Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 263: 263: Thập Nhất Gia
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sở lão hầu gia cả kinh nói: "Cửu gia bị thương nghiêm trọng không?"Sở Lệnh Tuyên lắc đầu nói: "Đao đâm vào ở vai trái, không nghiêm trọng."Sở lão hầu gia thở phào nhẹ nhõm, lại nói: "Lưu người sống không?"Sở Lệnh Tuyên nói: "Mấy tử sĩ ở gần đó đều g**t ch*t, xa xa chính là còn có người sống, cũng thấy không rõ tình huống trong tửu lâu.Không sẽ chú ý đến thập nhất gia, cũng sẽ không thấy rõ tướng mạo thập nhất gia.Dù sao trong tửu lâu có thật nhiều người, hài tử cũng có mấy đứa."Sở lão hầu gia gật gật đầu, còn nói: "Con xem, chân Cửu gia có thể triệt để chữa lành sao?"Sở Lệnh Tuyên nói: "Khó nói, bị thương mười năm, con là xương gãy nát bấy, da thịt cũng sớm héo rút.Trừ phi trên đời thật sự có thần dược, lại may mắn được đại sư cầm đến, nếu không Hoa Đà tái thế cũng trị không hết." Lại nói: "Hy vọng Cửu gia có thể triệt để chữa lành, như vậy thập nhất gia cũng sẽ không bị đẩy lên phía trước.Con vẫn cảm thấy, thập nhất gia mặc dù thông minh, lại không thích hợp ngồi cái vị trí kia như Cửu gia."Sở lão gia thấp giọng nói: "Hai người bọn họ một sáng một tối, thế nào cũng có một người sẽ bị đẩy lên.Nếu như chân Cửu gia khỏe rồi, đương nhiên tất cả đều vui vẻ.Nếu như chân Cửu gia không tốt được, thập nhất gia sau khi lớn lên thì sẽ bị đón về.Để cốt nhục cuối cùng của Viên gia ngồi trên cái vị trí kia, Hoàng thượng có thể nói nhọc lòng.Chỉ mong thiên gia như nguyện, như vậy, Viên đại nhân cùng nguyên hậu nương nương trên trời có linh thiêng cũng có thể nghỉ ngơi rồi."Sở Lệnh Tuyên thở dài nói: "Viên thị cả nhà trung liệt, lại bị diệt môn.Viên đại nhân chiến công hiển hách, lại phải chết thảm thiết như vậy.Con cũng hy vọng giữa hai vị gia một vị có thể đăng đại vị, lấy an ủi Viên đại nhân trên trời có linh thiêng...!Hừ, hai mẫu tử kia mưu kế tính toán tường tận, cũng đuổi không được như nguyện bọn chúng.Nhưng mà, thân thể Hoàng thượng đã không còn như trước, không biết có thể chờ đến Cửu gia bị thương hết bệnh hoặc là ngày nào đó thập nhất gia lớn lên hay không."...Hai người nhà Sở Lệnh Tuyên đi rồi, Kim Yến Tử còn đang chảy lệ chít chít kêu, nó đang nói: "Thối Đại Bảo, nhóc thật đáng thương, chân nhóc đau đớn, lòng người ta cũng thật đau nhức..."Trần A Phúc lau khô nước mắt cho Đại Bảo r*n r*, lại cúi đầu hôn cậu một cái, nhẹ nói: "Nhi tử nhịn một chút, sau này con sẽ tốt thôi."Nàng nắm lấy Kim Yến Tử liền tiến vào tịnh phòng, cùng nhau tiến vào không gian, Kim Yến Tử rất biết điều vội vàng mổ hai khối nhỏ mảnh gỗ Yến Trầm Hương cho Trần A Phúc.Trần A Phúc khẩn cầu: "Cho chút lục tổ yến đi, để Đại Bảo mau tốt hơn, ít chịu tội."Kim Yến Tử nói: "Ma ma, người ta cũng hy vọng thối Đại Bảo mau tốt hơn, nhưng tốt được quá nhanh, người khác sẽ hoài nghi.Gỗ Yến Trầm Hương có thể định thần giảm đau, đối với xương cốt khép lại cũng có chỗ tốt."Vậy cũng đúng, quá nghịch thiên gây tai hoạ.Nàng nhất thời sốt ruột, liền đã quên cái này.Trần A Phúc cầm lấy mảnh vụn Yến Trầm Hương cùng tiểu tử ra không gian, lại ra.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sở lão hầu gia cả kinh nói: "Cửu gia bị thương nghiêm trọng không?"
Sở Lệnh Tuyên lắc đầu nói: "Đao đâm vào ở vai trái, không nghiêm trọng."
Sở lão hầu gia thở phào nhẹ nhõm, lại nói: "Lưu người sống không?"
Sở Lệnh Tuyên nói: "Mấy tử sĩ ở gần đó đều g**t ch*t, xa xa chính là còn có người sống, cũng thấy không rõ tình huống trong tửu lâu.
Không sẽ chú ý đến thập nhất gia, cũng sẽ không thấy rõ tướng mạo thập nhất gia.
Dù sao trong tửu lâu có thật nhiều người, hài tử cũng có mấy đứa."
Sở lão hầu gia gật gật đầu, còn nói: "Con xem, chân Cửu gia có thể triệt để chữa lành sao?"
Sở Lệnh Tuyên nói: "Khó nói, bị thương mười năm, con là xương gãy nát bấy, da thịt cũng sớm héo rút.
Trừ phi trên đời thật sự có thần dược, lại may mắn được đại sư cầm đến, nếu không Hoa Đà tái thế cũng trị không hết." Lại nói: "Hy vọng Cửu gia có thể triệt để chữa lành, như vậy thập nhất gia cũng sẽ không bị đẩy lên phía trước.
Con vẫn cảm thấy, thập nhất gia mặc dù thông minh, lại không thích hợp ngồi cái vị trí kia như Cửu gia."
Sở lão gia thấp giọng nói: "Hai người bọn họ một sáng một tối, thế nào cũng có một người sẽ bị đẩy lên.
Nếu như chân Cửu gia khỏe rồi, đương nhiên tất cả đều vui vẻ.
Nếu như chân Cửu gia không tốt được, thập nhất gia sau khi lớn lên thì sẽ bị đón về.
Để cốt nhục cuối cùng của Viên gia ngồi trên cái vị trí kia, Hoàng thượng có thể nói nhọc lòng.
Chỉ mong thiên gia như nguyện, như vậy, Viên đại nhân cùng nguyên hậu nương nương trên trời có linh thiêng cũng có thể nghỉ ngơi rồi."
Sở Lệnh Tuyên thở dài nói: "Viên thị cả nhà trung liệt, lại bị diệt môn.
Viên đại nhân chiến công hiển hách, lại phải chết thảm thiết như vậy.
Con cũng hy vọng giữa hai vị gia một vị có thể đăng đại vị, lấy an ủi Viên đại nhân trên trời có linh thiêng...!Hừ, hai mẫu tử kia mưu kế tính toán tường tận, cũng đuổi không được như nguyện bọn chúng.
Nhưng mà, thân thể Hoàng thượng đã không còn như trước, không biết có thể chờ đến Cửu gia bị thương hết bệnh hoặc là ngày nào đó thập nhất gia lớn lên hay không."
...
Hai người nhà Sở Lệnh Tuyên đi rồi, Kim Yến Tử còn đang chảy lệ chít chít kêu, nó đang nói: "Thối Đại Bảo, nhóc thật đáng thương, chân nhóc đau đớn, lòng người ta cũng thật đau nhức..."
Trần A Phúc lau khô nước mắt cho Đại Bảo r*n r*, lại cúi đầu hôn cậu một cái, nhẹ nói: "Nhi tử nhịn một chút, sau này con sẽ tốt thôi."
Nàng nắm lấy Kim Yến Tử liền tiến vào tịnh phòng, cùng nhau tiến vào không gian, Kim Yến Tử rất biết điều vội vàng mổ hai khối nhỏ mảnh gỗ Yến Trầm Hương cho Trần A Phúc.
Trần A Phúc khẩn cầu: "Cho chút lục tổ yến đi, để Đại Bảo mau tốt hơn, ít chịu tội."
Kim Yến Tử nói: "Ma ma, người ta cũng hy vọng thối Đại Bảo mau tốt hơn, nhưng tốt được quá nhanh, người khác sẽ hoài nghi.
Gỗ Yến Trầm Hương có thể định thần giảm đau, đối với xương cốt khép lại cũng có chỗ tốt."
Vậy cũng đúng, quá nghịch thiên gây tai hoạ.
Nàng nhất thời sốt ruột, liền đã quên cái này.
Trần A Phúc cầm lấy mảnh vụn Yến Trầm Hương cùng tiểu tử ra không gian, lại ra
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sở lão hầu gia cả kinh nói: "Cửu gia bị thương nghiêm trọng không?"Sở Lệnh Tuyên lắc đầu nói: "Đao đâm vào ở vai trái, không nghiêm trọng."Sở lão hầu gia thở phào nhẹ nhõm, lại nói: "Lưu người sống không?"Sở Lệnh Tuyên nói: "Mấy tử sĩ ở gần đó đều g**t ch*t, xa xa chính là còn có người sống, cũng thấy không rõ tình huống trong tửu lâu.Không sẽ chú ý đến thập nhất gia, cũng sẽ không thấy rõ tướng mạo thập nhất gia.Dù sao trong tửu lâu có thật nhiều người, hài tử cũng có mấy đứa."Sở lão hầu gia gật gật đầu, còn nói: "Con xem, chân Cửu gia có thể triệt để chữa lành sao?"Sở Lệnh Tuyên nói: "Khó nói, bị thương mười năm, con là xương gãy nát bấy, da thịt cũng sớm héo rút.Trừ phi trên đời thật sự có thần dược, lại may mắn được đại sư cầm đến, nếu không Hoa Đà tái thế cũng trị không hết." Lại nói: "Hy vọng Cửu gia có thể triệt để chữa lành, như vậy thập nhất gia cũng sẽ không bị đẩy lên phía trước.Con vẫn cảm thấy, thập nhất gia mặc dù thông minh, lại không thích hợp ngồi cái vị trí kia như Cửu gia."Sở lão gia thấp giọng nói: "Hai người bọn họ một sáng một tối, thế nào cũng có một người sẽ bị đẩy lên.Nếu như chân Cửu gia khỏe rồi, đương nhiên tất cả đều vui vẻ.Nếu như chân Cửu gia không tốt được, thập nhất gia sau khi lớn lên thì sẽ bị đón về.Để cốt nhục cuối cùng của Viên gia ngồi trên cái vị trí kia, Hoàng thượng có thể nói nhọc lòng.Chỉ mong thiên gia như nguyện, như vậy, Viên đại nhân cùng nguyên hậu nương nương trên trời có linh thiêng cũng có thể nghỉ ngơi rồi."Sở Lệnh Tuyên thở dài nói: "Viên thị cả nhà trung liệt, lại bị diệt môn.Viên đại nhân chiến công hiển hách, lại phải chết thảm thiết như vậy.Con cũng hy vọng giữa hai vị gia một vị có thể đăng đại vị, lấy an ủi Viên đại nhân trên trời có linh thiêng...!Hừ, hai mẫu tử kia mưu kế tính toán tường tận, cũng đuổi không được như nguyện bọn chúng.Nhưng mà, thân thể Hoàng thượng đã không còn như trước, không biết có thể chờ đến Cửu gia bị thương hết bệnh hoặc là ngày nào đó thập nhất gia lớn lên hay không."...Hai người nhà Sở Lệnh Tuyên đi rồi, Kim Yến Tử còn đang chảy lệ chít chít kêu, nó đang nói: "Thối Đại Bảo, nhóc thật đáng thương, chân nhóc đau đớn, lòng người ta cũng thật đau nhức..."Trần A Phúc lau khô nước mắt cho Đại Bảo r*n r*, lại cúi đầu hôn cậu một cái, nhẹ nói: "Nhi tử nhịn một chút, sau này con sẽ tốt thôi."Nàng nắm lấy Kim Yến Tử liền tiến vào tịnh phòng, cùng nhau tiến vào không gian, Kim Yến Tử rất biết điều vội vàng mổ hai khối nhỏ mảnh gỗ Yến Trầm Hương cho Trần A Phúc.Trần A Phúc khẩn cầu: "Cho chút lục tổ yến đi, để Đại Bảo mau tốt hơn, ít chịu tội."Kim Yến Tử nói: "Ma ma, người ta cũng hy vọng thối Đại Bảo mau tốt hơn, nhưng tốt được quá nhanh, người khác sẽ hoài nghi.Gỗ Yến Trầm Hương có thể định thần giảm đau, đối với xương cốt khép lại cũng có chỗ tốt."Vậy cũng đúng, quá nghịch thiên gây tai hoạ.Nàng nhất thời sốt ruột, liền đã quên cái này.Trần A Phúc cầm lấy mảnh vụn Yến Trầm Hương cùng tiểu tử ra không gian, lại ra.