Tác giả:

Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…

Chương 71: Hoa ảnh. Có trách do mày động vào người đàn ông của tao

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Mạc Tu Nghiêu chỉ tay về phía Nhược Băng, khuôn mặt trắng bệch.“ Tại sao?”Nhược Băng nhanh như cắt, dùng chân đá mạnh vào người Mạc Tu Nghiêu.“ Còn hỏi bà đây sao à? Hàng giả mãi chỉ là hàng giả. Không nể tình khuôn mặt này, bà đã cho thêm vài phát súng rồi!”Mạc Tu Nghiêu chấn động, lắc đầu.“ Em nói gì vậy?”“ Hạ màn đi thôi, thích diễn trò với bà đây hả?”Mạc Tu Nghiêu ho ra búng máu, nháy mắt thay đổi, vẻ mặt dữ tợn, vặn vẹo như quỷ.“ Làm sao mày biết?”Nhược Băng phủi tay, kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống- như một nữ vương cao cao tại thượng.“ Từ lúc đầu tao đã nghi ngờ rồi!”Mạc Tu Nghiêu lắc đầu tựa như đây là chuyện khó tin nhất thế gian:“ Không thể nào! Làm sao mà...”“ Đúng là mày diễn đạt, không chút sơ hở, tao còn suýt tưởng thật nữa cơ. Nhưng không có bức tường nào không lọt gió. Tao đang đeo mặt nạ da người, làm sao anh ấy nhận ra tao được?”Mạc Tu Nghiêu- à không phải gọi là Hoa ảnh.“ Vậy mày phát hiện ra tao ngay từ lúc đầu rồi đúng không? Ban nãy...”Nhược Băng gật đầu phụ hoạ, châm biến nói:“ Đúng rồi, mày khôn hơn chút rồi đấy! Ban nãy tao chỉ thử chơi đùa thêm với mày chút thôi mà!”Hoa ảnh cười: “Mày khá lắm! Nhưng chẳng qua mày cũng chỉ chết vì tình thôi! Đừng nói với tao mày không động tâm. Lúc nãy có phải mày cũng ảo tưởng, ước ao đây là sự thật đúng không? Nên mày đắm chìm không muốn thoát ra ha hahaha.”Nhược Băng bồi cho hắn vài cú đá nữa: “Vậy thì sao? Đáng nhẽ ngay từ đầu mày không nên động tới “người đàn ông của tao” mày nhầm to rồi!”Khi nói xong năm chữ “người đàn ông của tao” Nhược Băng khẽ giật mình. Cô quả thật chết vì tình sao?“ Mày rốt cuộc là thứ gì?”Hoa ảnh nhàn nhã dựa đầu vào tường: “Sao tao phải nói cho mày.”Thấy Nhược Băng không nói gì, Hoa ảnh hỏi thêm:“ Hay chúng ta làm giao dịch, đôi bên có lợi.”Nhược Băng nâng súng, ngắm thẳng vào tim Hoa ảnh, động tác chưa đến một giây.“ Đoàng.....”Cô nhếch mép khinh bỉ:“ Dựa vào mày? Dựa vào việc mày giả mạo người đàn ông của tao?”!!!!Năm chữ “người đànông của tao” hình như cô nói đến phát quen rồi!!! Phải sửa mới được...Xong Nhược Băng cười phá lên, đáy mắt lạnh lẽo như mặt hồ phủ băng.“ Tưởng tao không đoán ra à? Mày là ảo ảnh sinh ra từ chấp niệm của con người, tao mà giao dịch với mày sẽ càng lún sâu vào ảo ảnh, cuối cùng chìm trong mộng mị không lối thoát, tan biến nào, trò chơi- kết thúc rồi!”Khuôn mặt Mạc Tu Nghiêu dần mơ hồ rồi biến mất, không gian xung quanh như thủy tinh dần vỡ vụn.Tim Nhược Băng như có thứ gì khẽ đâm vào, khuôn mặt này, bao giờ cô có thể được ngắm nhìn, được chạm vào anh đây....Thoát khỏi ảo cảnh, Nhược Băng vẫn đứng trước hai cửa động.Nếu cô đoán không sai, ảo cảnh này không tự nhiên mà có, chắc chắn cô động vào thứ gì rồi!A, phải rồi, lúc bức tường kia tan dần, mơ hồ cô ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, nếu không chú ý sẽ rất khó phát hiện ra.Có lẽ là nó gây ra ảo cảnh khi nãy, đờ cờ mờ, số cô lúc nào cũng chó gặm thế!!Nhưng trực giác nhạy bén cho Nhược băng biết- trong chỗ tối kia có người.“ Đi ra, không đừng trách.”Tầm vài phút sau, tiếng bước chân lại gần....____________~~ Mọi người vote cho ta đi mà:((( có tinh thần up nhanh.CHương 72 chắc khuya r up ^^ Yêu huynh đệ tỷ muội nhiều 3#Uyenca

Mạc Tu Nghiêu chỉ tay về phía Nhược Băng, khuôn mặt trắng bệch.

“ Tại sao?”

Nhược Băng nhanh như cắt, dùng chân đá mạnh vào người Mạc Tu Nghiêu.

“ Còn hỏi bà đây sao à? Hàng giả mãi chỉ là hàng giả. Không nể tình khuôn mặt này, bà đã cho thêm vài phát súng rồi!”

Mạc Tu Nghiêu chấn động, lắc đầu.

“ Em nói gì vậy?”

“ Hạ màn đi thôi, thích diễn trò với bà đây hả?”

Mạc Tu Nghiêu ho ra búng máu, nháy mắt thay đổi, vẻ mặt dữ tợn, vặn vẹo như quỷ.

“ Làm sao mày biết?”

Nhược Băng phủi tay, kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống- như một nữ vương cao cao tại thượng.

“ Từ lúc đầu tao đã nghi ngờ rồi!”

Mạc Tu Nghiêu lắc đầu tựa như đây là chuyện khó tin nhất thế gian:

“ Không thể nào! Làm sao mà...”

“ Đúng là mày diễn đạt, không chút sơ hở, tao còn suýt tưởng thật nữa cơ. Nhưng không có bức tường nào không lọt gió. Tao đang đeo mặt nạ da người, làm sao anh ấy nhận ra tao được?”

Mạc Tu Nghiêu- à không phải gọi là Hoa ảnh.

“ Vậy mày phát hiện ra tao ngay từ lúc đầu rồi đúng không? Ban nãy...”

Nhược Băng gật đầu phụ hoạ, châm biến nói:

“ Đúng rồi, mày khôn hơn chút rồi đấy! Ban nãy tao chỉ thử chơi đùa thêm với mày chút thôi mà!”

Hoa ảnh cười: “Mày khá lắm! Nhưng chẳng qua mày cũng chỉ chết vì tình thôi! Đừng nói với tao mày không động tâm. Lúc nãy có phải mày cũng ảo tưởng, ước ao đây là sự thật đúng không? Nên mày đắm chìm không muốn thoát ra ha hahaha.”

Nhược Băng bồi cho hắn vài cú đá nữa: “Vậy thì sao? Đáng nhẽ ngay từ đầu mày không nên động tới “người đàn ông của tao” mày nhầm to rồi!”

Khi nói xong năm chữ “người đàn ông của tao” Nhược Băng khẽ giật mình. Cô quả thật chết vì tình sao?

“ Mày rốt cuộc là thứ gì?”

Hoa ảnh nhàn nhã dựa đầu vào tường: “Sao tao phải nói cho mày.”

Thấy Nhược Băng không nói gì, Hoa ảnh hỏi thêm:

“ Hay chúng ta làm giao dịch, đôi bên có lợi.”

Nhược Băng nâng súng, ngắm thẳng vào tim Hoa ảnh, động tác chưa đến một giây.

“ Đoàng.....”

Cô nhếch mép khinh bỉ:

“ Dựa vào mày? Dựa vào việc mày giả mạo người đàn ông của tao?”

!!!!

Năm chữ “người đànông của tao” hình như cô nói đến phát quen rồi!!! Phải sửa mới được...

Xong Nhược Băng cười phá lên, đáy mắt lạnh lẽo như mặt hồ phủ băng.

“ Tưởng tao không đoán ra à? Mày là ảo ảnh sinh ra từ chấp niệm của con người, tao mà giao dịch với mày sẽ càng lún sâu vào ảo ảnh, cuối cùng chìm trong mộng mị không lối thoát, tan biến nào, trò chơi- kết thúc rồi!”

Khuôn mặt Mạc Tu Nghiêu dần mơ hồ rồi biến mất, không gian xung quanh như thủy tinh dần vỡ vụn.

Tim Nhược Băng như có thứ gì khẽ đâm vào, khuôn mặt này, bao giờ cô có thể được ngắm nhìn, được chạm vào anh đây....

Thoát khỏi ảo cảnh, Nhược Băng vẫn đứng trước hai cửa động.

Nếu cô đoán không sai, ảo cảnh này không tự nhiên mà có, chắc chắn cô động vào thứ gì rồi!

A, phải rồi, lúc bức tường kia tan dần, mơ hồ cô ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, nếu không chú ý sẽ rất khó phát hiện ra.

Có lẽ là nó gây ra ảo cảnh khi nãy, đờ cờ mờ, số cô lúc nào cũng chó gặm thế!!

Nhưng trực giác nhạy bén cho Nhược băng biết- trong chỗ tối kia có người.

“ Đi ra, không đừng trách.”

Tầm vài phút sau, tiếng bước chân lại gần....

____________

~~ Mọi người vote cho ta đi mà:((( có tinh thần up nhanh.

CHương 72 chắc khuya r up ^^ Yêu huynh đệ tỷ muội nhiều 3

#Uyenca

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Mạc Tu Nghiêu chỉ tay về phía Nhược Băng, khuôn mặt trắng bệch.“ Tại sao?”Nhược Băng nhanh như cắt, dùng chân đá mạnh vào người Mạc Tu Nghiêu.“ Còn hỏi bà đây sao à? Hàng giả mãi chỉ là hàng giả. Không nể tình khuôn mặt này, bà đã cho thêm vài phát súng rồi!”Mạc Tu Nghiêu chấn động, lắc đầu.“ Em nói gì vậy?”“ Hạ màn đi thôi, thích diễn trò với bà đây hả?”Mạc Tu Nghiêu ho ra búng máu, nháy mắt thay đổi, vẻ mặt dữ tợn, vặn vẹo như quỷ.“ Làm sao mày biết?”Nhược Băng phủi tay, kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống- như một nữ vương cao cao tại thượng.“ Từ lúc đầu tao đã nghi ngờ rồi!”Mạc Tu Nghiêu lắc đầu tựa như đây là chuyện khó tin nhất thế gian:“ Không thể nào! Làm sao mà...”“ Đúng là mày diễn đạt, không chút sơ hở, tao còn suýt tưởng thật nữa cơ. Nhưng không có bức tường nào không lọt gió. Tao đang đeo mặt nạ da người, làm sao anh ấy nhận ra tao được?”Mạc Tu Nghiêu- à không phải gọi là Hoa ảnh.“ Vậy mày phát hiện ra tao ngay từ lúc đầu rồi đúng không? Ban nãy...”Nhược Băng gật đầu phụ hoạ, châm biến nói:“ Đúng rồi, mày khôn hơn chút rồi đấy! Ban nãy tao chỉ thử chơi đùa thêm với mày chút thôi mà!”Hoa ảnh cười: “Mày khá lắm! Nhưng chẳng qua mày cũng chỉ chết vì tình thôi! Đừng nói với tao mày không động tâm. Lúc nãy có phải mày cũng ảo tưởng, ước ao đây là sự thật đúng không? Nên mày đắm chìm không muốn thoát ra ha hahaha.”Nhược Băng bồi cho hắn vài cú đá nữa: “Vậy thì sao? Đáng nhẽ ngay từ đầu mày không nên động tới “người đàn ông của tao” mày nhầm to rồi!”Khi nói xong năm chữ “người đàn ông của tao” Nhược Băng khẽ giật mình. Cô quả thật chết vì tình sao?“ Mày rốt cuộc là thứ gì?”Hoa ảnh nhàn nhã dựa đầu vào tường: “Sao tao phải nói cho mày.”Thấy Nhược Băng không nói gì, Hoa ảnh hỏi thêm:“ Hay chúng ta làm giao dịch, đôi bên có lợi.”Nhược Băng nâng súng, ngắm thẳng vào tim Hoa ảnh, động tác chưa đến một giây.“ Đoàng.....”Cô nhếch mép khinh bỉ:“ Dựa vào mày? Dựa vào việc mày giả mạo người đàn ông của tao?”!!!!Năm chữ “người đànông của tao” hình như cô nói đến phát quen rồi!!! Phải sửa mới được...Xong Nhược Băng cười phá lên, đáy mắt lạnh lẽo như mặt hồ phủ băng.“ Tưởng tao không đoán ra à? Mày là ảo ảnh sinh ra từ chấp niệm của con người, tao mà giao dịch với mày sẽ càng lún sâu vào ảo ảnh, cuối cùng chìm trong mộng mị không lối thoát, tan biến nào, trò chơi- kết thúc rồi!”Khuôn mặt Mạc Tu Nghiêu dần mơ hồ rồi biến mất, không gian xung quanh như thủy tinh dần vỡ vụn.Tim Nhược Băng như có thứ gì khẽ đâm vào, khuôn mặt này, bao giờ cô có thể được ngắm nhìn, được chạm vào anh đây....Thoát khỏi ảo cảnh, Nhược Băng vẫn đứng trước hai cửa động.Nếu cô đoán không sai, ảo cảnh này không tự nhiên mà có, chắc chắn cô động vào thứ gì rồi!A, phải rồi, lúc bức tường kia tan dần, mơ hồ cô ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ, nếu không chú ý sẽ rất khó phát hiện ra.Có lẽ là nó gây ra ảo cảnh khi nãy, đờ cờ mờ, số cô lúc nào cũng chó gặm thế!!Nhưng trực giác nhạy bén cho Nhược băng biết- trong chỗ tối kia có người.“ Đi ra, không đừng trách.”Tầm vài phút sau, tiếng bước chân lại gần....____________~~ Mọi người vote cho ta đi mà:((( có tinh thần up nhanh.CHương 72 chắc khuya r up ^^ Yêu huynh đệ tỷ muội nhiều 3#Uyenca

Chương 71: Hoa ảnh. Có trách do mày động vào người đàn ông của tao