Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 264: 264: Người Tới Là Khách

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này trời đã rất trễ, Trần A Phúc nói với Sở Lệnh Tuyên: "Trời muộn rồi, đại gia về Đường Viên nghỉ ngơi đi."Sở Lệnh Tuyên gật gật đầu, nói: "Có chuyện gì thì kêu người đi báo cho ta biết." Lại an ủi: "Nàng cũng đừng quá sốt ruột, đi ngủ sớm.Đại phu đều nói chân Đại Bảo không sao, hẳn là không sao."Trần A Phúc gật đầu, lại khuyên Vương thị cùng Trần Danh, A Lộc về Lộc Viên.Nàng rửa mặt xong sau đó lại ngồi ở bên giường, nhìn Đại Bảo ngủ say.Hạ Nguyệt nhỏ giọng nói: "Đại cô nương cũng ngủ đi, nếu không ngày mai không có tinh thần."Trần A Phúc lắc lắc đầu, nói với Hạ Nguyệt cùng Thu Nguyệt: "Ta biết rõ, các ngươi cũng vất vả lâu như vậy, đều trở về nghỉ ngơi đi."Đuổi hai tiểu nha đầu đi, Kim Yến Tử cuối cùng từ trên nhánh cây bay xuống chui vào trong nhà, nó bò tới bờ gối Đại Bảo, con mắt đã khóc sưng, thân thể nho nhỏ còn đang vừa kéo vừa kéo.Vật nhỏ này, tiểu mỏ nhọn còn lợi hại hơn quả điện chùy, tâm địa lại mềm mại như thế.Trần A Phúc vẫn rất là cảm động, dùng tay nhẹ nhàng lau lông vũ nó nói: "Đừng khổ sở, đại phu nói chân Đại Bảo có thể trị khỏi."Kim Yến Tử nghẹn ngào nói: "Người ta chính là không nhìn nổi tiểu hài tử chịu tội, chứng kiến liền đặc biệt khổ sở, huống chi là thối Đại Bảo.Ai nha, ngực đau nhức." Nói xong, còn dùng cánh vỗ b* ng*c nhỏ của mình.Đang nói, đột nhiên cửa sân vang lên, ngay sau đó Thất Thất và Hôi Hôi bay vào, chúng nó chui vào cửa sổ, đứng ở dưới giường duỗi dài đầu nhìn Đại Bảo, gào to: "Thế nào rồi? Thế nào rồi? Thế nào rồi?"Trần A Phúc vội vàng "Xuỵt", nhẹ nói: "Nhỏ giọng một chút, đừng ầm ĩ, Đại Bảo bị thương rồi."Thất thất và Hôi Hôi nghe, nhưng không thể cứu vãn, đều mở mỏ nhọn ra khóc rống lên."Hu hu...!hu hu..." Đây là tiếng Đại Bảo kêu khóc."Ríu rít...!Ríu rít..." Đây là tiếng Sở tiểu cô nương khóc lóc.Trần A Phúc vội la lên: "Nhỏ giọng một chút, Đại Bảo mới ngủ."Hai tiểu gia hỏa mới đè thấp tiếng khóc.Truy Phong bị Tằng Lão Đầu dẫn vào, cũng hướng vào trong nhà, nằm sấp ở dưới giường không tiếng động ch** n**c mắt.Chờ chúng nó khóc đủ, Trần A Phúc lại để cho đây Hạ Nguyệt, Thu Nguyệt nghe được động tĩnh lại đi tắm rửa cho chúng nó.Chúng nó tắm rửa xong, lại tới phòng ngủ với Đại Bảo.Ngày hôm sau, Trần A Phúc tỉnh lại nhìn thấy cảnh tượng là dạng này, Đại Bảo còn đang ngủ, Kim Yến Tử mở cánh ra nằm ở bên gối của cậu, tiểu mỏ nhọn khẽ nhếch đang ngủ say.Truy Phong nằm ngữa trên mặt đất ngủ, Thất Thất và Hôi Hôi bò tới trên bụng mập mạp của nó ngủ.Sau khi Trần A Phúc rời giường, động vật gia cũng bừng tỉnh dậy.Ở trước khi chúng nó há mồm, Trần A Phúc thấp giọng nói ra trước: "Ai muốn ầm ĩ thì ra ngoài ầm ĩ, không được phép nháo làm Đại Bảo tỉnh.Nó đau.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này trời đã rất trễ, Trần A Phúc nói với Sở Lệnh Tuyên: "Trời muộn rồi, đại gia về Đường Viên nghỉ ngơi đi."

Sở Lệnh Tuyên gật gật đầu, nói: "Có chuyện gì thì kêu người đi báo cho ta biết." Lại an ủi: "Nàng cũng đừng quá sốt ruột, đi ngủ sớm.

Đại phu đều nói chân Đại Bảo không sao, hẳn là không sao."

Trần A Phúc gật đầu, lại khuyên Vương thị cùng Trần Danh, A Lộc về Lộc Viên.

Nàng rửa mặt xong sau đó lại ngồi ở bên giường, nhìn Đại Bảo ngủ say.

Hạ Nguyệt nhỏ giọng nói: "Đại cô nương cũng ngủ đi, nếu không ngày mai không có tinh thần."

Trần A Phúc lắc lắc đầu, nói với Hạ Nguyệt cùng Thu Nguyệt: "Ta biết rõ, các ngươi cũng vất vả lâu như vậy, đều trở về nghỉ ngơi đi."

Đuổi hai tiểu nha đầu đi, Kim Yến Tử cuối cùng từ trên nhánh cây bay xuống chui vào trong nhà, nó bò tới bờ gối Đại Bảo, con mắt đã khóc sưng, thân thể nho nhỏ còn đang vừa kéo vừa kéo.

Vật nhỏ này, tiểu mỏ nhọn còn lợi hại hơn quả điện chùy, tâm địa lại mềm mại như thế.

Trần A Phúc vẫn rất là cảm động, dùng tay nhẹ nhàng lau lông vũ nó nói: "Đừng khổ sở, đại phu nói chân Đại Bảo có thể trị khỏi."

Kim Yến Tử nghẹn ngào nói: "Người ta chính là không nhìn nổi tiểu hài tử chịu tội, chứng kiến liền đặc biệt khổ sở, huống chi là thối Đại Bảo.

Ai nha, ngực đau nhức." Nói xong, còn dùng cánh vỗ b* ng*c nhỏ của mình.

Đang nói, đột nhiên cửa sân vang lên, ngay sau đó Thất Thất và Hôi Hôi bay vào, chúng nó chui vào cửa sổ, đứng ở dưới giường duỗi dài đầu nhìn Đại Bảo, gào to: "Thế nào rồi? Thế nào rồi? Thế nào rồi?"

Trần A Phúc vội vàng "Xuỵt", nhẹ nói: "Nhỏ giọng một chút, đừng ầm ĩ, Đại Bảo bị thương rồi."

Thất thất và Hôi Hôi nghe, nhưng không thể cứu vãn, đều mở mỏ nhọn ra khóc rống lên.

"Hu hu...!hu hu..." Đây là tiếng Đại Bảo kêu khóc.

"Ríu rít...!Ríu rít..." Đây là tiếng Sở tiểu cô nương khóc lóc.

Trần A Phúc vội la lên: "Nhỏ giọng một chút, Đại Bảo mới ngủ."

Hai tiểu gia hỏa mới đè thấp tiếng khóc.

Truy Phong bị Tằng Lão Đầu dẫn vào, cũng hướng vào trong nhà, nằm sấp ở dưới giường không tiếng động ch** n**c mắt.

Chờ chúng nó khóc đủ, Trần A Phúc lại để cho đây Hạ Nguyệt, Thu Nguyệt nghe được động tĩnh lại đi tắm rửa cho chúng nó.

Chúng nó tắm rửa xong, lại tới phòng ngủ với Đại Bảo.

Ngày hôm sau, Trần A Phúc tỉnh lại nhìn thấy cảnh tượng là dạng này, Đại Bảo còn đang ngủ, Kim Yến Tử mở cánh ra nằm ở bên gối của cậu, tiểu mỏ nhọn khẽ nhếch đang ngủ say.

Truy Phong nằm ngữa trên mặt đất ngủ, Thất Thất và Hôi Hôi bò tới trên bụng mập mạp của nó ngủ.

Sau khi Trần A Phúc rời giường, động vật gia cũng bừng tỉnh dậy.

Ở trước khi chúng nó há mồm, Trần A Phúc thấp giọng nói ra trước: "Ai muốn ầm ĩ thì ra ngoài ầm ĩ, không được phép nháo làm Đại Bảo tỉnh.

Nó đau

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này trời đã rất trễ, Trần A Phúc nói với Sở Lệnh Tuyên: "Trời muộn rồi, đại gia về Đường Viên nghỉ ngơi đi."Sở Lệnh Tuyên gật gật đầu, nói: "Có chuyện gì thì kêu người đi báo cho ta biết." Lại an ủi: "Nàng cũng đừng quá sốt ruột, đi ngủ sớm.Đại phu đều nói chân Đại Bảo không sao, hẳn là không sao."Trần A Phúc gật đầu, lại khuyên Vương thị cùng Trần Danh, A Lộc về Lộc Viên.Nàng rửa mặt xong sau đó lại ngồi ở bên giường, nhìn Đại Bảo ngủ say.Hạ Nguyệt nhỏ giọng nói: "Đại cô nương cũng ngủ đi, nếu không ngày mai không có tinh thần."Trần A Phúc lắc lắc đầu, nói với Hạ Nguyệt cùng Thu Nguyệt: "Ta biết rõ, các ngươi cũng vất vả lâu như vậy, đều trở về nghỉ ngơi đi."Đuổi hai tiểu nha đầu đi, Kim Yến Tử cuối cùng từ trên nhánh cây bay xuống chui vào trong nhà, nó bò tới bờ gối Đại Bảo, con mắt đã khóc sưng, thân thể nho nhỏ còn đang vừa kéo vừa kéo.Vật nhỏ này, tiểu mỏ nhọn còn lợi hại hơn quả điện chùy, tâm địa lại mềm mại như thế.Trần A Phúc vẫn rất là cảm động, dùng tay nhẹ nhàng lau lông vũ nó nói: "Đừng khổ sở, đại phu nói chân Đại Bảo có thể trị khỏi."Kim Yến Tử nghẹn ngào nói: "Người ta chính là không nhìn nổi tiểu hài tử chịu tội, chứng kiến liền đặc biệt khổ sở, huống chi là thối Đại Bảo.Ai nha, ngực đau nhức." Nói xong, còn dùng cánh vỗ b* ng*c nhỏ của mình.Đang nói, đột nhiên cửa sân vang lên, ngay sau đó Thất Thất và Hôi Hôi bay vào, chúng nó chui vào cửa sổ, đứng ở dưới giường duỗi dài đầu nhìn Đại Bảo, gào to: "Thế nào rồi? Thế nào rồi? Thế nào rồi?"Trần A Phúc vội vàng "Xuỵt", nhẹ nói: "Nhỏ giọng một chút, đừng ầm ĩ, Đại Bảo bị thương rồi."Thất thất và Hôi Hôi nghe, nhưng không thể cứu vãn, đều mở mỏ nhọn ra khóc rống lên."Hu hu...!hu hu..." Đây là tiếng Đại Bảo kêu khóc."Ríu rít...!Ríu rít..." Đây là tiếng Sở tiểu cô nương khóc lóc.Trần A Phúc vội la lên: "Nhỏ giọng một chút, Đại Bảo mới ngủ."Hai tiểu gia hỏa mới đè thấp tiếng khóc.Truy Phong bị Tằng Lão Đầu dẫn vào, cũng hướng vào trong nhà, nằm sấp ở dưới giường không tiếng động ch** n**c mắt.Chờ chúng nó khóc đủ, Trần A Phúc lại để cho đây Hạ Nguyệt, Thu Nguyệt nghe được động tĩnh lại đi tắm rửa cho chúng nó.Chúng nó tắm rửa xong, lại tới phòng ngủ với Đại Bảo.Ngày hôm sau, Trần A Phúc tỉnh lại nhìn thấy cảnh tượng là dạng này, Đại Bảo còn đang ngủ, Kim Yến Tử mở cánh ra nằm ở bên gối của cậu, tiểu mỏ nhọn khẽ nhếch đang ngủ say.Truy Phong nằm ngữa trên mặt đất ngủ, Thất Thất và Hôi Hôi bò tới trên bụng mập mạp của nó ngủ.Sau khi Trần A Phúc rời giường, động vật gia cũng bừng tỉnh dậy.Ở trước khi chúng nó há mồm, Trần A Phúc thấp giọng nói ra trước: "Ai muốn ầm ĩ thì ra ngoài ầm ĩ, không được phép nháo làm Đại Bảo tỉnh.Nó đau.

Chương 264: 264: Người Tới Là Khách