Tác giả:

Tôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... ★ Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn. Mời các bạn đoán đọc vào các chương sau. Đừng quên bỏ phiếu và bình luận nhé

Chương 469: Tin nhắn của hoắc tư danh

Tình Nhân Của Tổng TàiTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... ★ Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn. Mời các bạn đoán đọc vào các chương sau. Đừng quên bỏ phiếu và bình luận nhé Hứa Doãn Hạ đứng dậy đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, khi cô bước ra khỏi phòng tắm đã là nửa tiếng sau, một bộ dạng cực kỳ thoải mái, môi cô khẽ câu lên vui vẻ nhớ đến Hoắc Tư Danh, Hứa Doãn Hạ tay đặt lên bụng đi nhẹ sang đầu giường lấy điện thoại.Đúng là không ngoài dự đoán của cô, người đàn ông của cô có nhắn.Hoắc Tư Danh: Ngủ dậy chưa?Hoắc Tư Danh: Hmm Vợ heo.Hoắc Tư Danh: Đùa vợ thôi, anh biết vợ tắt loa tin nhắn, nên nói vài câu cho vợ nghe.Hoắc Tư Danh: Anh nhớ vợ, yêu vợ, thương vợ nhiều lắm.Hoắc Tư Danh: Vợ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Dạo này ở đây không quá an toàn cũng không có nhiều thời gian, nên anh chỉ có thể nhắn vài ba tin nhắn cho vợ thôi. Nên vợ đừng buồn nhé.Hoắc Tư Danh: Nhớ lọ thuốc mà Từ Hạnh Ngôn đưa cho vợ không?Hoắc Tư Danh: Từ ngày hôm nay trở về sau, vợ nhất định phải đem theo bên người, anh biết là sẽ an toàn nhưng anh vẫn lo.Hoắc Tư Danh: Yêu vợ!Hứa Doãn Hạ nhìn tin nhắn, môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, cô nhanh chóng trả lời.Hứa Doãn Hạ: Em đã biết! Anh nhớ cẩn thận, nhớ đến đón mẹ con em nhé! Yêu anh lắm cũng rất là nhớ anh.Nhắn xong cho Hoắc Tư Danh, Hứa Doãn Hạ nhanh chóng đi đến tủ, mở cái hộp hình vuông ra, trong đây ngoài lọ thuốc ra còn có mấy cây dao nhỏ mà Từ Hạnh Ngôn làm cho cô.Hứa Doãn Hạ nhìn nhìn, vẫn là gắn dao cùng lọ thuốc vào cái túi nhỏ đeo dính bên trong đùi của cô, lại kéo bộ váy bầu che lại nhìn không ra bất cứ cái gì.Hứa Doãn Hạ nhẹ bước xuống tầng.- ---Thành phố F nước EL.Cố Minh Khang nhìn hình Hứa Doãn Hạ trong bức ảnh trước mặt, môi khẽ câu lên, cũng không biết ông đang nghĩ gì nhưng người trợ lý đứng gần ông khẽ run rẩy.Cố Minh Khang dời mắt khỏi bức ảnh khẽ nói." Chuẩn bị quà gặp mặt thật đặt biệt cho tôi. "" Rõ. "Cũng đến lúc gặp mặt rồi, dù sao có sớm hay muốn thì ngày này cũng đến thôi haha.Những thứ mà Cố Minh Dương cướp mất của ông, thì ông tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ để ông ta có được thứ bản thân muốn, phải như chục năm về trước, cảm giác bất lực đó, khóc không ra nước mắt đó... haha chỉ cần nghĩ đến thôi ông đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

Hứa Doãn Hạ đứng dậy đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, khi cô bước ra khỏi phòng tắm đã là nửa tiếng sau, một bộ dạng cực kỳ thoải mái, môi cô khẽ câu lên vui vẻ nhớ đến Hoắc Tư Danh, Hứa Doãn Hạ tay đặt lên bụng đi nhẹ sang đầu giường lấy điện thoại.

Đúng là không ngoài dự đoán của cô, người đàn ông của cô có nhắn.

Hoắc Tư Danh: Ngủ dậy chưa?

Hoắc Tư Danh: Hmm Vợ heo.

Hoắc Tư Danh: Đùa vợ thôi, anh biết vợ tắt loa tin nhắn, nên nói vài câu cho vợ nghe.

Hoắc Tư Danh: Anh nhớ vợ, yêu vợ, thương vợ nhiều lắm.

Hoắc Tư Danh: Vợ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Dạo này ở đây không quá an toàn cũng không có nhiều thời gian, nên anh chỉ có thể nhắn vài ba tin nhắn cho vợ thôi. Nên vợ đừng buồn nhé.

Hoắc Tư Danh: Nhớ lọ thuốc mà Từ Hạnh Ngôn đưa cho vợ không?

Hoắc Tư Danh: Từ ngày hôm nay trở về sau, vợ nhất định phải đem theo bên người, anh biết là sẽ an toàn nhưng anh vẫn lo.

Hoắc Tư Danh: Yêu vợ!

Hứa Doãn Hạ nhìn tin nhắn, môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, cô nhanh chóng trả lời.

Hứa Doãn Hạ: Em đã biết! Anh nhớ cẩn thận, nhớ đến đón mẹ con em nhé! Yêu anh lắm cũng rất là nhớ anh.

Nhắn xong cho Hoắc Tư Danh, Hứa Doãn Hạ nhanh chóng đi đến tủ, mở cái hộp hình vuông ra, trong đây ngoài lọ thuốc ra còn có mấy cây dao nhỏ mà Từ Hạnh Ngôn làm cho cô.

Hứa Doãn Hạ nhìn nhìn, vẫn là gắn dao cùng lọ thuốc vào cái túi nhỏ đeo dính bên trong đùi của cô, lại kéo bộ váy bầu che lại nhìn không ra bất cứ cái gì.

Hứa Doãn Hạ nhẹ bước xuống tầng.

- ---

Thành phố F nước EL.

Cố Minh Khang nhìn hình Hứa Doãn Hạ trong bức ảnh trước mặt, môi khẽ câu lên, cũng không biết ông đang nghĩ gì nhưng người trợ lý đứng gần ông khẽ run rẩy.

Cố Minh Khang dời mắt khỏi bức ảnh khẽ nói.

" Chuẩn bị quà gặp mặt thật đặt biệt cho tôi. "

" Rõ. "

Cũng đến lúc gặp mặt rồi, dù sao có sớm hay muốn thì ngày này cũng đến thôi haha.

Những thứ mà Cố Minh Dương cướp mất của ông, thì ông tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ để ông ta có được thứ bản thân muốn, phải như chục năm về trước, cảm giác bất lực đó, khóc không ra nước mắt đó... haha chỉ cần nghĩ đến thôi ông đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

Tình Nhân Của Tổng TàiTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... ★ Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn. Mời các bạn đoán đọc vào các chương sau. Đừng quên bỏ phiếu và bình luận nhé Hứa Doãn Hạ đứng dậy đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, khi cô bước ra khỏi phòng tắm đã là nửa tiếng sau, một bộ dạng cực kỳ thoải mái, môi cô khẽ câu lên vui vẻ nhớ đến Hoắc Tư Danh, Hứa Doãn Hạ tay đặt lên bụng đi nhẹ sang đầu giường lấy điện thoại.Đúng là không ngoài dự đoán của cô, người đàn ông của cô có nhắn.Hoắc Tư Danh: Ngủ dậy chưa?Hoắc Tư Danh: Hmm Vợ heo.Hoắc Tư Danh: Đùa vợ thôi, anh biết vợ tắt loa tin nhắn, nên nói vài câu cho vợ nghe.Hoắc Tư Danh: Anh nhớ vợ, yêu vợ, thương vợ nhiều lắm.Hoắc Tư Danh: Vợ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Dạo này ở đây không quá an toàn cũng không có nhiều thời gian, nên anh chỉ có thể nhắn vài ba tin nhắn cho vợ thôi. Nên vợ đừng buồn nhé.Hoắc Tư Danh: Nhớ lọ thuốc mà Từ Hạnh Ngôn đưa cho vợ không?Hoắc Tư Danh: Từ ngày hôm nay trở về sau, vợ nhất định phải đem theo bên người, anh biết là sẽ an toàn nhưng anh vẫn lo.Hoắc Tư Danh: Yêu vợ!Hứa Doãn Hạ nhìn tin nhắn, môi khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, cô nhanh chóng trả lời.Hứa Doãn Hạ: Em đã biết! Anh nhớ cẩn thận, nhớ đến đón mẹ con em nhé! Yêu anh lắm cũng rất là nhớ anh.Nhắn xong cho Hoắc Tư Danh, Hứa Doãn Hạ nhanh chóng đi đến tủ, mở cái hộp hình vuông ra, trong đây ngoài lọ thuốc ra còn có mấy cây dao nhỏ mà Từ Hạnh Ngôn làm cho cô.Hứa Doãn Hạ nhìn nhìn, vẫn là gắn dao cùng lọ thuốc vào cái túi nhỏ đeo dính bên trong đùi của cô, lại kéo bộ váy bầu che lại nhìn không ra bất cứ cái gì.Hứa Doãn Hạ nhẹ bước xuống tầng.- ---Thành phố F nước EL.Cố Minh Khang nhìn hình Hứa Doãn Hạ trong bức ảnh trước mặt, môi khẽ câu lên, cũng không biết ông đang nghĩ gì nhưng người trợ lý đứng gần ông khẽ run rẩy.Cố Minh Khang dời mắt khỏi bức ảnh khẽ nói." Chuẩn bị quà gặp mặt thật đặt biệt cho tôi. "" Rõ. "Cũng đến lúc gặp mặt rồi, dù sao có sớm hay muốn thì ngày này cũng đến thôi haha.Những thứ mà Cố Minh Dương cướp mất của ông, thì ông tuyệt đối vĩnh viễn không bao giờ để ông ta có được thứ bản thân muốn, phải như chục năm về trước, cảm giác bất lực đó, khóc không ra nước mắt đó... haha chỉ cần nghĩ đến thôi ông đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

Chương 469: Tin nhắn của hoắc tư danh