Tác giả:

Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…

Chương 87: Đàn ông hay đàn bà đều ít nhất nên "chửa" một lần trong đời!

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Mình, còn rất trẻ, trẻ hơn so với số tuổi mà rất nhiều người theo dõi blog mình nghĩ. Và mình nghĩ là mình đang "thai nghén" lần đầu tiên trong đời. Cảm giác khi cuối cùng thật sự cũng có một cái gì đó là của riêng mình, từ đầu đến cuối, nó là một cảm giác rất đặc biệt. Có sự mừng rỡ, có những lo lắng, và có cả những hi vọng cùng tâm lý của việc "làm bố làm mẹ lần đầu tiên".  Tất cả chúng ta, trên đời này nên có ít nhất một lần "thai nghén" một cái gì đó là của riêng mình. Một ngôi nhà, một chiếc xe, một cửa hàng, một quán ăn... hay bất cứ cái gì - chỉ là của riêng bạn hiền. Đánh dấu công sức trưởng thành, làm việc vất vả và quan trọng nhất, là tuổi trẻ của bạn. Một cái gì đó, đòi hỏi thời gian, sự quan tâm, công sức như một đứa trẻ. Sau những mốc quan trọng của cuộc đời như khi đã kết thúc quãng đời mài đ*ng q**n trên ghế nhà trường, hoặc... bỏ việc, rất có thể bạn sẽ bắt đầu thai nghén ý tưởng kinh doanh, hoặc làm bất cứ một cái gì đó trên nền móng những suy nghĩ trong đầu bạn - những thứ mà bạn cho là đúng, có thể sẽ đúng, và cho dù có chẳng tính được hết những bất lợi, rủi ro, những thất bại, bỏ mặc lời anh em bạn bè nói "đừng" thì bạn vẫn muốn... đẻ. Và sự thật là, ở độ tuổi nào đi nữa, cho dù bạn là ai, bạn cũng nên cố... đẻ một đứa như vậy trong đời. Đừng mãi đi làm thuê cho người khác, đừng mãi chỉ è lưng ra xây dựng đế chế cho người khác đừng mãi chỉ sống một cuộc đời quá êm đềm. Bạn có thất bại, có mất sạch, có "sẩy" thì cũng chẳng sao cả. Bạn có thể làm lại. Cảm giác "có một cái gì đó, chỉ là của mình" nó rất khác. Và bạn sẽ yêu mến thành phẩm của bạn như yêu đứa con đầu lòng của chính mình. Bạn sẽ trang hoàng cho nó, sẽ chăm chút, tỉ mẩn. Đương nhiên rồi, vì chúng ta luôn yêu con của mình hơn yêu con của kẻ khác, đúng không nào? Bạn chỉ có thể thành công nhất, hạnh phúc nhất khi bạn "mang nặng đẻ đau" và theo đuổi ý chí, đam mê, sở thích của riêng mình. Bởi vì khi nhìn vào những gì là "của mình", do bàn tay mình tạo nên, có cả mồ hôi và nước mắt, bạn thấy một phần hình ảnh của chính bạn trong đó - là một lần bạn dám sống cho chính bạn. Hãy cố gắng, một lần trong đời này thôi, làm một cái gì đó chỉ là của mình. Bạn muốn làm một website, làm game? Làm đi. Bạn muốn làm một nhà văn, nhà báo? Viết đi. Bạn muốn mở một quá bar, tiệm cafe? Mở đi. Bạn muốn có một thương hiệu thời trang? Vẽ đi. Bạn muốn làm một cái gì đó với cái tên của bạn không? Vậy, bạn hiền đáng mến, bạn đã "thai nghén" bao giờ chưa? Hãy thử ít nhất một lần trong đời nhé.

Mình, còn rất trẻ, trẻ hơn so với số tuổi mà rất nhiều người theo dõi blog mình nghĩ. Và mình nghĩ là mình đang "thai nghén" lần đầu tiên trong đời. 

Cảm giác khi cuối cùng thật sự cũng có một cái gì đó là của riêng mình, từ đầu đến cuối, nó là một cảm giác rất đặc biệt. Có sự mừng rỡ, có những lo lắng, và có cả những hi vọng cùng tâm lý của việc "làm bố làm mẹ lần đầu tiên".  

Tất cả chúng ta, trên đời này nên có ít nhất một lần "thai nghén" một cái gì đó là của riêng mình. Một ngôi nhà, một chiếc xe, một cửa hàng, một quán ăn... hay bất cứ cái gì - chỉ là của riêng bạn hiền. Đánh dấu công sức trưởng thành, làm việc vất vả và quan trọng nhất, là tuổi trẻ của bạn. Một cái gì đó, đòi hỏi thời gian, sự quan tâm, công sức như một đứa trẻ. 

Sau những mốc quan trọng của cuộc đời như khi đã kết thúc quãng đời mài đ*ng q**n trên ghế nhà trường, hoặc... bỏ việc, rất có thể bạn sẽ bắt đầu thai nghén ý tưởng kinh doanh, hoặc làm bất cứ một cái gì đó trên nền móng những suy nghĩ trong đầu bạn - những thứ mà bạn cho là đúng, có thể sẽ đúng, và cho dù có chẳng tính được hết những bất lợi, rủi ro, những thất bại, bỏ mặc lời anh em bạn bè nói "đừng" thì bạn vẫn muốn... đẻ. 

Và sự thật là, ở độ tuổi nào đi nữa, cho dù bạn là ai, bạn cũng nên cố... đẻ một đứa như vậy trong đời. 

Đừng mãi đi làm thuê cho người khác, đừng mãi chỉ è lưng ra xây dựng đế chế cho người khác đừng mãi chỉ sống một cuộc đời quá êm đềm. Bạn có thất bại, có mất sạch, có "sẩy" thì cũng chẳng sao cả. Bạn có thể làm lại. 

Cảm giác "có một cái gì đó, chỉ là của mình" nó rất khác. Và bạn sẽ yêu mến thành phẩm của bạn như yêu đứa con đầu lòng của chính mình. Bạn sẽ trang hoàng cho nó, sẽ chăm chút, tỉ mẩn. Đương nhiên rồi, vì chúng ta luôn yêu con của mình hơn yêu con của kẻ khác, đúng không nào? 

Bạn chỉ có thể thành công nhất, hạnh phúc nhất khi bạn "mang nặng đẻ đau" và theo đuổi ý chí, đam mê, sở thích của riêng mình. Bởi vì khi nhìn vào những gì là "của mình", do bàn tay mình tạo nên, có cả mồ hôi và nước mắt, bạn thấy một phần hình ảnh của chính bạn trong đó - là một lần bạn dám sống cho chính bạn. Hãy cố gắng, một lần trong đời này thôi, làm một cái gì đó chỉ là của mình. 

Bạn muốn làm một website, làm game? Làm đi. 

Bạn muốn làm một nhà văn, nhà báo? Viết đi. 

Bạn muốn mở một quá bar, tiệm cafe? Mở đi. 

Bạn muốn có một thương hiệu thời trang? Vẽ đi. 

Bạn muốn làm một cái gì đó với cái tên của bạn không? 

Vậy, bạn hiền đáng mến, bạn đã "thai nghén" bao giờ chưa? Hãy thử ít nhất một lần trong đời nhé.

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… Mình, còn rất trẻ, trẻ hơn so với số tuổi mà rất nhiều người theo dõi blog mình nghĩ. Và mình nghĩ là mình đang "thai nghén" lần đầu tiên trong đời. Cảm giác khi cuối cùng thật sự cũng có một cái gì đó là của riêng mình, từ đầu đến cuối, nó là một cảm giác rất đặc biệt. Có sự mừng rỡ, có những lo lắng, và có cả những hi vọng cùng tâm lý của việc "làm bố làm mẹ lần đầu tiên".  Tất cả chúng ta, trên đời này nên có ít nhất một lần "thai nghén" một cái gì đó là của riêng mình. Một ngôi nhà, một chiếc xe, một cửa hàng, một quán ăn... hay bất cứ cái gì - chỉ là của riêng bạn hiền. Đánh dấu công sức trưởng thành, làm việc vất vả và quan trọng nhất, là tuổi trẻ của bạn. Một cái gì đó, đòi hỏi thời gian, sự quan tâm, công sức như một đứa trẻ. Sau những mốc quan trọng của cuộc đời như khi đã kết thúc quãng đời mài đ*ng q**n trên ghế nhà trường, hoặc... bỏ việc, rất có thể bạn sẽ bắt đầu thai nghén ý tưởng kinh doanh, hoặc làm bất cứ một cái gì đó trên nền móng những suy nghĩ trong đầu bạn - những thứ mà bạn cho là đúng, có thể sẽ đúng, và cho dù có chẳng tính được hết những bất lợi, rủi ro, những thất bại, bỏ mặc lời anh em bạn bè nói "đừng" thì bạn vẫn muốn... đẻ. Và sự thật là, ở độ tuổi nào đi nữa, cho dù bạn là ai, bạn cũng nên cố... đẻ một đứa như vậy trong đời. Đừng mãi đi làm thuê cho người khác, đừng mãi chỉ è lưng ra xây dựng đế chế cho người khác đừng mãi chỉ sống một cuộc đời quá êm đềm. Bạn có thất bại, có mất sạch, có "sẩy" thì cũng chẳng sao cả. Bạn có thể làm lại. Cảm giác "có một cái gì đó, chỉ là của mình" nó rất khác. Và bạn sẽ yêu mến thành phẩm của bạn như yêu đứa con đầu lòng của chính mình. Bạn sẽ trang hoàng cho nó, sẽ chăm chút, tỉ mẩn. Đương nhiên rồi, vì chúng ta luôn yêu con của mình hơn yêu con của kẻ khác, đúng không nào? Bạn chỉ có thể thành công nhất, hạnh phúc nhất khi bạn "mang nặng đẻ đau" và theo đuổi ý chí, đam mê, sở thích của riêng mình. Bởi vì khi nhìn vào những gì là "của mình", do bàn tay mình tạo nên, có cả mồ hôi và nước mắt, bạn thấy một phần hình ảnh của chính bạn trong đó - là một lần bạn dám sống cho chính bạn. Hãy cố gắng, một lần trong đời này thôi, làm một cái gì đó chỉ là của mình. Bạn muốn làm một website, làm game? Làm đi. Bạn muốn làm một nhà văn, nhà báo? Viết đi. Bạn muốn mở một quá bar, tiệm cafe? Mở đi. Bạn muốn có một thương hiệu thời trang? Vẽ đi. Bạn muốn làm một cái gì đó với cái tên của bạn không? Vậy, bạn hiền đáng mến, bạn đã "thai nghén" bao giờ chưa? Hãy thử ít nhất một lần trong đời nhé.

Chương 87: Đàn ông hay đàn bà đều ít nhất nên "chửa" một lần trong đời!