy! Cổ mộ này nguy hiểm trùng phùng, em có bản lĩnh đến đâu cũng phải lo cho tính mạng của mình chứ.”
“ Anh lo cho tôi hả?”
“ Vợ anh anh không lo, anh lo cho ai chứ?”
Mạc Tu Nghiêu tiến sát về phía Nhược Băng, khẽ nhấc cằm cô lên.
“ Chuyện lúc trước anh xin lỗi, đừng giận.”
Nhược Băng thô lỗ đẩy mạnh anh ra: “Giận em gái anh ý.”
Mạc Tu Nghiêu giơ tay đầu hàng.
“ Bĩnh tĩnh nào mỹ nhân, chờ xong việc này, chúng ta kết hôn đi.”
Nhược Băng khẽ chấn động, con hàng này trong cổ mộ đầu nhúng nước đến phát điên rồi đúng không?
Mạc Tu Nghiêu thấy bên kia không động tĩnh, nghiêm túc nói.
“ Lời anh nói tuyệt đối là thật, Nhược Nhược chúng ta kết hôn đi. Cả đời không chia lìa.”
Nội tâm Nhược Băng dậy sóng. Anh ta đây là thật lòng thích cô đúng không? Không phải trêu đùa?
“ Chậm đã, tên anh tôi còn chưa biết đâu.”
Vẻ mặt Mạc Tu Nghiêu xẹt qua tia bối rối rất nhanh, song vẫn thản nhiên đáp:
“ Nhược Nhược, thoát khỏi đây quan trọng, chờ ra ngoài chuyện gì anh cũng nói cho em được không?”
Nhược Băng mỉm cười tươi như hoa, từ từ tiến gần về phía Mạc Tu Nghiêu, liên tục nhắc lại câu:
“ Thật sao?”
Cô đến gần, ôm lấy anh, thì thầm ở tai anh.
“ Anh có yêu em không?”
Sau đó là tiếng cười trong trẻo như chuông của Nhược Băng vang vọng khắp nơi.
Mạc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn trong mắt cô. Hàng mi dài cong cong, đẹp khôn xiết. Dưới bờ mi dài là ánh mắt sâu hun hút- không nhìn thấy đáy.
“ Đoàng....”
Tiếng súng phá nát không gian im lặng. Mạc Tu Nghiêu ôm bụng đẫm máu, chỉ tay về phía Nhược Băng.
“ Em....”
Ánh mắt cô tràn đầy sát khí và u ám tột độ...
_______
Ai đoán ra chuyện tình tứ sư muội không?
:3 mà cho Băng nhà ta bắn Nghiêu cho thích
#Uyenca
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Bên kia vẫn không có động tĩnh.Nhược Băng từ từ tiến về phía ban đầu.“Tách...”Nhược Băng khựng chân lại, hoá ra là nước rơi phát ra tiếng động.“Cánh hoa tàn dưới chân nàngPhía trước là thiên đường.”“ Nơi này hoa trăng cách biệtNguyệt huyết lệKhông hẹn ngày về.”“ Gió và nước không thể dập tắt được ánh sáng vĩnh cửuPhía trước là địa ngục.”Đều là sử dụng những hình ảnh ước lệ mây gió trăng hoa tuyết núi sông...Người khắc lên muốn ám chỉ điều gì chứ? Cánh hoa tàn rõ ràng đối lập với thiên đường, ánh sáng vĩnh cửu đối lập với địa ngục. Tại sao không đổi vị trí cho nhau?Nhược Băng nhìn kĩ một lần nữa, đã có chút manh mối.Hai dòng chữ hai bên lực đạo rất mạnh, nét chữ thể hiện sự cuồng ngạo, khí phách của bậc quân vương. Nếu cô đoán không nhầm thì do đích thân Tần vương khắc.Dòng chữ ở giữa mềm mại, dẻo dai, uyển chuyển- đây là chữ do nữ tử khắc lên nhưng không kém phần cứng cỏi, mạnh mẽ, hào sảng- như hiệp khách giang hồ.Sử sách tương truyền dù trước hay sau thống nhất lục quốc Tần Thuỷ Hoàng cũng không hề lập hoàng hậu. Hậu cung ba ngàn mỹ nhân chỉ là mây bay.Có phải là do nữ tử kia không? Nàng ta khắc “hoa trăng cách biệt” là họ không đến được với nhau. “Trăng huyết lệ” trăng máu, nước mắt...Đây là...?Chờ đã, bút pháp này...là của tứ sư muội. Dù khắc lên đá, có đôi phần khác đi nhưng Nhược Băng chắc chắn nhận ra người cộng sự nhiều năm gắn bó của mình. Cô cảm giác có một bí mật kinh thiên động địa đang chờ hé mở...“ Đi ra.” Nhược Băng lớn giọng nói.“ Nhược Nhược, có phải dù ở nơi đâu em cũng cảm giác ra anh đúng không? Nhớ anh hả cưng?”Mạc Tu Nghiêu bước ra, một thân quần áo đen tuyền đẹp trai nhưng trên mặt luôn thường trực nụ cười vô lại.Nhược Băng khẽ nhíu mày, người này sao lại ở đây, còn nữa hình như cô cũng nhớ anh ta thật.“ Tại sao anh lại ở đây?”Mạc Tu Nghiêu vặn lại:“ Tôi còn phải hỏi tại sao em lại ở đây đấy! Cổ mộ này nguy hiểm trùng phùng, em có bản lĩnh đến đâu cũng phải lo cho tính mạng của mình chứ.”“ Anh lo cho tôi hả?”“ Vợ anh anh không lo, anh lo cho ai chứ?”Mạc Tu Nghiêu tiến sát về phía Nhược Băng, khẽ nhấc cằm cô lên.“ Chuyện lúc trước anh xin lỗi, đừng giận.”Nhược Băng thô lỗ đẩy mạnh anh ra: “Giận em gái anh ý.”Mạc Tu Nghiêu giơ tay đầu hàng.“ Bĩnh tĩnh nào mỹ nhân, chờ xong việc này, chúng ta kết hôn đi.”Nhược Băng khẽ chấn động, con hàng này trong cổ mộ đầu nhúng nước đến phát điên rồi đúng không?Mạc Tu Nghiêu thấy bên kia không động tĩnh, nghiêm túc nói.“ Lời anh nói tuyệt đối là thật, Nhược Nhược chúng ta kết hôn đi. Cả đời không chia lìa.”Nội tâm Nhược Băng dậy sóng. Anh ta đây là thật lòng thích cô đúng không? Không phải trêu đùa?“ Chậm đã, tên anh tôi còn chưa biết đâu.”Vẻ mặt Mạc Tu Nghiêu xẹt qua tia bối rối rất nhanh, song vẫn thản nhiên đáp:“ Nhược Nhược, thoát khỏi đây quan trọng, chờ ra ngoài chuyện gì anh cũng nói cho em được không?”Nhược Băng mỉm cười tươi như hoa, từ từ tiến gần về phía Mạc Tu Nghiêu, liên tục nhắc lại câu:“ Thật sao?”Cô đến gần, ôm lấy anh, thì thầm ở tai anh.“ Anh có yêu em không?”Sau đó là tiếng cười trong trẻo như chuông của Nhược Băng vang vọng khắp nơi.Mạc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn trong mắt cô. Hàng mi dài cong cong, đẹp khôn xiết. Dưới bờ mi dài là ánh mắt sâu hun hút- không nhìn thấy đáy.“ Đoàng....”Tiếng súng phá nát không gian im lặng. Mạc Tu Nghiêu ôm bụng đẫm máu, chỉ tay về phía Nhược Băng.“ Em....”Ánh mắt cô tràn đầy sát khí và u ám tột độ..._______Ai đoán ra chuyện tình tứ sư muội không?:3 mà cho Băng nhà ta bắn Nghiêu cho thích#Uyenca