Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 123: Nói Chuyện Chậm
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong Đường Viên, cầu nhỏ nước chảy, xà trạm cột điêu, trúc thụ vây quanh, cảnh trí vô cùng tốt.Chứng kiến nhiều nhất đương nhiên chính là cây hải đường, có một ít cây còn treo quả, quả thực đỏ rực, ngay cả trong không khí đều tràn ngập một cỗ vị chua ngọt.Đi đến Di Nhiên Viện, tường viện bò đầy dây leo tường vi, lúc này đã không còn lá cây, ngay cả dây leo cũng đã khô vàng.Bên phải có vài cây thúy trúc, lá cây dài nhỏ lắc nhẹ theo gió.Bên trái trồng mấy cây bạch quả cao lớn, trên cây còn treo lá cây thưa thớt màu vàng kim, trên đó còn hiện lên một tầng vàng óng ánh.Chính giữa hai bên đường đá xanh bày biện hơn mười chậu hải đường bốn mùa, giữa cành lá nở đầy hoa nhỏ màu đỏ nhạt rậm rạp chằng chịt.Trên hành lang treo rất nhiều lồng chim, trong lồng tre chim chóc khoan khoái hát ca.Ở ngoài cửa sổ một mảnh chạm trổ màu đỏ, treo một cái lồng chim tinh xảo, trong lồng nhốt đúng là con Thập Cẩm Tước kia.Xem là một cảnh tượng sinh cơ tràn trề, nhưng có cảm giác thấy rất tận lực, lại như thiếu hụt cái gì.Tiến vào sảnh phòng, Sở Hàm Yên vừa mới ăn xong điểm tâm, đang ngồi ở trên giường La Hán ôm con rối tiểu Yến Tử ngẩn người.Con bé thấy bọn họ đến, vặn vẹo uốn éo thân thể, xoay đầu đi một bên.Nhìn như ánh mắt sững sờ, nhưng Trần A Phúc vẫn chú ý tới vành mắt con bé hình như có chút phiếm hồng, có loại cảm giác bị vứt bỏ.Truy Phong còn nhớ rõ Sở Hàm Yên, lớn tiếng gào lên liền muốn xông tới.Đại Bảo sợ nó hù dọa Sở Hàm Yên, vội ôm cái cổ nó nói: "Chào hỏi cùng Yên Nhi muội muội là được, đừng đi qua dọa nàng."Mà Thất Thất và Hôi Hôi đã gấp không thể chờ bay đến trên giường La Hán, "Yên Nhi muội muội" kêu loạn lên.Tống mụ mụ nháy mắt với Trần A Phúc, không tiếng động nói: "Tỷ muội còn đang hờn dỗi."Trần A Phúc đi tới ngồi xổm xuống nói: "A, tỷ muội là sinh tức giận với Trần di sao? Đừng nóng giận, Trần di và Đại Bảo lại tới chơi với con."Sở Hàm Yên không chuyển cái đầu nhỏ qua, miệng cũng chu lên, tay mập kéo con rối tiểu Yến Tử, chỉ lặp lại mấy lời nói: "Điểu điểu...!Bay , di di, Đại Bảo...!Cũng bay."Trần A Phúc ha ha cười nói: "Di di và Đại Bảo không có cánh, làm sao bay lên đây? Lại nói, chúng ta không bỏ được tỷ muội, cho dù là có cánh cũng không nỡ bay đi, cũng sẽ không như..."Vốn là muốn nói "Cũng sẽ không nhẫn tâm như Kim Bảo", nhưng nghĩ đến Kim Bảo hẹp hòi, lại đổi giọng nói: "Cũng sẽ không như Thất Thất và Hôi Hôi, vừa về nhà liền đi bụi bên trong cánh rừng."Sở Hàm Yên mới chuyển cái đầu nhỏ qua, trước mắt nhìn Trần A Phúc, lại mắt nhìn Đại Bảo, ánh mắt sẽ chuyển tới trên người Trần A Phúc, chu môi nói: "Di di, Đại Bảo, sợ...!bay." Nói xong,.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong Đường Viên, cầu nhỏ nước chảy, xà trạm cột điêu, trúc thụ vây quanh, cảnh trí vô cùng tốt.
Chứng kiến nhiều nhất đương nhiên chính là cây hải đường, có một ít cây còn treo quả, quả thực đỏ rực, ngay cả trong không khí đều tràn ngập một cỗ vị chua ngọt.
Đi đến Di Nhiên Viện, tường viện bò đầy dây leo tường vi, lúc này đã không còn lá cây, ngay cả dây leo cũng đã khô vàng.
Bên phải có vài cây thúy trúc, lá cây dài nhỏ lắc nhẹ theo gió.
Bên trái trồng mấy cây bạch quả cao lớn, trên cây còn treo lá cây thưa thớt màu vàng kim, trên đó còn hiện lên một tầng vàng óng ánh.
Chính giữa hai bên đường đá xanh bày biện hơn mười chậu hải đường bốn mùa, giữa cành lá nở đầy hoa nhỏ màu đỏ nhạt rậm rạp chằng chịt.
Trên hành lang treo rất nhiều lồng chim, trong lồng tre chim chóc khoan khoái hát ca.
Ở ngoài cửa sổ một mảnh chạm trổ màu đỏ, treo một cái lồng chim tinh xảo, trong lồng nhốt đúng là con Thập Cẩm Tước kia.
Xem là một cảnh tượng sinh cơ tràn trề, nhưng có cảm giác thấy rất tận lực, lại như thiếu hụt cái gì.
Tiến vào sảnh phòng, Sở Hàm Yên vừa mới ăn xong điểm tâm, đang ngồi ở trên giường La Hán ôm con rối tiểu Yến Tử ngẩn người.
Con bé thấy bọn họ đến, vặn vẹo uốn éo thân thể, xoay đầu đi một bên.
Nhìn như ánh mắt sững sờ, nhưng Trần A Phúc vẫn chú ý tới vành mắt con bé hình như có chút phiếm hồng, có loại cảm giác bị vứt bỏ.
Truy Phong còn nhớ rõ Sở Hàm Yên, lớn tiếng gào lên liền muốn xông tới.
Đại Bảo sợ nó hù dọa Sở Hàm Yên, vội ôm cái cổ nó nói: "Chào hỏi cùng Yên Nhi muội muội là được, đừng đi qua dọa nàng."
Mà Thất Thất và Hôi Hôi đã gấp không thể chờ bay đến trên giường La Hán, "Yên Nhi muội muội" kêu loạn lên.
Tống mụ mụ nháy mắt với Trần A Phúc, không tiếng động nói: "Tỷ muội còn đang hờn dỗi."
Trần A Phúc đi tới ngồi xổm xuống nói: "A, tỷ muội là sinh tức giận với Trần di sao? Đừng nóng giận, Trần di và Đại Bảo lại tới chơi với con."
Sở Hàm Yên không chuyển cái đầu nhỏ qua, miệng cũng chu lên, tay mập kéo con rối tiểu Yến Tử, chỉ lặp lại mấy lời nói: "Điểu điểu...!Bay , di di, Đại Bảo...!Cũng bay."
Trần A Phúc ha ha cười nói: "Di di và Đại Bảo không có cánh, làm sao bay lên đây? Lại nói, chúng ta không bỏ được tỷ muội, cho dù là có cánh cũng không nỡ bay đi, cũng sẽ không như..."
Vốn là muốn nói "Cũng sẽ không nhẫn tâm như Kim Bảo", nhưng nghĩ đến Kim Bảo hẹp hòi, lại đổi giọng nói: "Cũng sẽ không như Thất Thất và Hôi Hôi, vừa về nhà liền đi bụi bên trong cánh rừng."
Sở Hàm Yên mới chuyển cái đầu nhỏ qua, trước mắt nhìn Trần A Phúc, lại mắt nhìn Đại Bảo, ánh mắt sẽ chuyển tới trên người Trần A Phúc, chu môi nói: "Di di, Đại Bảo, sợ...!bay." Nói xong,
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trong Đường Viên, cầu nhỏ nước chảy, xà trạm cột điêu, trúc thụ vây quanh, cảnh trí vô cùng tốt.Chứng kiến nhiều nhất đương nhiên chính là cây hải đường, có một ít cây còn treo quả, quả thực đỏ rực, ngay cả trong không khí đều tràn ngập một cỗ vị chua ngọt.Đi đến Di Nhiên Viện, tường viện bò đầy dây leo tường vi, lúc này đã không còn lá cây, ngay cả dây leo cũng đã khô vàng.Bên phải có vài cây thúy trúc, lá cây dài nhỏ lắc nhẹ theo gió.Bên trái trồng mấy cây bạch quả cao lớn, trên cây còn treo lá cây thưa thớt màu vàng kim, trên đó còn hiện lên một tầng vàng óng ánh.Chính giữa hai bên đường đá xanh bày biện hơn mười chậu hải đường bốn mùa, giữa cành lá nở đầy hoa nhỏ màu đỏ nhạt rậm rạp chằng chịt.Trên hành lang treo rất nhiều lồng chim, trong lồng tre chim chóc khoan khoái hát ca.Ở ngoài cửa sổ một mảnh chạm trổ màu đỏ, treo một cái lồng chim tinh xảo, trong lồng nhốt đúng là con Thập Cẩm Tước kia.Xem là một cảnh tượng sinh cơ tràn trề, nhưng có cảm giác thấy rất tận lực, lại như thiếu hụt cái gì.Tiến vào sảnh phòng, Sở Hàm Yên vừa mới ăn xong điểm tâm, đang ngồi ở trên giường La Hán ôm con rối tiểu Yến Tử ngẩn người.Con bé thấy bọn họ đến, vặn vẹo uốn éo thân thể, xoay đầu đi một bên.Nhìn như ánh mắt sững sờ, nhưng Trần A Phúc vẫn chú ý tới vành mắt con bé hình như có chút phiếm hồng, có loại cảm giác bị vứt bỏ.Truy Phong còn nhớ rõ Sở Hàm Yên, lớn tiếng gào lên liền muốn xông tới.Đại Bảo sợ nó hù dọa Sở Hàm Yên, vội ôm cái cổ nó nói: "Chào hỏi cùng Yên Nhi muội muội là được, đừng đi qua dọa nàng."Mà Thất Thất và Hôi Hôi đã gấp không thể chờ bay đến trên giường La Hán, "Yên Nhi muội muội" kêu loạn lên.Tống mụ mụ nháy mắt với Trần A Phúc, không tiếng động nói: "Tỷ muội còn đang hờn dỗi."Trần A Phúc đi tới ngồi xổm xuống nói: "A, tỷ muội là sinh tức giận với Trần di sao? Đừng nóng giận, Trần di và Đại Bảo lại tới chơi với con."Sở Hàm Yên không chuyển cái đầu nhỏ qua, miệng cũng chu lên, tay mập kéo con rối tiểu Yến Tử, chỉ lặp lại mấy lời nói: "Điểu điểu...!Bay , di di, Đại Bảo...!Cũng bay."Trần A Phúc ha ha cười nói: "Di di và Đại Bảo không có cánh, làm sao bay lên đây? Lại nói, chúng ta không bỏ được tỷ muội, cho dù là có cánh cũng không nỡ bay đi, cũng sẽ không như..."Vốn là muốn nói "Cũng sẽ không nhẫn tâm như Kim Bảo", nhưng nghĩ đến Kim Bảo hẹp hòi, lại đổi giọng nói: "Cũng sẽ không như Thất Thất và Hôi Hôi, vừa về nhà liền đi bụi bên trong cánh rừng."Sở Hàm Yên mới chuyển cái đầu nhỏ qua, trước mắt nhìn Trần A Phúc, lại mắt nhìn Đại Bảo, ánh mắt sẽ chuyển tới trên người Trần A Phúc, chu môi nói: "Di di, Đại Bảo, sợ...!bay." Nói xong,.