Tác giả:

Một thiên thần đang đi trên đường với chiếc xe đạp thể thao màu đen . Mái tóc được búi cao ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen . Phong cách ăn mặc rất cá tính . Quần jean ngắn và áo phông trắng c*̀ng chiếc balo đen . Tai đeo phone , chân vẫn đạp đều trên con ngõ vào khu vực dành cho những tỉ phú ở Mĩ . Đôi môi màu anh đào khẽ lẩm bẩm : - Lũ con gái thật đáng ghét . Dám giở trò với mình . Để xem mình xử lí như thế nào . Chiếc bánh xe quay đều quay đều đến vô tình lăn lên luôn cái đuôi yêu quý c*̉a con chó vện đang nằm bên đường - A GÂU - con chó hét lên còn thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật . Nó hát theo nhạc . Sống lưng nó như có một dòng điện chạy qua . Lạnh buốt . Nó quay đầu . Một hình ảnh không mấy đẹp mắt . Con chó nhìn nó với ánh mắt oán hận , hàm răng sắc nhọn và tư thế chuẩn bị lao vào vồ thịt nó . - Mẹ ơi ! - nó hét lên rồi tăng lực đôi chân…

Chương 8

Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!Tác giả: Gió lạnhMột thiên thần đang đi trên đường với chiếc xe đạp thể thao màu đen . Mái tóc được búi cao ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen . Phong cách ăn mặc rất cá tính . Quần jean ngắn và áo phông trắng c*̀ng chiếc balo đen . Tai đeo phone , chân vẫn đạp đều trên con ngõ vào khu vực dành cho những tỉ phú ở Mĩ . Đôi môi màu anh đào khẽ lẩm bẩm : - Lũ con gái thật đáng ghét . Dám giở trò với mình . Để xem mình xử lí như thế nào . Chiếc bánh xe quay đều quay đều đến vô tình lăn lên luôn cái đuôi yêu quý c*̉a con chó vện đang nằm bên đường - A GÂU - con chó hét lên còn thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật . Nó hát theo nhạc . Sống lưng nó như có một dòng điện chạy qua . Lạnh buốt . Nó quay đầu . Một hình ảnh không mấy đẹp mắt . Con chó nhìn nó với ánh mắt oán hận , hàm răng sắc nhọn và tư thế chuẩn bị lao vào vồ thịt nó . - Mẹ ơi ! - nó hét lên rồi tăng lực đôi chân… Sáng hôm sau , hắn và nó ngồi ở bàn ăn . Hai người mỗi người một phương hướng việc ai ai làm - HT . Tôi muốn ra dưới gốc phong ! - nó ra lệnh .Hắn phải thực hiện nhiệm vụ ôsin của mình . Thế là . Hắn " đau khổ " bế nó ra và đặt nó cẩn thận ngồi lên ghế gỗ rồi nhìn nó :- Bây giờ thì được rồi chứ ! - Ok . Nhưng chỉ là bây giờ còn sau này thì chưa biết - nó bâng quơ đáp lại .Hắn đi vào nhà , leo lên bậc cầu thang rồi vào phòng ngủ , đặt laptop lại bàn học gần cửa sổ và bắt đầu làm việc . Bất chợt . Điện thoại hắn reo lên :- LHT ! Anh chết ở xó nào rồi . Tôi muốn ăn kem , bánh quy , hoa quả . Nhanh lên - nói rồi nó tắt điện thoại cái rụpHắn lại hai chân quốc bộ xuống , mở tủ lạnh ra , hắn lục tung mà không thấy mấy thứ nó yêu cầu ở xó nào cả . Điện thoại của hắn lại một lần nữa vang lên -LHT . Anh biết rồi àh ! Mau lên - nó thúc giục- Hết rồi ? ? - hắn đáp- Mua đi ! - nó hét lên rồi TẮT MÁY . Thế là hắn lại phóng xe đi mua . Mang đồ ra cho vk mà khuôn mặt hết sức " baby " . Nó nhận lấy và mỉm cười :- Cảm ơn ! Anh đi làm việc của anh đi . Khi nào cần tôi sẽ gọi ...Hắn lại quay về phòng . Vừa ngồi xuống thì điện thoại lại vang lên :- LHT . Tôi chán rồi . Cho tôi vào nhà .HT của chúng ta lại lủi hủi xuống bế nó vào . Đặt nó lên giường , hắn định đi lại cái bàn thì :- LHT . Anh mở tivi cho tôi .Lại quay lại bật tivi cho vk . Hắn ngồi xuống làm việc . Tưởng chừng như tất cả sẽ dừng lại ở đó nhưng : -LHT . Tôi khát . Tiếp tục xuống nhà lấy nước cho nó . Và cứ thế :- LHT ...- LHT ...- LHT .... Và cái ngày mà hắn chờ đợi cũng đến . Cái ngày mà hắn thoát khỏi cuộc đời nô lệ . Một buổi chiều đẹp trời . Hắn đang nằm trên giường , nhắm mắt . Có lẽ là hắn đang ngủ sau những tháng ngày phải làm ôsin không công . Nó bước vào phòng sau khi ngồi chén bữa trưa muộn . Cửa phòng vừa mở thì đã đập ngay vào mặt nó là bộ dạng chiếm hữu cái giường của nó . Bất giác nở nụ cười nham hiểm rồi phóng nhanh đi tìm thứ gì đó Nó trở lại với một hộp đồ màu đen trong tay . Nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ leo lên giường , nó mở hộp đồ ra . Rồi lấy một thỏi son , từ từ tô lên môi hắn . Công việc đầu tiên hoàn tất , nó tiếp tục lấy bút dạ vẽ râu , lấy phấn hồng đánh đậm hai chấm rõ to tròn , vẽ thêm coi như khuyến mãi cho hắn mắt cú mèo . Tất cả hoàn thành 100 % , nó thật sự phải có nhịn cười . Chợt . Một bàn tay cầm lấy tay nó , nó hét lên :- A ....Hắn mở mắt nhìn nó . Cái mắt của hắn vừa mở làm nó không nhịn được cười và nằm gục bên hắn rồi cười như điên dại . Hắn trầm nhìn nó- Cười đủ chưa- À .... Hi ... Hi ... Chưa .... Chưa .... Hi .... Hi .... Đủ .... - nó vừa cười vừa đáp .- Thích cười nữa không ? - hắn gằn giọng- Có .... Hi .... Hi .... À .. Không - nó đang vui vẻ bỗng trở nên nghiêm giọng nhưng nhìn cái mặt của hắn nó lại không nhịn được mà tiếp tục cười

Sáng hôm sau , hắn và nó ngồi ở bàn ăn . Hai người mỗi người một phương hướng việc ai ai làm - HT . Tôi muốn ra dưới gốc phong ! - nó ra lệnh .

Hắn phải thực hiện nhiệm vụ ôsin của mình . Thế là . Hắn " đau khổ " bế nó ra và đặt nó cẩn thận ngồi lên ghế gỗ rồi nhìn nó :

- Bây giờ thì được rồi chứ ! - Ok . Nhưng chỉ là bây giờ còn sau này thì chưa biết - nó bâng quơ đáp lại .

Hắn đi vào nhà , leo lên bậc cầu thang rồi vào phòng ngủ , đặt laptop lại bàn học gần cửa sổ và bắt đầu làm việc . Bất chợt . Điện thoại hắn reo lên :

- LHT ! Anh chết ở xó nào rồi . Tôi muốn ăn kem , bánh quy , hoa quả . Nhanh lên - nói rồi nó tắt điện thoại cái rụp

Hắn lại hai chân quốc bộ xuống , mở tủ lạnh ra , hắn lục tung mà không thấy mấy thứ nó yêu cầu ở xó nào cả . Điện thoại của hắn lại một lần nữa vang lên -

LHT . Anh biết rồi àh ! Mau lên - nó thúc giục

- Hết rồi ? ? - hắn đáp

- Mua đi ! - nó hét lên rồi TẮT MÁY . Thế là hắn lại phóng xe đi mua . Mang đồ ra cho vk mà khuôn mặt hết sức " baby " . Nó nhận lấy và mỉm cười :

- Cảm ơn ! Anh đi làm việc của anh đi . Khi nào cần tôi sẽ gọi ...

Hắn lại quay về phòng . Vừa ngồi xuống thì điện thoại lại vang lên :

- LHT . Tôi chán rồi . Cho tôi vào nhà .

HT của chúng ta lại lủi hủi xuống bế nó vào . Đặt nó lên giường , hắn định đi lại cái bàn thì :

- LHT . Anh mở tivi cho tôi .

Lại quay lại bật tivi cho vk . Hắn ngồi xuống làm việc . Tưởng chừng như tất cả sẽ dừng lại ở đó nhưng : -LHT . Tôi khát . Tiếp tục xuống nhà lấy nước cho nó . Và cứ thế :

- LHT ...

- LHT ...

- LHT ...

. Và cái ngày mà hắn chờ đợi cũng đến . Cái ngày mà hắn thoát khỏi cuộc đời nô lệ . Một buổi chiều đẹp trời . Hắn đang nằm trên giường , nhắm mắt . Có lẽ là hắn đang ngủ sau những tháng ngày phải làm ôsin không công . Nó bước vào phòng sau khi ngồi chén bữa trưa muộn . Cửa phòng vừa mở thì đã đập ngay vào mặt nó là bộ dạng chiếm hữu cái giường của nó . Bất giác nở nụ cười nham hiểm rồi phóng nhanh đi tìm thứ gì đó Nó trở lại với một hộp đồ màu đen trong tay . Nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ leo lên giường , nó mở hộp đồ ra . Rồi lấy một thỏi son , từ từ tô lên môi hắn . Công việc đầu tiên hoàn tất , nó tiếp tục lấy bút dạ vẽ râu , lấy phấn hồng đánh đậm hai chấm rõ to tròn , vẽ thêm coi như khuyến mãi cho hắn mắt cú mèo . Tất cả hoàn thành 100 % , nó thật sự phải có nhịn cười . Chợt . Một bàn tay cầm lấy tay nó , nó hét lên :

- A ....

Hắn mở mắt nhìn nó . Cái mắt của hắn vừa mở làm nó không nhịn được cười và nằm gục bên hắn rồi cười như điên dại . Hắn trầm nhìn nó

- Cười đủ chưa

- À .... Hi ... Hi ... Chưa .... Chưa .... Hi .... Hi .... Đủ .... - nó vừa cười vừa đáp .

- Thích cười nữa không ? - hắn gằn giọng

- Có .... Hi .... Hi .... À .. Không - nó đang vui vẻ bỗng trở nên nghiêm giọng nhưng nhìn cái mặt của hắn nó lại không nhịn được mà tiếp tục cười

Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!Tác giả: Gió lạnhMột thiên thần đang đi trên đường với chiếc xe đạp thể thao màu đen . Mái tóc được búi cao ẩn dưới chiếc mũ lưỡi trai màu đen . Phong cách ăn mặc rất cá tính . Quần jean ngắn và áo phông trắng c*̀ng chiếc balo đen . Tai đeo phone , chân vẫn đạp đều trên con ngõ vào khu vực dành cho những tỉ phú ở Mĩ . Đôi môi màu anh đào khẽ lẩm bẩm : - Lũ con gái thật đáng ghét . Dám giở trò với mình . Để xem mình xử lí như thế nào . Chiếc bánh xe quay đều quay đều đến vô tình lăn lên luôn cái đuôi yêu quý c*̉a con chó vện đang nằm bên đường - A GÂU - con chó hét lên còn thủ phạm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật . Nó hát theo nhạc . Sống lưng nó như có một dòng điện chạy qua . Lạnh buốt . Nó quay đầu . Một hình ảnh không mấy đẹp mắt . Con chó nhìn nó với ánh mắt oán hận , hàm răng sắc nhọn và tư thế chuẩn bị lao vào vồ thịt nó . - Mẹ ơi ! - nó hét lên rồi tăng lực đôi chân… Sáng hôm sau , hắn và nó ngồi ở bàn ăn . Hai người mỗi người một phương hướng việc ai ai làm - HT . Tôi muốn ra dưới gốc phong ! - nó ra lệnh .Hắn phải thực hiện nhiệm vụ ôsin của mình . Thế là . Hắn " đau khổ " bế nó ra và đặt nó cẩn thận ngồi lên ghế gỗ rồi nhìn nó :- Bây giờ thì được rồi chứ ! - Ok . Nhưng chỉ là bây giờ còn sau này thì chưa biết - nó bâng quơ đáp lại .Hắn đi vào nhà , leo lên bậc cầu thang rồi vào phòng ngủ , đặt laptop lại bàn học gần cửa sổ và bắt đầu làm việc . Bất chợt . Điện thoại hắn reo lên :- LHT ! Anh chết ở xó nào rồi . Tôi muốn ăn kem , bánh quy , hoa quả . Nhanh lên - nói rồi nó tắt điện thoại cái rụpHắn lại hai chân quốc bộ xuống , mở tủ lạnh ra , hắn lục tung mà không thấy mấy thứ nó yêu cầu ở xó nào cả . Điện thoại của hắn lại một lần nữa vang lên -LHT . Anh biết rồi àh ! Mau lên - nó thúc giục- Hết rồi ? ? - hắn đáp- Mua đi ! - nó hét lên rồi TẮT MÁY . Thế là hắn lại phóng xe đi mua . Mang đồ ra cho vk mà khuôn mặt hết sức " baby " . Nó nhận lấy và mỉm cười :- Cảm ơn ! Anh đi làm việc của anh đi . Khi nào cần tôi sẽ gọi ...Hắn lại quay về phòng . Vừa ngồi xuống thì điện thoại lại vang lên :- LHT . Tôi chán rồi . Cho tôi vào nhà .HT của chúng ta lại lủi hủi xuống bế nó vào . Đặt nó lên giường , hắn định đi lại cái bàn thì :- LHT . Anh mở tivi cho tôi .Lại quay lại bật tivi cho vk . Hắn ngồi xuống làm việc . Tưởng chừng như tất cả sẽ dừng lại ở đó nhưng : -LHT . Tôi khát . Tiếp tục xuống nhà lấy nước cho nó . Và cứ thế :- LHT ...- LHT ...- LHT .... Và cái ngày mà hắn chờ đợi cũng đến . Cái ngày mà hắn thoát khỏi cuộc đời nô lệ . Một buổi chiều đẹp trời . Hắn đang nằm trên giường , nhắm mắt . Có lẽ là hắn đang ngủ sau những tháng ngày phải làm ôsin không công . Nó bước vào phòng sau khi ngồi chén bữa trưa muộn . Cửa phòng vừa mở thì đã đập ngay vào mặt nó là bộ dạng chiếm hữu cái giường của nó . Bất giác nở nụ cười nham hiểm rồi phóng nhanh đi tìm thứ gì đó Nó trở lại với một hộp đồ màu đen trong tay . Nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ leo lên giường , nó mở hộp đồ ra . Rồi lấy một thỏi son , từ từ tô lên môi hắn . Công việc đầu tiên hoàn tất , nó tiếp tục lấy bút dạ vẽ râu , lấy phấn hồng đánh đậm hai chấm rõ to tròn , vẽ thêm coi như khuyến mãi cho hắn mắt cú mèo . Tất cả hoàn thành 100 % , nó thật sự phải có nhịn cười . Chợt . Một bàn tay cầm lấy tay nó , nó hét lên :- A ....Hắn mở mắt nhìn nó . Cái mắt của hắn vừa mở làm nó không nhịn được cười và nằm gục bên hắn rồi cười như điên dại . Hắn trầm nhìn nó- Cười đủ chưa- À .... Hi ... Hi ... Chưa .... Chưa .... Hi .... Hi .... Đủ .... - nó vừa cười vừa đáp .- Thích cười nữa không ? - hắn gằn giọng- Có .... Hi .... Hi .... À .. Không - nó đang vui vẻ bỗng trở nên nghiêm giọng nhưng nhìn cái mặt của hắn nó lại không nhịn được mà tiếp tục cười

Chương 8