Một thiên thần đang đi trên đường với chiếc xe đạp thể thao màu đen . Mái tóc được búi cao ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen . Phong cách ăn mặc rất cá tính . Quần jean ngắn và áo phông trắng c*̀ng chiếc balo đen . Tai đeo phone , chân vẫn đạp đều trên con ngõ vào khu vực dành cho những tỉ phú ở Mĩ . Đôi môi màu anh đào khẽ lẩm bẩm : - Lũ con gái thật đáng ghét . Dám giở trò với mình . Để xem mình xử lí như thế nào . Chiếc bánh xe quay đều quay đều đến vô tình lăn lên luôn cái đuôi yêu quý c*̉a con chó vện đang nằm bên đường - A GÂU - con chó hét lên còn thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật . Nó hát theo nhạc . Sống lưng nó như có một dòng điện chạy qua . Lạnh buốt . Nó quay đầu . Một hình ảnh không mấy đẹp mắt . Con chó nhìn nó với ánh mắt oán hận , hàm răng sắc nhọn và tư thế chuẩn bị lao vào vồ thịt nó . - Mẹ ơi ! - nó hét lên rồi tăng lực đôi chân…
Chương 7
Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!Tác giả: Gió lạnhMột thiên thần đang đi trên đường với chiếc xe đạp thể thao màu đen . Mái tóc được búi cao ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen . Phong cách ăn mặc rất cá tính . Quần jean ngắn và áo phông trắng c*̀ng chiếc balo đen . Tai đeo phone , chân vẫn đạp đều trên con ngõ vào khu vực dành cho những tỉ phú ở Mĩ . Đôi môi màu anh đào khẽ lẩm bẩm : - Lũ con gái thật đáng ghét . Dám giở trò với mình . Để xem mình xử lí như thế nào . Chiếc bánh xe quay đều quay đều đến vô tình lăn lên luôn cái đuôi yêu quý c*̉a con chó vện đang nằm bên đường - A GÂU - con chó hét lên còn thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật . Nó hát theo nhạc . Sống lưng nó như có một dòng điện chạy qua . Lạnh buốt . Nó quay đầu . Một hình ảnh không mấy đẹp mắt . Con chó nhìn nó với ánh mắt oán hận , hàm răng sắc nhọn và tư thế chuẩn bị lao vào vồ thịt nó . - Mẹ ơi ! - nó hét lên rồi tăng lực đôi chân… Hắn thì sau khi đi giải quyết một số việc ở bang thì bây giờ là "15 phút trong ngày " đang rất rảnh rỗi có thời giờ đi dạo xung quanh khu biệt thự . c*̃ng như nó , hắn phát hiện ra cây táo hấp dẫn nhưng khác hẳn với nó , không phóng bay đến mà chậm rãi lướt qua . Đôi chân ấy đang đi bất chợt dừng lại , rồi đôi chân đó nhanh chóng bước nhanh về phía cây táo . Một đôi chân đang đung đưa nhẹ nhàng , mặt hắn bất giác tối sầm lại : - GÔRILA ! Em đang làm gì trên đó ? - hắn quát lên .Nó đang tận hưởng cuộc sống thì bất chợt một giọng nói chán ghét làm nó giật mình trật tay :- Á...... - nó hét lên .RẦM . Tiếng rơi kinh khủng . Nó chính thức ôm hun bãi cỏ mượt mà như lời chúc c*̉a nó hồi sáng giành cho hắn- Tôi không ở nhà thì em nghĩ ra trò đùa nghịch hay đấy ! - hắn gằn từng chữ- A .... A .... - nó cố gắng đứng dậy nhưng không thể- Em bị làm sao vậy ? - hắn lo lắng hỏi- A ...... A ... - nó hét lên khi bị hắn lôi dậy một cách thô bạo- Anh .... Điên ...... Rồi ..... !Hắn bế nó bước vào biệt thự , đặt nó một cách nhẹ nhàng nhất lên ghế salong rồi nhẹ nhàng nhấc chân trái đang sưng đỏ lên c*̉a nó xem xét :- Chỉ là bị trật khớp thôi- Anh ..... Đau ..... Buông ..... Tay .... Ra ...... Tất ...... Cả .. Là .... Tại .... Anh - mặt nó nhăn nhó đủ kiểu- Ngồi yên - hắn nói rồi " Rắc ' RẮC " . Hắn bẻ chân nó đồng thời tiếng hét đáng yêu c*̉a nó vang lên chấn động : - A ....... - Xong rồi - hắn buông chân nó xuống- Anh đúng là đồ sát nhân . A ... Đau quá ..... - nó mắng hắn . Trên gương mặt trắng hồn nhiên còn vương lại một tài giọt mồ hôi .- Anh còn chưa tính chuyện hồi nãy đấy !- Tôi phải nói điều đó mới đúng . Tại anh mà tôi mới bị như vậy mà - nó phản kháng quyết liệt trước lời khép tội c*̉a hắn- Vậy có nghĩa là anh sai sao ? ? - hắn hỏi lại- Vậy tôi sai chắc . Đang yên đang lành tự dưng anh quát lên làm gì ? Nếu anh không kêu lên thì tôi sẩy tay ngã chắc - nó nói rồi hùng dũng vịn tay vào thành ghế đứng dậy nhưng : - A ..... - nó khuỵu xuống- Em không sao chứ ! - hắn chạy lại định đỡ nó thì - Anh tránh ra đi . Tất cả là tại ai chứ ? ! - nó quay lại nhìn hắn - Được rồi ! Anh xin lỗi vì đã làm em bị ngã được chưa - hắn đỡ lấy nó- Chưa được ? - nó thẳng thừng đáp lại- Vậy em muốn anh làm gì ? - hắn đỡ nó ngồi lên đùi mình- Làm mọi thứ mà tôi yêu cầu - nó đưa ra đề nghị- Được rồi - hắn đáp
Hắn thì sau khi đi giải quyết một số việc ở bang thì bây giờ là "15 phút trong ngày " đang rất rảnh rỗi có thời giờ đi dạo xung quanh khu biệt thự . c*̃ng như nó , hắn phát hiện ra cây táo hấp dẫn nhưng khác hẳn với nó , không phóng bay đến mà chậm rãi lướt qua . Đôi chân ấy đang đi bất chợt dừng lại , rồi đôi chân đó nhanh chóng bước nhanh về phía cây táo . Một đôi chân đang đung đưa nhẹ nhàng , mặt hắn bất giác tối sầm lại : - GÔRILA ! Em đang làm gì trên đó ? - hắn quát lên .
Nó đang tận hưởng cuộc sống thì bất chợt một giọng nói chán ghét làm nó giật mình trật tay :
- Á...... - nó hét lên .
RẦM . Tiếng rơi kinh khủng . Nó chính thức ôm hun bãi cỏ mượt mà như lời chúc c*̉a nó hồi sáng giành cho hắn
- Tôi không ở nhà thì em nghĩ ra trò đùa nghịch hay đấy ! - hắn gằn từng chữ
- A .... A .... - nó cố gắng đứng dậy nhưng không thể
- Em bị làm sao vậy ? - hắn lo lắng hỏi
- A ...... A ... - nó hét lên khi bị hắn lôi dậy một cách thô bạo
- Anh .... Điên ...... Rồi ..... !
Hắn bế nó bước vào biệt thự , đặt nó một cách nhẹ nhàng nhất lên ghế salong rồi nhẹ nhàng nhấc chân trái đang sưng đỏ lên c*̉a nó xem xét :
- Chỉ là bị trật khớp thôi
- Anh ..... Đau ..... Buông ..... Tay .... Ra ...... Tất ...... Cả .. Là .... Tại .... Anh - mặt nó nhăn nhó đủ kiểu
- Ngồi yên - hắn nói rồi " Rắc ' RẮC " . Hắn bẻ chân nó đồng thời tiếng hét đáng yêu c*̉a nó vang lên chấn động : - A ......
. - Xong rồi - hắn buông chân nó xuống
- Anh đúng là đồ sát nhân . A ... Đau quá ..... - nó mắng hắn . Trên gương mặt trắng hồn nhiên còn vương lại một tài giọt mồ hôi .
- Anh còn chưa tính chuyện hồi nãy đấy !
- Tôi phải nói điều đó mới đúng . Tại anh mà tôi mới bị như vậy mà - nó phản kháng quyết liệt trước lời khép tội c*̉a hắn
- Vậy có nghĩa là anh sai sao ? ? - hắn hỏi lại
- Vậy tôi sai chắc . Đang yên đang lành tự dưng anh quát lên làm gì ? Nếu anh không kêu lên thì tôi sẩy tay ngã chắc - nó nói rồi hùng dũng vịn tay vào thành ghế đứng dậy nhưng : - A ..... - nó khuỵu xuống
- Em không sao chứ ! - hắn chạy lại định đỡ nó thì - Anh tránh ra đi . Tất cả là tại ai chứ ? ! - nó quay lại nhìn hắn - Được rồi ! Anh xin lỗi vì đã làm em bị ngã được chưa - hắn đỡ lấy nó
- Chưa được ? - nó thẳng thừng đáp lại
- Vậy em muốn anh làm gì ? - hắn đỡ nó ngồi lên đùi mình
- Làm mọi thứ mà tôi yêu cầu - nó đưa ra đề nghị
- Được rồi - hắn đáp
Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!Tác giả: Gió lạnhMột thiên thần đang đi trên đường với chiếc xe đạp thể thao màu đen . Mái tóc được búi cao ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen . Phong cách ăn mặc rất cá tính . Quần jean ngắn và áo phông trắng c*̀ng chiếc balo đen . Tai đeo phone , chân vẫn đạp đều trên con ngõ vào khu vực dành cho những tỉ phú ở Mĩ . Đôi môi màu anh đào khẽ lẩm bẩm : - Lũ con gái thật đáng ghét . Dám giở trò với mình . Để xem mình xử lí như thế nào . Chiếc bánh xe quay đều quay đều đến vô tình lăn lên luôn cái đuôi yêu quý c*̉a con chó vện đang nằm bên đường - A GÂU - con chó hét lên còn thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật . Nó hát theo nhạc . Sống lưng nó như có một dòng điện chạy qua . Lạnh buốt . Nó quay đầu . Một hình ảnh không mấy đẹp mắt . Con chó nhìn nó với ánh mắt oán hận , hàm răng sắc nhọn và tư thế chuẩn bị lao vào vồ thịt nó . - Mẹ ơi ! - nó hét lên rồi tăng lực đôi chân… Hắn thì sau khi đi giải quyết một số việc ở bang thì bây giờ là "15 phút trong ngày " đang rất rảnh rỗi có thời giờ đi dạo xung quanh khu biệt thự . c*̃ng như nó , hắn phát hiện ra cây táo hấp dẫn nhưng khác hẳn với nó , không phóng bay đến mà chậm rãi lướt qua . Đôi chân ấy đang đi bất chợt dừng lại , rồi đôi chân đó nhanh chóng bước nhanh về phía cây táo . Một đôi chân đang đung đưa nhẹ nhàng , mặt hắn bất giác tối sầm lại : - GÔRILA ! Em đang làm gì trên đó ? - hắn quát lên .Nó đang tận hưởng cuộc sống thì bất chợt một giọng nói chán ghét làm nó giật mình trật tay :- Á...... - nó hét lên .RẦM . Tiếng rơi kinh khủng . Nó chính thức ôm hun bãi cỏ mượt mà như lời chúc c*̉a nó hồi sáng giành cho hắn- Tôi không ở nhà thì em nghĩ ra trò đùa nghịch hay đấy ! - hắn gằn từng chữ- A .... A .... - nó cố gắng đứng dậy nhưng không thể- Em bị làm sao vậy ? - hắn lo lắng hỏi- A ...... A ... - nó hét lên khi bị hắn lôi dậy một cách thô bạo- Anh .... Điên ...... Rồi ..... !Hắn bế nó bước vào biệt thự , đặt nó một cách nhẹ nhàng nhất lên ghế salong rồi nhẹ nhàng nhấc chân trái đang sưng đỏ lên c*̉a nó xem xét :- Chỉ là bị trật khớp thôi- Anh ..... Đau ..... Buông ..... Tay .... Ra ...... Tất ...... Cả .. Là .... Tại .... Anh - mặt nó nhăn nhó đủ kiểu- Ngồi yên - hắn nói rồi " Rắc ' RẮC " . Hắn bẻ chân nó đồng thời tiếng hét đáng yêu c*̉a nó vang lên chấn động : - A ....... - Xong rồi - hắn buông chân nó xuống- Anh đúng là đồ sát nhân . A ... Đau quá ..... - nó mắng hắn . Trên gương mặt trắng hồn nhiên còn vương lại một tài giọt mồ hôi .- Anh còn chưa tính chuyện hồi nãy đấy !- Tôi phải nói điều đó mới đúng . Tại anh mà tôi mới bị như vậy mà - nó phản kháng quyết liệt trước lời khép tội c*̉a hắn- Vậy có nghĩa là anh sai sao ? ? - hắn hỏi lại- Vậy tôi sai chắc . Đang yên đang lành tự dưng anh quát lên làm gì ? Nếu anh không kêu lên thì tôi sẩy tay ngã chắc - nó nói rồi hùng dũng vịn tay vào thành ghế đứng dậy nhưng : - A ..... - nó khuỵu xuống- Em không sao chứ ! - hắn chạy lại định đỡ nó thì - Anh tránh ra đi . Tất cả là tại ai chứ ? ! - nó quay lại nhìn hắn - Được rồi ! Anh xin lỗi vì đã làm em bị ngã được chưa - hắn đỡ lấy nó- Chưa được ? - nó thẳng thừng đáp lại- Vậy em muốn anh làm gì ? - hắn đỡ nó ngồi lên đùi mình- Làm mọi thứ mà tôi yêu cầu - nó đưa ra đề nghị- Được rồi - hắn đáp