Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…
Chương 284: 284: Hắn Đến
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lý thị cùng La nhị phu nhân chứng kiến Sở Hàm Yên như thế đều có chút buồn bực.Các bà trước đó cũng đã gặp tiểu cô nương một lần, Sở Lệnh Tuyên cho con bé đi đến chào hỏi trưởng bối thân thích, nó chu cái miệng nhỏ nhắn vặn vẹo đầu ngón tay nhỏ béo, đứng ngốc ở nơi đó chính là không động.Sở Lệnh Tuyên liền cười nói xin lỗi cùng những khách nhân này: "Yên Nhi sợ người lạ." Liền cho người dẫn nó đi.Nhưng này Trần A Phúc vừa dụ dỗ, tiểu cô nương tựa như biến thành một người khác.Tiếng Lý thị cười: "Ai da, Trần cô nương còn chưa gả vào cửa Sở gia chúng ta, tỷ nhi nhà ta cũng đã coi ngươi là mẫu thân rồi."Trần A Phúc làm bộ như không nghe thấy, dẫn Sở Hàm Yên gặp khách nhân xong, liền sờ đầu tiểu cô nương thấp giọng nói: "Thật ngoan ngoãn, di di cảm thấy cao hứng vì con.Trở về phòng ăn cơm đi thôi, lát nữa di di đi nhìn con."Sở Hàm Yên gật gật đầu, do Tống mụ mụ dắt ra phòng khách.Trước khi ra cửa, tiểu cô nương còn quay đầu nhìn Trần A Phúc một chút, tươi sáng cười một tiếng.Sau khi ăn xong, những khách nhân xem hí khúc, Trần A Phúc do Ngọc Trạc cùng Hạ Nguyệt đi cùng, đến Duyệt Đào Hiên Sở Hàm Yên ở.Trên nửa đường, Sở Trân chạy tới.Nàng nói: "Trần gia tỷ tỷ, ta nghe nói ngươi biết thiết kế xiêm y, những thứ khuy cài đẹp mắt kia đều là ngươi thiết kế, còn có xiêm y xinh đẹp của Yên tỷ muội, giầy xinh đẹp của tam thẩm nhi, cũng là ngươi làm.Đúng không? Ngươi cũng làm riêng cho ta bộ xiêm y cùng giầy không đồng nhất dạng đi, ta muốn mặc đi tham gia tiệc hoa đào sang năm.Có được hay không vậy?" Sau cùng, còn kéo tay áo Trần A Phúc làm nũng.Vị cô nương này còn thật không coi mình là người ngoài, nàng và nàng ta là quan hệ như thế nào, sao có thể mới vừa gặp mặt liền đề ra cái yêu cầu này.Vừa nhìn tựa như Lý thị nương nàng, lỗ mắt không phải nhỏ bình thường.Hoặc là các nàng đã sớm liền đề qua loại yêu cầu này với Sở Lệnh Tuyên, lúc trước Sở Lệnh Tuyên mới nhắc nhở mình.Sở Trân mặc dù là đường muội Sở Lệnh Tuyên, nhưng Lý thị vì ích lợi nhị phòng đi theo Vinh Chiêu công chúa làm ầm ĩ, làm rất nhiều chuyện tổn thương đại phòng.Mình cho dù là thánh mẫu đi nữa, cũng không thể nào may xiêm y cho nữ nhi bà ta.Liền cười nói: "Sở nhị cô nương đánh giá cao ta rồi, ta nào biết thiết kế xiêm y gì.Những thứ khuy cài kia ngược lại trước ta nghĩ ra được, nhưng chỉ biết làm nút áo, cái khác cũng không biết.Xiêm y của Yên tỷ muội là nha đầu của nàng chiếu theo hàng mẫu thêu phường Nghê Thường làm ra, giầy của tam thẩm nhi là nha đầu của ta chiếu hàng mẫu thêu phường làm.Sở nhị cô nương có thể mang nha đầu khéo tay đi lầu ba thêu phường Nghê Thường xem một chút, chỗ đó có rất nhiều hàng mẫu đẹp mắt đấy."Sở Trân không nghĩ tới Trần A Phúc có thể cự tuyệt được trực tiếp như thế, tức giận đến con mắt đều hồng, giậm chân nói: "Ngươi thật quá..."Trần A Phúc lạnh lùng nhìn Sở Trân.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lý thị cùng La nhị phu nhân chứng kiến Sở Hàm Yên như thế đều có chút buồn bực.
Các bà trước đó cũng đã gặp tiểu cô nương một lần, Sở Lệnh Tuyên cho con bé đi đến chào hỏi trưởng bối thân thích, nó chu cái miệng nhỏ nhắn vặn vẹo đầu ngón tay nhỏ béo, đứng ngốc ở nơi đó chính là không động.
Sở Lệnh Tuyên liền cười nói xin lỗi cùng những khách nhân này: "Yên Nhi sợ người lạ." Liền cho người dẫn nó đi.
Nhưng này Trần A Phúc vừa dụ dỗ, tiểu cô nương tựa như biến thành một người khác.
Tiếng Lý thị cười: "Ai da, Trần cô nương còn chưa gả vào cửa Sở gia chúng ta, tỷ nhi nhà ta cũng đã coi ngươi là mẫu thân rồi."
Trần A Phúc làm bộ như không nghe thấy, dẫn Sở Hàm Yên gặp khách nhân xong, liền sờ đầu tiểu cô nương thấp giọng nói: "Thật ngoan ngoãn, di di cảm thấy cao hứng vì con.
Trở về phòng ăn cơm đi thôi, lát nữa di di đi nhìn con."
Sở Hàm Yên gật gật đầu, do Tống mụ mụ dắt ra phòng khách.
Trước khi ra cửa, tiểu cô nương còn quay đầu nhìn Trần A Phúc một chút, tươi sáng cười một tiếng.
Sau khi ăn xong, những khách nhân xem hí khúc, Trần A Phúc do Ngọc Trạc cùng Hạ Nguyệt đi cùng, đến Duyệt Đào Hiên Sở Hàm Yên ở.
Trên nửa đường, Sở Trân chạy tới.
Nàng nói: "Trần gia tỷ tỷ, ta nghe nói ngươi biết thiết kế xiêm y, những thứ khuy cài đẹp mắt kia đều là ngươi thiết kế, còn có xiêm y xinh đẹp của Yên tỷ muội, giầy xinh đẹp của tam thẩm nhi, cũng là ngươi làm.
Đúng không? Ngươi cũng làm riêng cho ta bộ xiêm y cùng giầy không đồng nhất dạng đi, ta muốn mặc đi tham gia tiệc hoa đào sang năm.
Có được hay không vậy?" Sau cùng, còn kéo tay áo Trần A Phúc làm nũng.
Vị cô nương này còn thật không coi mình là người ngoài, nàng và nàng ta là quan hệ như thế nào, sao có thể mới vừa gặp mặt liền đề ra cái yêu cầu này.
Vừa nhìn tựa như Lý thị nương nàng, lỗ mắt không phải nhỏ bình thường.
Hoặc là các nàng đã sớm liền đề qua loại yêu cầu này với Sở Lệnh Tuyên, lúc trước Sở Lệnh Tuyên mới nhắc nhở mình.
Sở Trân mặc dù là đường muội Sở Lệnh Tuyên, nhưng Lý thị vì ích lợi nhị phòng đi theo Vinh Chiêu công chúa làm ầm ĩ, làm rất nhiều chuyện tổn thương đại phòng.
Mình cho dù là thánh mẫu đi nữa, cũng không thể nào may xiêm y cho nữ nhi bà ta.
Liền cười nói: "Sở nhị cô nương đánh giá cao ta rồi, ta nào biết thiết kế xiêm y gì.
Những thứ khuy cài kia ngược lại trước ta nghĩ ra được, nhưng chỉ biết làm nút áo, cái khác cũng không biết.
Xiêm y của Yên tỷ muội là nha đầu của nàng chiếu theo hàng mẫu thêu phường Nghê Thường làm ra, giầy của tam thẩm nhi là nha đầu của ta chiếu hàng mẫu thêu phường làm.
Sở nhị cô nương có thể mang nha đầu khéo tay đi lầu ba thêu phường Nghê Thường xem một chút, chỗ đó có rất nhiều hàng mẫu đẹp mắt đấy."
Sở Trân không nghĩ tới Trần A Phúc có thể cự tuyệt được trực tiếp như thế, tức giận đến con mắt đều hồng, giậm chân nói: "Ngươi thật quá..."
Trần A Phúc lạnh lùng nhìn Sở Trân
.
Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời. Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này. Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình. Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp. Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lý thị cùng La nhị phu nhân chứng kiến Sở Hàm Yên như thế đều có chút buồn bực.Các bà trước đó cũng đã gặp tiểu cô nương một lần, Sở Lệnh Tuyên cho con bé đi đến chào hỏi trưởng bối thân thích, nó chu cái miệng nhỏ nhắn vặn vẹo đầu ngón tay nhỏ béo, đứng ngốc ở nơi đó chính là không động.Sở Lệnh Tuyên liền cười nói xin lỗi cùng những khách nhân này: "Yên Nhi sợ người lạ." Liền cho người dẫn nó đi.Nhưng này Trần A Phúc vừa dụ dỗ, tiểu cô nương tựa như biến thành một người khác.Tiếng Lý thị cười: "Ai da, Trần cô nương còn chưa gả vào cửa Sở gia chúng ta, tỷ nhi nhà ta cũng đã coi ngươi là mẫu thân rồi."Trần A Phúc làm bộ như không nghe thấy, dẫn Sở Hàm Yên gặp khách nhân xong, liền sờ đầu tiểu cô nương thấp giọng nói: "Thật ngoan ngoãn, di di cảm thấy cao hứng vì con.Trở về phòng ăn cơm đi thôi, lát nữa di di đi nhìn con."Sở Hàm Yên gật gật đầu, do Tống mụ mụ dắt ra phòng khách.Trước khi ra cửa, tiểu cô nương còn quay đầu nhìn Trần A Phúc một chút, tươi sáng cười một tiếng.Sau khi ăn xong, những khách nhân xem hí khúc, Trần A Phúc do Ngọc Trạc cùng Hạ Nguyệt đi cùng, đến Duyệt Đào Hiên Sở Hàm Yên ở.Trên nửa đường, Sở Trân chạy tới.Nàng nói: "Trần gia tỷ tỷ, ta nghe nói ngươi biết thiết kế xiêm y, những thứ khuy cài đẹp mắt kia đều là ngươi thiết kế, còn có xiêm y xinh đẹp của Yên tỷ muội, giầy xinh đẹp của tam thẩm nhi, cũng là ngươi làm.Đúng không? Ngươi cũng làm riêng cho ta bộ xiêm y cùng giầy không đồng nhất dạng đi, ta muốn mặc đi tham gia tiệc hoa đào sang năm.Có được hay không vậy?" Sau cùng, còn kéo tay áo Trần A Phúc làm nũng.Vị cô nương này còn thật không coi mình là người ngoài, nàng và nàng ta là quan hệ như thế nào, sao có thể mới vừa gặp mặt liền đề ra cái yêu cầu này.Vừa nhìn tựa như Lý thị nương nàng, lỗ mắt không phải nhỏ bình thường.Hoặc là các nàng đã sớm liền đề qua loại yêu cầu này với Sở Lệnh Tuyên, lúc trước Sở Lệnh Tuyên mới nhắc nhở mình.Sở Trân mặc dù là đường muội Sở Lệnh Tuyên, nhưng Lý thị vì ích lợi nhị phòng đi theo Vinh Chiêu công chúa làm ầm ĩ, làm rất nhiều chuyện tổn thương đại phòng.Mình cho dù là thánh mẫu đi nữa, cũng không thể nào may xiêm y cho nữ nhi bà ta.Liền cười nói: "Sở nhị cô nương đánh giá cao ta rồi, ta nào biết thiết kế xiêm y gì.Những thứ khuy cài kia ngược lại trước ta nghĩ ra được, nhưng chỉ biết làm nút áo, cái khác cũng không biết.Xiêm y của Yên tỷ muội là nha đầu của nàng chiếu theo hàng mẫu thêu phường Nghê Thường làm ra, giầy của tam thẩm nhi là nha đầu của ta chiếu hàng mẫu thêu phường làm.Sở nhị cô nương có thể mang nha đầu khéo tay đi lầu ba thêu phường Nghê Thường xem một chút, chỗ đó có rất nhiều hàng mẫu đẹp mắt đấy."Sở Trân không nghĩ tới Trần A Phúc có thể cự tuyệt được trực tiếp như thế, tức giận đến con mắt đều hồng, giậm chân nói: "Ngươi thật quá..."Trần A Phúc lạnh lùng nhìn Sở Trân.