Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 122: Mắng Chửi Người

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc và Trần Danh còn nói chuyện một hồi, mới về nhà.Trước khi về nhà, Trần Nghiệp để Trần A Quý đến hậu viện dắt đại cẩu, đưa một con chó con hơn hai tháng cho Trần Danh.Bọn họ trở về nhà, Thất Thất và Hôi Hôi đã trở về.Nhìn thấy hai người bọn họ, nhảy chân kêu "Ông ngoại, nương thân", cái miệng nhỏ nhắn mật ngọt.Trần A Phúc búng đầu chúng nó một cái, nói: "Buông thả đến bây giờ mới về nhà, có biết chúng ta rất lo lắng hay không nha."Hai vật nhỏ này, tựa như hai quý công tử nhà mình dưỡng, dựa vào một cái miệng khéo, lấy người một nhà yêu thích, cũng bị người khác ngấp nghé.Nơi nào như Truy Phong, bình thường không nhiều lời, thời khắc mấu chốt có thể có tác dụng lớn.Đây chính là khác nhau giữa sủng vật cùng quản gia đi.Truy Phong cùng Thất Thất, Hôi Hôi thấy có thành viên mới, hưng phấn mà chạy tới cùng nó chơi với nhau.Con chó con này cũng không sợ người lạ, không qua bao lâu thì thân quen cùng chúng nó.A Lộc lấy cho nó một cái tên quê mùa, gọi là Vượng Tài.Nói trong nhà hiện tại đúng là thời điểm tài vượng, hy vọng về sau càng ngày càng vượng.Chọc cho mọi người một trận vui mừng.Giờ dần ngày hôm sau, Trần A Phúc liền rời giường.Nàng muốn lại làm tiếp điểm tâm, treo ngược khẩu vị Sở tiểu cô nương lên, mới có thể để cho con bé hết thảy hành động nghe chỉ huy.Tối ngày hôm qua nàng đều cầm nguyên liệu nấu ăn điểm tâm đến bên này.Lần này, nàng quyết định làm bánh tát kỳ mã.Điểm tâm này dễ làm lại ăn ngon, còn dễ tiêu hóa.Mở cửa, một trận gió mát đánh tới, bên ngoài vẫn còn tối đen, ngôi sao mai chợt lóe chợt lóe nháy mắt phía chân trời.Nàng hít sâu một hơi, lại dùng nước lạnh rửa mặt, mới tính triệt để thanh tỉnh.Đốt lửa to trong lò bên, bắt đầu làm tát kỳ mã.Trước đánh tan trứng gà bỏ vào bên trong bột mì, dùng chiếc đũa quấy thành dạng bông, lại vân vê thành mì vắt, dùng lồng hấp vải bố che kín cho bột nghỉ hai khắc chuông.Sau đó cán mì thành lát, gấp cắt lát thành mấy tầng, dùng đao cắt thành tơ mỏng.Sẽ run tán tơ mỏng, rắt bột mì khô lên.Lại xoát một tầng dầu trong chậu gỗ cạn chuẩn bị tốt, rắc hạt mè, đậu phộng vỡ, mứt hoa quả cắt mảnh vào.Lúc này, Vương thị cũng lại đây, giúp nàng nhóm lửa.Trần A Phúc liền đổ vào trong nồi số lượng dầu vừa phải đun nóng sáu phần, theo thứ tự bỏ sợi mì mảnh vào chảo dầu nổ thấu, vớt ra để ráo dầu.Bên trong nồi lại đổ vào chút ít nước, thêm đường phèn mật ong, lửa nhỏ chậm rãi nấu, cái xẻng thỉnh thoảng quấy.Đợi hỗn hợp hiện ra nước đường đậm sệt, liền nhanh chóng đổ sợi mì nổ xong vào trong nước đường.Nhanh chóng trộn đều đặn sau đó đổ vào trong chậu gỗ chuẩn bị tốt, dùng cái xẻng nén bằng phẳng, lại vung một ít mứt hoa.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trần A Phúc và Trần Danh còn nói chuyện một hồi, mới về nhà.

Trước khi về nhà, Trần Nghiệp để Trần A Quý đến hậu viện dắt đại cẩu, đưa một con chó con hơn hai tháng cho Trần Danh.

Bọn họ trở về nhà, Thất Thất và Hôi Hôi đã trở về.

Nhìn thấy hai người bọn họ, nhảy chân kêu "Ông ngoại, nương thân", cái miệng nhỏ nhắn mật ngọt.

Trần A Phúc búng đầu chúng nó một cái, nói: "Buông thả đến bây giờ mới về nhà, có biết chúng ta rất lo lắng hay không nha."

Hai vật nhỏ này, tựa như hai quý công tử nhà mình dưỡng, dựa vào một cái miệng khéo, lấy người một nhà yêu thích, cũng bị người khác ngấp nghé.

Nơi nào như Truy Phong, bình thường không nhiều lời, thời khắc mấu chốt có thể có tác dụng lớn.

Đây chính là khác nhau giữa sủng vật cùng quản gia đi.

Truy Phong cùng Thất Thất, Hôi Hôi thấy có thành viên mới, hưng phấn mà chạy tới cùng nó chơi với nhau.

Con chó con này cũng không sợ người lạ, không qua bao lâu thì thân quen cùng chúng nó.

A Lộc lấy cho nó một cái tên quê mùa, gọi là Vượng Tài.

Nói trong nhà hiện tại đúng là thời điểm tài vượng, hy vọng về sau càng ngày càng vượng.

Chọc cho mọi người một trận vui mừng.

Giờ dần ngày hôm sau, Trần A Phúc liền rời giường.

Nàng muốn lại làm tiếp điểm tâm, treo ngược khẩu vị Sở tiểu cô nương lên, mới có thể để cho con bé hết thảy hành động nghe chỉ huy.

Tối ngày hôm qua nàng đều cầm nguyên liệu nấu ăn điểm tâm đến bên này.

Lần này, nàng quyết định làm bánh tát kỳ mã.

Điểm tâm này dễ làm lại ăn ngon, còn dễ tiêu hóa.

Mở cửa, một trận gió mát đánh tới, bên ngoài vẫn còn tối đen, ngôi sao mai chợt lóe chợt lóe nháy mắt phía chân trời.

Nàng hít sâu một hơi, lại dùng nước lạnh rửa mặt, mới tính triệt để thanh tỉnh.

Đốt lửa to trong lò bên, bắt đầu làm tát kỳ mã.

Trước đánh tan trứng gà bỏ vào bên trong bột mì, dùng chiếc đũa quấy thành dạng bông, lại vân vê thành mì vắt, dùng lồng hấp vải bố che kín cho bột nghỉ hai khắc chuông.

Sau đó cán mì thành lát, gấp cắt lát thành mấy tầng, dùng đao cắt thành tơ mỏng.

Sẽ run tán tơ mỏng, rắt bột mì khô lên.

Lại xoát một tầng dầu trong chậu gỗ cạn chuẩn bị tốt, rắc hạt mè, đậu phộng vỡ, mứt hoa quả cắt mảnh vào.

Lúc này, Vương thị cũng lại đây, giúp nàng nhóm lửa.

Trần A Phúc liền đổ vào trong nồi số lượng dầu vừa phải đun nóng sáu phần, theo thứ tự bỏ sợi mì mảnh vào chảo dầu nổ thấu, vớt ra để ráo dầu.

Bên trong nồi lại đổ vào chút ít nước, thêm đường phèn mật ong, lửa nhỏ chậm rãi nấu, cái xẻng thỉnh thoảng quấy.

Đợi hỗn hợp hiện ra nước đường đậm sệt, liền nhanh chóng đổ sợi mì nổ xong vào trong nước đường.

Nhanh chóng trộn đều đặn sau đó đổ vào trong chậu gỗ chuẩn bị tốt, dùng cái xẻng nén bằng phẳng, lại vung một ít mứt hoa

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trần A Phúc và Trần Danh còn nói chuyện một hồi, mới về nhà.Trước khi về nhà, Trần Nghiệp để Trần A Quý đến hậu viện dắt đại cẩu, đưa một con chó con hơn hai tháng cho Trần Danh.Bọn họ trở về nhà, Thất Thất và Hôi Hôi đã trở về.Nhìn thấy hai người bọn họ, nhảy chân kêu "Ông ngoại, nương thân", cái miệng nhỏ nhắn mật ngọt.Trần A Phúc búng đầu chúng nó một cái, nói: "Buông thả đến bây giờ mới về nhà, có biết chúng ta rất lo lắng hay không nha."Hai vật nhỏ này, tựa như hai quý công tử nhà mình dưỡng, dựa vào một cái miệng khéo, lấy người một nhà yêu thích, cũng bị người khác ngấp nghé.Nơi nào như Truy Phong, bình thường không nhiều lời, thời khắc mấu chốt có thể có tác dụng lớn.Đây chính là khác nhau giữa sủng vật cùng quản gia đi.Truy Phong cùng Thất Thất, Hôi Hôi thấy có thành viên mới, hưng phấn mà chạy tới cùng nó chơi với nhau.Con chó con này cũng không sợ người lạ, không qua bao lâu thì thân quen cùng chúng nó.A Lộc lấy cho nó một cái tên quê mùa, gọi là Vượng Tài.Nói trong nhà hiện tại đúng là thời điểm tài vượng, hy vọng về sau càng ngày càng vượng.Chọc cho mọi người một trận vui mừng.Giờ dần ngày hôm sau, Trần A Phúc liền rời giường.Nàng muốn lại làm tiếp điểm tâm, treo ngược khẩu vị Sở tiểu cô nương lên, mới có thể để cho con bé hết thảy hành động nghe chỉ huy.Tối ngày hôm qua nàng đều cầm nguyên liệu nấu ăn điểm tâm đến bên này.Lần này, nàng quyết định làm bánh tát kỳ mã.Điểm tâm này dễ làm lại ăn ngon, còn dễ tiêu hóa.Mở cửa, một trận gió mát đánh tới, bên ngoài vẫn còn tối đen, ngôi sao mai chợt lóe chợt lóe nháy mắt phía chân trời.Nàng hít sâu một hơi, lại dùng nước lạnh rửa mặt, mới tính triệt để thanh tỉnh.Đốt lửa to trong lò bên, bắt đầu làm tát kỳ mã.Trước đánh tan trứng gà bỏ vào bên trong bột mì, dùng chiếc đũa quấy thành dạng bông, lại vân vê thành mì vắt, dùng lồng hấp vải bố che kín cho bột nghỉ hai khắc chuông.Sau đó cán mì thành lát, gấp cắt lát thành mấy tầng, dùng đao cắt thành tơ mỏng.Sẽ run tán tơ mỏng, rắt bột mì khô lên.Lại xoát một tầng dầu trong chậu gỗ cạn chuẩn bị tốt, rắc hạt mè, đậu phộng vỡ, mứt hoa quả cắt mảnh vào.Lúc này, Vương thị cũng lại đây, giúp nàng nhóm lửa.Trần A Phúc liền đổ vào trong nồi số lượng dầu vừa phải đun nóng sáu phần, theo thứ tự bỏ sợi mì mảnh vào chảo dầu nổ thấu, vớt ra để ráo dầu.Bên trong nồi lại đổ vào chút ít nước, thêm đường phèn mật ong, lửa nhỏ chậm rãi nấu, cái xẻng thỉnh thoảng quấy.Đợi hỗn hợp hiện ra nước đường đậm sệt, liền nhanh chóng đổ sợi mì nổ xong vào trong nước đường.Nhanh chóng trộn đều đặn sau đó đổ vào trong chậu gỗ chuẩn bị tốt, dùng cái xẻng nén bằng phẳng, lại vung một ít mứt hoa.

Chương 122: Mắng Chửi Người