Tôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... ★ Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn. Mời các bạn đoán đọc vào các chương sau. Đừng quên bỏ phiếu và bình luận nhé
Chương 470: Hai đứa nhỏ nó thèm
Tình Nhân Của Tổng TàiTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... ★ Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn. Mời các bạn đoán đọc vào các chương sau. Đừng quên bỏ phiếu và bình luận nhé Người ông sắp xếp trong nhà đó có nói, cô cháu gái đang mang thai, tốt lắm... chắc Cố Minh Dương đang vui sướng hơn bất kỳ ai nhĩ khi biết bản thân sắp làm ông ngoại, nhưng tiếc thai... hiện tại vui sướng bao nhiêu thì ông ta phải đau đớn bấy nhiêu so với trước kia, ông sẽ khiến ông ta đau đớn gắp trăm ngàn lần.- ---Cố Gia.Hứa Doãn Hạ vừa xuống đến phòng khách, là Hà Doãn Hoa liền nhanh chóng đến dìu cô.Hà Doãn Hoa nhìn mặt mày vui vẻ của Hứa Doãn Hạ khác với mọi ngày không khỏi bật cười thành tiếng.Nghe tiếng cười giòn tan của mẹ, Hứa Doãn Hạ không khỏi ngẩng người nhìn Hà Doãn Hoa, Hà Doãn Hoa bị Hứa Doãn Hạ nhìn " khụ " một cái nói." Thật đúng là không biết làm sao, chính là nhìn con tinh thần tươi vui hẳn ra nhỉ? "Hứa Doãn Hạ đỏ mặt bĩu môi khẽ nói." Làm gì có... " dừng một chút, nghĩ nghĩ Hứa Doãn Hạ vẫn nói." Lúc sáng tầm 3 giờ, Hoắc Tư Danh có gọi cho con. " nói xong môi cô khẽ câu lên vui vẻ.Hà Doãn Hoa nhìn Hứa Doãn Hạ như vậy trong lòng không khỏi yên tâm nhiều hơn, chứ từ lúc Hoắc Tư Danh rời đi từ sáng đến tối, ngoài việc duy trì ăn uống và ngủ ra thì dường như bà không thấy cô cười tươi như vậy.Đúng là con gái a... sớm muộn gì cũng phải xa cha xa mẹ." Con có muốn ăn gì không? "Hứa Doãn Hạ lắc đầu một cái, nhem nhem miệng lại nói." Con muốn uống sữa... hai đứa nó thèm. " chỉ chỉ bụng thịt của cô, Hứa Doãn Hạ tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân thèm đâu a.Hà Doãn Hạ cười đến híp mắt, nhanh chóng xuống bếp pha sữa bột cho Hứa Doãn Hạ uống, vì hai đứa bé nên thành phần bột nhiều hơn bình thường. Cái này là Hoắc Tư Danh căn dặn.Pha xong sữa, bà bưng ra, Hứa Doãn Hạ nhận lấy nhẹ nhàng uống từng ngụm từng ngụm nhỏ lại hỏi." Anh hai đâu? " Từ ngày anh hai khóc xong, thì đã ra ngoài, Hoắc Tư Danh rời đi thì anh có về tiễn, một chút cũng rời đi.Chính là cô vẫn luôn lo lắng cho anh ấy...So với ai, có lẽ cô rất hiểu Cố Hoài Nam, một người có gương mặt tương tự cô... nếu như cô cao một chút, chân mày nhìn sắc bén một chút, hay dáng người lớn thêm một chút, chắc chắn cô và Cố Hoài Nam rất giống nhau.Cũng có lẽ là vì có vài ba điểm tương tự, nên nhiều khi cô cảm thấy cô rất hiểu anh...
Người ông sắp xếp trong nhà đó có nói, cô cháu gái đang mang thai, tốt lắm... chắc Cố Minh Dương đang vui sướng hơn bất kỳ ai nhĩ khi biết bản thân sắp làm ông ngoại, nhưng tiếc thai... hiện tại vui sướng bao nhiêu thì ông ta phải đau đớn bấy nhiêu so với trước kia, ông sẽ khiến ông ta đau đớn gắp trăm ngàn lần.
- ---
Cố Gia.
Hứa Doãn Hạ vừa xuống đến phòng khách, là Hà Doãn Hoa liền nhanh chóng đến dìu cô.
Hà Doãn Hoa nhìn mặt mày vui vẻ của Hứa Doãn Hạ khác với mọi ngày không khỏi bật cười thành tiếng.
Nghe tiếng cười giòn tan của mẹ, Hứa Doãn Hạ không khỏi ngẩng người nhìn Hà Doãn Hoa, Hà Doãn Hoa bị Hứa Doãn Hạ nhìn " khụ " một cái nói.
" Thật đúng là không biết làm sao, chính là nhìn con tinh thần tươi vui hẳn ra nhỉ? "
Hứa Doãn Hạ đỏ mặt bĩu môi khẽ nói.
" Làm gì có... " dừng một chút, nghĩ nghĩ Hứa Doãn Hạ vẫn nói.
" Lúc sáng tầm 3 giờ, Hoắc Tư Danh có gọi cho con. " nói xong môi cô khẽ câu lên vui vẻ.
Hà Doãn Hoa nhìn Hứa Doãn Hạ như vậy trong lòng không khỏi yên tâm nhiều hơn, chứ từ lúc Hoắc Tư Danh rời đi từ sáng đến tối, ngoài việc duy trì ăn uống và ngủ ra thì dường như bà không thấy cô cười tươi như vậy.
Đúng là con gái a... sớm muộn gì cũng phải xa cha xa mẹ.
" Con có muốn ăn gì không? "
Hứa Doãn Hạ lắc đầu một cái, nhem nhem miệng lại nói.
" Con muốn uống sữa... hai đứa nó thèm. " chỉ chỉ bụng thịt của cô, Hứa Doãn Hạ tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân thèm đâu a.
Hà Doãn Hạ cười đến híp mắt, nhanh chóng xuống bếp pha sữa bột cho Hứa Doãn Hạ uống, vì hai đứa bé nên thành phần bột nhiều hơn bình thường. Cái này là Hoắc Tư Danh căn dặn.
Pha xong sữa, bà bưng ra, Hứa Doãn Hạ nhận lấy nhẹ nhàng uống từng ngụm từng ngụm nhỏ lại hỏi.
" Anh hai đâu? " Từ ngày anh hai khóc xong, thì đã ra ngoài, Hoắc Tư Danh rời đi thì anh có về tiễn, một chút cũng rời đi.
Chính là cô vẫn luôn lo lắng cho anh ấy...
So với ai, có lẽ cô rất hiểu Cố Hoài Nam, một người có gương mặt tương tự cô... nếu như cô cao một chút, chân mày nhìn sắc bén một chút, hay dáng người lớn thêm một chút, chắc chắn cô và Cố Hoài Nam rất giống nhau.
Cũng có lẽ là vì có vài ba điểm tương tự, nên nhiều khi cô cảm thấy cô rất hiểu anh...
Tình Nhân Của Tổng TàiTác giả: BooMewTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Hứa Doãn Hạ, sinh năm 1999, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Tôi sống ở vùng quê, vừa lên Thành Phố lập nghiệp. Tôi không nghĩ mọi thứ cứ như những truyện tiểu thuyết Ngôn Tình mà tôi đọc, lại bị trúng tôi. Tôi cũng không biết nên vui hay buồn đây. Mọi chuyện phải kể về cái đêm sai rượu chết tiệt kia.... Hắn tên Hoắc Tư Danh, lớn hơn tôi 12 tuổi, cũng là một con giáp. Trên đời này tôi nghĩ không ai vô liêm sỉ bằng hắn đâu. Rõ ràng là hắn ăn tôi đến no nê, thế mà sáng dậy bắt tôi chịu trách nhiệm. Khốn thiệt hừ... ★ Từ cái đêm định mệnh ấy, duyên nợ của tôi và hắn cũng bắt đầu. Mọi chuyện từ đó bắt đầu, cuốn tôi vào cái vai Tình Nhân đến Vợ của hắn. Mời các bạn đoán đọc vào các chương sau. Đừng quên bỏ phiếu và bình luận nhé Người ông sắp xếp trong nhà đó có nói, cô cháu gái đang mang thai, tốt lắm... chắc Cố Minh Dương đang vui sướng hơn bất kỳ ai nhĩ khi biết bản thân sắp làm ông ngoại, nhưng tiếc thai... hiện tại vui sướng bao nhiêu thì ông ta phải đau đớn bấy nhiêu so với trước kia, ông sẽ khiến ông ta đau đớn gắp trăm ngàn lần.- ---Cố Gia.Hứa Doãn Hạ vừa xuống đến phòng khách, là Hà Doãn Hoa liền nhanh chóng đến dìu cô.Hà Doãn Hoa nhìn mặt mày vui vẻ của Hứa Doãn Hạ khác với mọi ngày không khỏi bật cười thành tiếng.Nghe tiếng cười giòn tan của mẹ, Hứa Doãn Hạ không khỏi ngẩng người nhìn Hà Doãn Hoa, Hà Doãn Hoa bị Hứa Doãn Hạ nhìn " khụ " một cái nói." Thật đúng là không biết làm sao, chính là nhìn con tinh thần tươi vui hẳn ra nhỉ? "Hứa Doãn Hạ đỏ mặt bĩu môi khẽ nói." Làm gì có... " dừng một chút, nghĩ nghĩ Hứa Doãn Hạ vẫn nói." Lúc sáng tầm 3 giờ, Hoắc Tư Danh có gọi cho con. " nói xong môi cô khẽ câu lên vui vẻ.Hà Doãn Hoa nhìn Hứa Doãn Hạ như vậy trong lòng không khỏi yên tâm nhiều hơn, chứ từ lúc Hoắc Tư Danh rời đi từ sáng đến tối, ngoài việc duy trì ăn uống và ngủ ra thì dường như bà không thấy cô cười tươi như vậy.Đúng là con gái a... sớm muộn gì cũng phải xa cha xa mẹ." Con có muốn ăn gì không? "Hứa Doãn Hạ lắc đầu một cái, nhem nhem miệng lại nói." Con muốn uống sữa... hai đứa nó thèm. " chỉ chỉ bụng thịt của cô, Hứa Doãn Hạ tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân thèm đâu a.Hà Doãn Hạ cười đến híp mắt, nhanh chóng xuống bếp pha sữa bột cho Hứa Doãn Hạ uống, vì hai đứa bé nên thành phần bột nhiều hơn bình thường. Cái này là Hoắc Tư Danh căn dặn.Pha xong sữa, bà bưng ra, Hứa Doãn Hạ nhận lấy nhẹ nhàng uống từng ngụm từng ngụm nhỏ lại hỏi." Anh hai đâu? " Từ ngày anh hai khóc xong, thì đã ra ngoài, Hoắc Tư Danh rời đi thì anh có về tiễn, một chút cũng rời đi.Chính là cô vẫn luôn lo lắng cho anh ấy...So với ai, có lẽ cô rất hiểu Cố Hoài Nam, một người có gương mặt tương tự cô... nếu như cô cao một chút, chân mày nhìn sắc bén một chút, hay dáng người lớn thêm một chút, chắc chắn cô và Cố Hoài Nam rất giống nhau.Cũng có lẽ là vì có vài ba điểm tương tự, nên nhiều khi cô cảm thấy cô rất hiểu anh...