Editor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự…

Chương 285: 285: Lời Nói Vô Tâm

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn tiểu nhân nhi này, trên mặt Sở Hầu gia lạnh như băng lại có chút nhiệt độ, vươn tay muốn sờ sờ con bé, nhưng đụng chạm đến màn tơ xong lại rụt trở về, quay đầu lại đi ra phòng ngủ.Hắn gật đầu vài cái không thể nhận ra với Trần A Phúc, lại lạnh giọng nói với Sở Lệnh Tuyên: "Ta hiện tại trở về trạm dịch, sáng mai phải đi phía nam."Sở Lệnh Tuyên không nói lời nào, chỉ gật gật đầu.Hắn vừa nhìn về phía Sở Hoa cùng hài tử trong ngực nàng, Sở Hoa chu môi xoay đầu sang một bên không để ý tới hắn, Hằng Ca nhi vương nước mắt còn đang cười với hắn.Sở Hầu gia lắc lắc đầu, thở dài, đi ra ngoài phòng, Sở Lệnh Tuyên cũng đi theo ra ngoài.Khi bóng lưng Sở Hầu gia biến mất ở cửa sân, Sở Hoa mới khóc lên tiếng, vú nuôi vội vàng chạy qua tiếp nhận Hằng Ca nhi lại bắt đầu khóc rống từ trong ngực nàng.Trần A Phúc đi qua dùng khăn lau nước mắt giúp nàng ấy, khuyên nhủ: "Sở tỷ tỷ đừng khổ sở, khóc nhòe trang liền không đẹp mắt nữa."Sở Hoa khóc ròng nói: "Ta vừa nhìn thấy hắn, liền sẽ bắt đầu nghĩ tới cuộc sống của nương ta mấy năm qua, nhớ tới ta và ca ca ta không thể không đi xa biên quan, còn có Yên tỷ muội chịu khổ...!Ta hận hắn, oán hắn...!Kỳ thật, lúc ta còn nhỏ là hắn hiểu rõ ta nhất.Hắn sao có thể như vậy..."Trần A Phúc khó mà nói Sở Hầu gia cái gì, chỉ đành khuyên Sở Hoa nghĩ thoáng một chútt, thời gian tệ nhất đã qua, cuộc sống tốt đẹp chính là ngay trước mắt...Sở Hoa vừa khóc vừa kể lể, khóc đủ, bọn nha đầu bưng nước đến cho nàng rửa mặt, trang dung một lần nữa.Đột nhiên nàng tựa như mới nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên hỏi Trần A Phúc: "Mới vừa rồi Hằng Ca nhi nhà ta dường như nói chuyện, kêu Gia, ta không nghe lầm chứ?"Trần A Phúc cười nói: "Cô đương nhiên không có nghe sai, Hằng Ca nhi xác thực kêu Gia."Sở Hoa cười đến mặt mày cong cong, đứng lên nói: "Ta phải để cho Hằng Ca nhi nhà ta gọi mẹ, kêu cha, kêu bà ngoại, để nương ta cao hứng vui vẻ."Trần A Phúc kéo nàng lại, cười nói: "Hằng Ca nhi đã bị vú nuôi ôm đi trên giường tây phòng ngủ rồi, đừng đi ầm ĩ nó."Hai người lại ngồi cùng một chỗ nói chuyện một hồi.Trần A Phúc nhỏ giọng nói chuyện Sở Trân kêu mình may xiêm y, bị nàng cự tuyệt cho Sở Hoa.Sở Hoa cười lạnh nói: "Trần muội muội làm rất đúng.Muội là đại tẩu tương lai của ta, nó còn dám mở miệng với muội, cũng quá bừa bãi rồi.Hừ, ở trước khi tam thẩm ta hồi kinh, Lý thị ở Hầu phủ quản gia làm chủ, tính tình lá gan đều luyện ra, hôm nay còn lên mặt với Trần phu nhân cùng các muội đi bái kiến bà ta.Cũng phóng túng Sở Trân không biết trời cao đất rộng, cảm giác mình là đại tiểu thư Hầu phủ, ai cũng phải hầu hạ nó.Tiệc hoa đào là tiệc ngắm hoa An quận vương phi cử hành, hào môn đại tộc đầy kinh thành cũng sẽ đi tham gia.Sở Trân muốn bộ xiêm y.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhìn tiểu nhân nhi này, trên mặt Sở Hầu gia lạnh như băng lại có chút nhiệt độ, vươn tay muốn sờ sờ con bé, nhưng đụng chạm đến màn tơ xong lại rụt trở về, quay đầu lại đi ra phòng ngủ.

Hắn gật đầu vài cái không thể nhận ra với Trần A Phúc, lại lạnh giọng nói với Sở Lệnh Tuyên: "Ta hiện tại trở về trạm dịch, sáng mai phải đi phía nam."

Sở Lệnh Tuyên không nói lời nào, chỉ gật gật đầu.

Hắn vừa nhìn về phía Sở Hoa cùng hài tử trong ngực nàng, Sở Hoa chu môi xoay đầu sang một bên không để ý tới hắn, Hằng Ca nhi vương nước mắt còn đang cười với hắn.

Sở Hầu gia lắc lắc đầu, thở dài, đi ra ngoài phòng, Sở Lệnh Tuyên cũng đi theo ra ngoài.

Khi bóng lưng Sở Hầu gia biến mất ở cửa sân, Sở Hoa mới khóc lên tiếng, vú nuôi vội vàng chạy qua tiếp nhận Hằng Ca nhi lại bắt đầu khóc rống từ trong ngực nàng.

Trần A Phúc đi qua dùng khăn lau nước mắt giúp nàng ấy, khuyên nhủ: "Sở tỷ tỷ đừng khổ sở, khóc nhòe trang liền không đẹp mắt nữa."

Sở Hoa khóc ròng nói: "Ta vừa nhìn thấy hắn, liền sẽ bắt đầu nghĩ tới cuộc sống của nương ta mấy năm qua, nhớ tới ta và ca ca ta không thể không đi xa biên quan, còn có Yên tỷ muội chịu khổ...!Ta hận hắn, oán hắn...!Kỳ thật, lúc ta còn nhỏ là hắn hiểu rõ ta nhất.

Hắn sao có thể như vậy..."

Trần A Phúc khó mà nói Sở Hầu gia cái gì, chỉ đành khuyên Sở Hoa nghĩ thoáng một chútt, thời gian tệ nhất đã qua, cuộc sống tốt đẹp chính là ngay trước mắt...

Sở Hoa vừa khóc vừa kể lể, khóc đủ, bọn nha đầu bưng nước đến cho nàng rửa mặt, trang dung một lần nữa.

Đột nhiên nàng tựa như mới nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên hỏi Trần A Phúc: "Mới vừa rồi Hằng Ca nhi nhà ta dường như nói chuyện, kêu Gia, ta không nghe lầm chứ?"

Trần A Phúc cười nói: "Cô đương nhiên không có nghe sai, Hằng Ca nhi xác thực kêu Gia."

Sở Hoa cười đến mặt mày cong cong, đứng lên nói: "Ta phải để cho Hằng Ca nhi nhà ta gọi mẹ, kêu cha, kêu bà ngoại, để nương ta cao hứng vui vẻ."

Trần A Phúc kéo nàng lại, cười nói: "Hằng Ca nhi đã bị vú nuôi ôm đi trên giường tây phòng ngủ rồi, đừng đi ầm ĩ nó."

Hai người lại ngồi cùng một chỗ nói chuyện một hồi.

Trần A Phúc nhỏ giọng nói chuyện Sở Trân kêu mình may xiêm y, bị nàng cự tuyệt cho Sở Hoa.

Sở Hoa cười lạnh nói: "Trần muội muội làm rất đúng.

Muội là đại tẩu tương lai của ta, nó còn dám mở miệng với muội, cũng quá bừa bãi rồi.

Hừ, ở trước khi tam thẩm ta hồi kinh, Lý thị ở Hầu phủ quản gia làm chủ, tính tình lá gan đều luyện ra, hôm nay còn lên mặt với Trần phu nhân cùng các muội đi bái kiến bà ta.

Cũng phóng túng Sở Trân không biết trời cao đất rộng, cảm giác mình là đại tiểu thư Hầu phủ, ai cũng phải hầu hạ nó.

Tiệc hoa đào là tiệc ngắm hoa An quận vương phi cử hành, hào môn đại tộc đầy kinh thành cũng sẽ đi tham gia.

Sở Trân muốn bộ xiêm y

Image removed.

.

Nông Kiều Có PhúcTác giả: Tịch Mịch Thanh TuyềnTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn TìnhEditor: ChieuNinh Hai ngày nay Trần Yến Yến đều có chút không yên lòng. Từ nửa tháng trước, Lưu Húc Đông đi đế đô thăm người thân vẫn luôn không liên lạc với cô, gọi điện thoại cho anh thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.       Lưu Húc Đông là bạn trai của Trần Yến Yến, cũng là con trai của ông chủ công ty chỗ cô làm việc, tổng công ty là một trong năm trăm tập đoàn lớn trên thế giới, ở đế đô. Hai năm trước Lưu Húc Đông mới điều chuyển từ chi nhánh công ty ở nước ngoài về, đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty này.       Lưu Húc Đông không chỉ nhiều tiền, còn học rộng tài cao, anh tuấn tiêu sái, thành thục chững chạc, vô cùng có phong độ thân sĩ. Cực kỳ mấu chốt là đã ba mươi lăm tuổi, còn chưa lập gia đình.       Anh ta vừa đến, thì mê hoặc mấy cô nàng trong công ty thần hồn điên đảo, ngay cả Trần Yến Yến trưởng thành thục nữ mà tim nhỏ cũng đập loạn nhịp.       Mặc dù Trần Yến Yến đã qua tuổi ba mươi, nhưng tướng mạo xuất chúng, dáng người cao gầy, khí chất ưu nhã. Trên sự… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhìn tiểu nhân nhi này, trên mặt Sở Hầu gia lạnh như băng lại có chút nhiệt độ, vươn tay muốn sờ sờ con bé, nhưng đụng chạm đến màn tơ xong lại rụt trở về, quay đầu lại đi ra phòng ngủ.Hắn gật đầu vài cái không thể nhận ra với Trần A Phúc, lại lạnh giọng nói với Sở Lệnh Tuyên: "Ta hiện tại trở về trạm dịch, sáng mai phải đi phía nam."Sở Lệnh Tuyên không nói lời nào, chỉ gật gật đầu.Hắn vừa nhìn về phía Sở Hoa cùng hài tử trong ngực nàng, Sở Hoa chu môi xoay đầu sang một bên không để ý tới hắn, Hằng Ca nhi vương nước mắt còn đang cười với hắn.Sở Hầu gia lắc lắc đầu, thở dài, đi ra ngoài phòng, Sở Lệnh Tuyên cũng đi theo ra ngoài.Khi bóng lưng Sở Hầu gia biến mất ở cửa sân, Sở Hoa mới khóc lên tiếng, vú nuôi vội vàng chạy qua tiếp nhận Hằng Ca nhi lại bắt đầu khóc rống từ trong ngực nàng.Trần A Phúc đi qua dùng khăn lau nước mắt giúp nàng ấy, khuyên nhủ: "Sở tỷ tỷ đừng khổ sở, khóc nhòe trang liền không đẹp mắt nữa."Sở Hoa khóc ròng nói: "Ta vừa nhìn thấy hắn, liền sẽ bắt đầu nghĩ tới cuộc sống của nương ta mấy năm qua, nhớ tới ta và ca ca ta không thể không đi xa biên quan, còn có Yên tỷ muội chịu khổ...!Ta hận hắn, oán hắn...!Kỳ thật, lúc ta còn nhỏ là hắn hiểu rõ ta nhất.Hắn sao có thể như vậy..."Trần A Phúc khó mà nói Sở Hầu gia cái gì, chỉ đành khuyên Sở Hoa nghĩ thoáng một chútt, thời gian tệ nhất đã qua, cuộc sống tốt đẹp chính là ngay trước mắt...Sở Hoa vừa khóc vừa kể lể, khóc đủ, bọn nha đầu bưng nước đến cho nàng rửa mặt, trang dung một lần nữa.Đột nhiên nàng tựa như mới nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu lên hỏi Trần A Phúc: "Mới vừa rồi Hằng Ca nhi nhà ta dường như nói chuyện, kêu Gia, ta không nghe lầm chứ?"Trần A Phúc cười nói: "Cô đương nhiên không có nghe sai, Hằng Ca nhi xác thực kêu Gia."Sở Hoa cười đến mặt mày cong cong, đứng lên nói: "Ta phải để cho Hằng Ca nhi nhà ta gọi mẹ, kêu cha, kêu bà ngoại, để nương ta cao hứng vui vẻ."Trần A Phúc kéo nàng lại, cười nói: "Hằng Ca nhi đã bị vú nuôi ôm đi trên giường tây phòng ngủ rồi, đừng đi ầm ĩ nó."Hai người lại ngồi cùng một chỗ nói chuyện một hồi.Trần A Phúc nhỏ giọng nói chuyện Sở Trân kêu mình may xiêm y, bị nàng cự tuyệt cho Sở Hoa.Sở Hoa cười lạnh nói: "Trần muội muội làm rất đúng.Muội là đại tẩu tương lai của ta, nó còn dám mở miệng với muội, cũng quá bừa bãi rồi.Hừ, ở trước khi tam thẩm ta hồi kinh, Lý thị ở Hầu phủ quản gia làm chủ, tính tình lá gan đều luyện ra, hôm nay còn lên mặt với Trần phu nhân cùng các muội đi bái kiến bà ta.Cũng phóng túng Sở Trân không biết trời cao đất rộng, cảm giác mình là đại tiểu thư Hầu phủ, ai cũng phải hầu hạ nó.Tiệc hoa đào là tiệc ngắm hoa An quận vương phi cử hành, hào môn đại tộc đầy kinh thành cũng sẽ đi tham gia.Sở Trân muốn bộ xiêm y.

Chương 285: 285: Lời Nói Vô Tâm