Tác giả:

Bạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong…

Chương 88: "Em không cần một cái túi $2000!...

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… ...Em cần những thứ có giá trị gấp 100 lần hơn thế." Hãy đặt cho mình một chuẩn mực vô giá làm thước đo thành công trong cuộc sống. Mình có một cô bạn thân, ngoại trừ việc cô nàng là tín đồ của các hãng thời trang cao cấp và nghiện mua sắm từ những năm 12 tuổi thì nàng là một cô bạn tuyệt vời. Nàng rất biết lắng nghe, nàng vui vẻ và dễ chịu, chỉ có điều, như mọi tiểu thư nhà giàu khác, nàng vẫn hơi đỏng đảnh và khó chiều một tẹo. Có một dạo, chủ đề hot nhất xoay quanh nhóm bạn bè của mình đó là nàng lèo nhèo bám theo mình đến 15 dãy phố, quyết tâm đòi cho bằng được một cái túi YSL mới, có giá trị vào khoảng $2000. Một con số không hề nhỏ. Thực ra thì chuyện có thể tặng quà cho bạn bè thân là một điều mà bất cứ người nào cũng muốn. Lập luận của nàng trong việc đột nhiên đòi mình (chứ không phải người yêu nàng) một cái túi có giá trị lớn đến như vậy là bởi vì: "nếu mày có khả năng mở ra một công ty, một trung tâm tư vấn du học, một học viện dạy tiếng thì mày phải có khả năng tặng cho bạn mày một cái túi có giá trị $2000 chứ. Là con gái, chẳng lẽ m chưa bao giờ muốn có một cái túi Dior, YSL, hay Chanel à?" Lúc ấy thì mình chỉ cười. Là con gái, đương nhiên là ai cũng phù phiếm một chút, điệu một chút, thẻ ngân hàng càng lớn thì càng muốn quẹt nhiều. Nhưng cuối cùng thì câu trả lời của mình lại là: "tao không cần một cái túi $2000. Những cái tao muốn và cần có giá trị lớn hơn như vậy khoảng 100 lần trở lên cơ." Đúng vậy, để có thể cùng anh em bạn bè mở ra một trung tâm văn hóa ngôn ngữ, hoặc như bao người đồng trang lứa muốn có một nhà hàng, tiệm cà phê, quán bar, bất cứ một điều gì khác mà những người có tham vọng ở tuổi 20 ấp ủ - đều tốn khoảng gấp 100 lần so với một cái túi Dior, Chanel, Louis Vuitton hay Hermes. Với những cái đích lớn hơn trong cuộc đời này - một thỏi son, một cái túi, hay một cái đồng hồ thực sự trở nên không cần thiết lắm nữa. Việc có khả năng chi trả cho những thứ mình muốn, và muốn trả cho thứ xứng đáng với mình là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hôm nọ có một đứa bạn phàn nàn về "giá trị của cuộc sống", mình có nói với nó rằng: "mày đắt, chứ không phải là những cái mà mày sở hữu, hoặc có thể làm được, đắt." Tất cả chúng ta đều sẵn lòng trả một cái giá cao hơn, cho CÁI TÊN, chứ không phải là ĐỒ VẬT. Ví dụ như một cái túi y xì như thế, mà không gắn mác YSL thì chắc tối đa lên tới $200 là cùng. Thế nên là, thay vì đầu tư vào những thứ làm rạng danh tên tuổi của người khác và chỉ như một lớp sơn có thể tróc bất cứ lúc nào, hãy cố gắng làm cho cái tên và khuôn mặt mình trở nên đắt giá, Hơn 100 lần so với một cái túi YSL thì tốt quá, hơn 1000 lần thì không mấy người làm được. Đầu tư vào Tri thức của bản thân. Đầu tư vào Quan hệ của bản thân. Đầu tư vào danh tiếng của bản thân. Đầu tư  vào lòng tốt của bản thân. Đầu tư vào chính bản thân. Mà, tốt nhất là những thứ có giá trị gấp 100 lần chiếc túi kia nên đứng dưới tên mình, là thành quả của mình. Đừng ngửa tay đi xin của người khác, người ta cho mình được thì cũng lấy đi được, và lúc ấy, nó sẽ chẳng còn quý giá như bạn nghĩ nữa.

...Em cần những thứ có giá trị gấp 100 lần hơn thế." 

Hãy đặt cho mình một chuẩn mực vô giá làm thước đo thành công trong cuộc sống. 

Mình có một cô bạn thân, ngoại trừ việc cô nàng là tín đồ của các hãng thời trang cao cấp và nghiện mua sắm từ những năm 12 tuổi thì nàng là một cô bạn tuyệt vời. Nàng rất biết lắng nghe, nàng vui vẻ và dễ chịu, chỉ có điều, như mọi tiểu thư nhà giàu khác, nàng vẫn hơi đỏng đảnh và khó chiều một tẹo. 

Có một dạo, chủ đề hot nhất xoay quanh nhóm bạn bè của mình đó là nàng lèo nhèo bám theo mình đến 15 dãy phố, quyết tâm đòi cho bằng được một cái túi YSL mới, có giá trị vào khoảng $2000. Một con số không hề nhỏ. Thực ra thì chuyện có thể tặng quà cho bạn bè thân là một điều mà bất cứ người nào cũng muốn. Lập luận của nàng trong việc đột nhiên đòi mình (chứ không phải người yêu nàng) một cái túi có giá trị lớn đến như vậy là bởi vì: "nếu mày có khả năng mở ra một công ty, một trung tâm tư vấn du học, một học viện dạy tiếng thì mày phải có khả năng tặng cho bạn mày một cái túi có giá trị $2000 chứ. Là con gái, chẳng lẽ m chưa bao giờ muốn có một cái túi Dior, YSL, hay Chanel à?" 

Lúc ấy thì mình chỉ cười. Là con gái, đương nhiên là ai cũng phù phiếm một chút, điệu một chút, thẻ ngân hàng càng lớn thì càng muốn quẹt nhiều. Nhưng cuối cùng thì câu trả lời của mình lại là: "tao không cần một cái túi $2000. Những cái tao muốn và cần có giá trị lớn hơn như vậy khoảng 100 lần trở lên cơ." 

Đúng vậy, để có thể cùng anh em bạn bè mở ra một trung tâm văn hóa ngôn ngữ, hoặc như bao người đồng trang lứa muốn có một nhà hàng, tiệm cà phê, quán bar, bất cứ một điều gì khác mà những người có tham vọng ở tuổi 20 ấp ủ - đều tốn khoảng gấp 100 lần so với một cái túi Dior, Chanel, Louis Vuitton hay Hermes. Với những cái đích lớn hơn trong cuộc đời này - một thỏi son, một cái túi, hay một cái đồng hồ thực sự trở nên không cần thiết lắm nữa. 

Việc có khả năng chi trả cho những thứ mình muốn, và muốn trả cho thứ xứng đáng với mình là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. 

Hôm nọ có một đứa bạn phàn nàn về "giá trị của cuộc sống", mình có nói với nó rằng: "mày đắt, chứ không phải là những cái mà mày sở hữu, hoặc có thể làm được, đắt." Tất cả chúng ta đều sẵn lòng trả một cái giá cao hơn, cho CÁI TÊN, chứ không phải là ĐỒ VẬT. Ví dụ như một cái túi y xì như thế, mà không gắn mác YSL thì chắc tối đa lên tới $200 là cùng. Thế nên là, thay vì đầu tư vào những thứ làm rạng danh tên tuổi của người khác và chỉ như một lớp sơn có thể tróc bất cứ lúc nào, hãy cố gắng làm cho cái tên và khuôn mặt mình trở nên đắt giá, Hơn 100 lần so với một cái túi YSL thì tốt quá, hơn 1000 lần thì không mấy người làm được. 

Đầu tư vào Tri thức của bản thân. Đầu tư vào Quan hệ của bản thân. Đầu tư vào danh tiếng của bản thân. Đầu tư  vào lòng tốt của bản thân. Đầu tư vào chính bản thân. 

Mà, tốt nhất là những thứ có giá trị gấp 100 lần chiếc túi kia nên đứng dưới tên mình, là thành quả của mình. Đừng ngửa tay đi xin của người khác, người ta cho mình được thì cũng lấy đi được, và lúc ấy, nó sẽ chẳng còn quý giá như bạn nghĩ nữa.

Trẻ Và Vụng VềTác giả: Quỳnh In SeoulTruyện Đô Thị, Truyện Đông PhươngBạn biết đấy, thật dễ dàng để chọn một điều gì đây khi nó đã trở thành một thứ được công nhận và an toàn, giống như là chuyện đi học hay kết hôn vậy. Không phải ai cũng thành công với nó - nhưng đại đa số chúng ta đều chọn kết hôn vì tin rằng mình biết trước kết quả. Và phần lớn nghĩ rằng nó đảm bảo một kết quả an toàn.  Việc đi du học Hàn Quốc hay lập nghiệp ở Hàn Quốc bây gìơ cũng vậy, mọi thứ đã trở nên rõ ràng và dễ hiểu hơn rất nhiều. Nhưng vào lúc mình mới kéo vali đi Hàn thì không như vậy. Nhớ lại ngày ấy, thật khó khăn để có thể tìm thấy một sinh viên Việt Nam ở Hàn Quốc! Thế mà chỉ 7 năm sau, con số sinh viên Việt ở đây đã tăng lên đến gần 5000 người, thật kỳ diệu. Mình lúc ấy chỉ là cô bé 15 tuổi, không có nhiều kinh nghiệm với cuộc sống, có thể nói tóm lại là rất "trẻ và vụng về". Tài sản lớn nhất khi ấy của mình là thời gian và những sự lựa chọn. Giữa muôn vàn sự lựa chọn khi ấy, mình đã chọn đi Hàn Quốc, và nếu bạn đọc hết cuốn sách này thì có lẽ bạn sẽ hiểu vì sao. Trong… ...Em cần những thứ có giá trị gấp 100 lần hơn thế." Hãy đặt cho mình một chuẩn mực vô giá làm thước đo thành công trong cuộc sống. Mình có một cô bạn thân, ngoại trừ việc cô nàng là tín đồ của các hãng thời trang cao cấp và nghiện mua sắm từ những năm 12 tuổi thì nàng là một cô bạn tuyệt vời. Nàng rất biết lắng nghe, nàng vui vẻ và dễ chịu, chỉ có điều, như mọi tiểu thư nhà giàu khác, nàng vẫn hơi đỏng đảnh và khó chiều một tẹo. Có một dạo, chủ đề hot nhất xoay quanh nhóm bạn bè của mình đó là nàng lèo nhèo bám theo mình đến 15 dãy phố, quyết tâm đòi cho bằng được một cái túi YSL mới, có giá trị vào khoảng $2000. Một con số không hề nhỏ. Thực ra thì chuyện có thể tặng quà cho bạn bè thân là một điều mà bất cứ người nào cũng muốn. Lập luận của nàng trong việc đột nhiên đòi mình (chứ không phải người yêu nàng) một cái túi có giá trị lớn đến như vậy là bởi vì: "nếu mày có khả năng mở ra một công ty, một trung tâm tư vấn du học, một học viện dạy tiếng thì mày phải có khả năng tặng cho bạn mày một cái túi có giá trị $2000 chứ. Là con gái, chẳng lẽ m chưa bao giờ muốn có một cái túi Dior, YSL, hay Chanel à?" Lúc ấy thì mình chỉ cười. Là con gái, đương nhiên là ai cũng phù phiếm một chút, điệu một chút, thẻ ngân hàng càng lớn thì càng muốn quẹt nhiều. Nhưng cuối cùng thì câu trả lời của mình lại là: "tao không cần một cái túi $2000. Những cái tao muốn và cần có giá trị lớn hơn như vậy khoảng 100 lần trở lên cơ." Đúng vậy, để có thể cùng anh em bạn bè mở ra một trung tâm văn hóa ngôn ngữ, hoặc như bao người đồng trang lứa muốn có một nhà hàng, tiệm cà phê, quán bar, bất cứ một điều gì khác mà những người có tham vọng ở tuổi 20 ấp ủ - đều tốn khoảng gấp 100 lần so với một cái túi Dior, Chanel, Louis Vuitton hay Hermes. Với những cái đích lớn hơn trong cuộc đời này - một thỏi son, một cái túi, hay một cái đồng hồ thực sự trở nên không cần thiết lắm nữa. Việc có khả năng chi trả cho những thứ mình muốn, và muốn trả cho thứ xứng đáng với mình là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hôm nọ có một đứa bạn phàn nàn về "giá trị của cuộc sống", mình có nói với nó rằng: "mày đắt, chứ không phải là những cái mà mày sở hữu, hoặc có thể làm được, đắt." Tất cả chúng ta đều sẵn lòng trả một cái giá cao hơn, cho CÁI TÊN, chứ không phải là ĐỒ VẬT. Ví dụ như một cái túi y xì như thế, mà không gắn mác YSL thì chắc tối đa lên tới $200 là cùng. Thế nên là, thay vì đầu tư vào những thứ làm rạng danh tên tuổi của người khác và chỉ như một lớp sơn có thể tróc bất cứ lúc nào, hãy cố gắng làm cho cái tên và khuôn mặt mình trở nên đắt giá, Hơn 100 lần so với một cái túi YSL thì tốt quá, hơn 1000 lần thì không mấy người làm được. Đầu tư vào Tri thức của bản thân. Đầu tư vào Quan hệ của bản thân. Đầu tư vào danh tiếng của bản thân. Đầu tư  vào lòng tốt của bản thân. Đầu tư vào chính bản thân. Mà, tốt nhất là những thứ có giá trị gấp 100 lần chiếc túi kia nên đứng dưới tên mình, là thành quả của mình. Đừng ngửa tay đi xin của người khác, người ta cho mình được thì cũng lấy đi được, và lúc ấy, nó sẽ chẳng còn quý giá như bạn nghĩ nữa.

Chương 88: "Em không cần một cái túi $2000!...