Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 4: Đây là bạn thân của cô sao?

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Chuyện Diệp Phồn Tinh đang đi làm, lừa gạt Cố Vũ Trạch, nhưng không có lừa gạt Triệu Gia Kỳ.Bởi vì, cô nghĩ ở trước mặt người yêu vẫn nên giữ lại một chút lòng tự trọng, còn bạn thân thì không cần phải vậy.Cô nhìn về phía Triệu Gia Kỳ, hy vọng Triệu Gia Kỳ có thể giúp mình giải thích.Triệu Gia Kỳ thấy Diệp Phồn Tinh nhìn hướng mình, đi tới, kéo tay Diệp Phồn Tinh, " Tinh Tinh, cậu không phải là đã sớm muốn cùng Cố Vũ Trạch chia tay sao? Nếu cậu ấy hiện tại cũng đề nghị, thì cậu liền đáp ứng đi! Như vậy cậu sau này cũng không cần phải kiếm cớ tránh cậu ấy."( PS: bạn bè như cái bẹn bà)Cô ta nói, còn kéo cánh tay của Diệp Phồn Tinh, thân mật lắc lắc."..." Diệp Phồn Tinh không ngốc, cơ hồ rất nhanh liền kịp phản ứng, Cố Vũ Trạch vì sao lại hiểu lầm mình đang tránh cậu ấy, vì sao lại cho là mình muốn cùng cậu ấy chia tay.Cô không dám tin nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, đẩy tay cô ta ra, "Cậu làm sao có nói xấu mình?""Đúng, là mình bêu xấu cậu." Triệu Gia Kỳ nói: "Là mình không cho cậu gặp Cố Vũ Trạch, được chưa!"Triệu Gia Kỳ càng như vậy nói, Cố Vũ Trạch lại càng sẽ không tin tưởng."Hiện tại, cậu còn gì để nói?" Cố Vũ Trạch lạnh lùng nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, hiển nhiên là hoàn toàn tin tưởng lời nói của Triệu Gia Kỳ.Diệp Phồn Tinh không biết phải làm như thế nào cùng cậu ta giải thích, có Triệu Gia Kỳ làm chứng cô trăm miệng cũng không thể bào chữa.Đang lúc này, Mẹ Triệu thấy Triệu Gia Kỳ vẫn không có trở vào lo lắng đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch ở chỗ này, nhiệt tình nói: "Vũ Trạch tới rồi, đi vào nhà một chút."Nhìn dáng vẻ này, Cố Vũ Trạch đã không phải là lần đầu tiên tới Triệu gia rồi.Cố Vũ Trạch không để ý tới Diệp Phồn Tinh, đi theo Dì Triệu tiến vào.Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, cảm giác trái tim đều lạnh thấu, "Cậu cố ý để cho cậu ấy hiểu lầm mình, có đúng hay không?"Triệu Gia Kỳ nói: "Cậu cùng Cố Vũ Trạch vốn là không thích hợp, hai người không phải là người của một thế giới. Cậu xem lại mình đi, Diệp Phồn Tinh, mỗi ngày đều đi làm thêm, đến cả quần áo hẳn hoi cũng không mua nổi, như vậy đứng ở bên cạnh Cố Vũ Trạch, cậu không cảm thấy mất mặt sao? Thật ra thì mình cảm thấy mẹ cậu cũng là vì muốn tốt cho cậu, người giống như cậu, coi như học đại học thì cũng có thể làm cái gì? Mỗi người có một số mệnh, khi sinh ra đã được quyết định. Cho nên, cậu tốt nhất tìm đại một người mà lấy đi!"Nói xong, Triệu Gia Kỳ trực tiếp vào trong đóng cửa, để lại Diệp Phồn Tinh một người đứng ở trước cửa, cô không nhịn được cười một tiếng.Đây chính là... bạn thân tốt nhất của cô ư?Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh bắt xe trở về Nam Xuyên.Nam Xuyên là một khu du lịch, bên này phong cảnh không tệ, có rất nhiều người từ thành phố cũng sẽ ở nơi này xây biệt thự, về du lịch.Hàng xóm là Dì Lý lúc trước giúp cô giới thiệu công việc, dọn dẹp vệ sinh trong biệt thự.Sau khi được nghỉ, Diệp Phồn Tinh vẫn đang làm công việc này.Trên thực tế mùa này, bên này cũng rất nóng, người có thể tới nơi này nghỉ ngơi đã rất ít, bọn họ đều sẽ tìm nơi mát mẻ hơn thoải mái hơn.Chủ nhân biệt thự này là một người đàn ông ngồi trên xe lăn, Diệp Phồn Tinh chỉ thấy qua hai lần.Ở trong mắt Diệp Phồn Tinh, hắn chính là một cái quái già, dù sao chung quanh biệt thự đều hết rồi, cũng chỉ có hắn, còn ở lại chỗ này.Diệp Phồn Tinh mới vừa vào cửa, chỉ nghe thấy trong phòng khách truyền tới bịch một tiếng.Cô đi vào, nhìn thấy anh ta ngồi trên xe lăn, ly nước rơi trên mặt đất, mà ngón tay của anh không biết rõ làm sao lại bị chảy máu.Thấy một màn như vậy, anh ta cũng không có hốt hoảng, chẳng qua là nhàn nhạt mà nhìn máu chảy trên tay, giống như là đang ngắm phong cảnh"Chú à, chú không sao chứ?" Diệp Phồn Tinh đi tới, đem mảnh vỡ quét dọn, lại nhìn về phía người đàn ông này.

Chuyện Diệp Phồn Tinh đang đi làm, lừa gạt Cố Vũ Trạch, nhưng không có lừa gạt Triệu Gia Kỳ.

Bởi vì, cô nghĩ ở trước mặt người yêu vẫn nên giữ lại một chút lòng tự trọng, còn bạn thân thì không cần phải vậy.

Cô nhìn về phía Triệu Gia Kỳ, hy vọng Triệu Gia Kỳ có thể giúp mình giải thích.

Triệu Gia Kỳ thấy Diệp Phồn Tinh nhìn hướng mình, đi tới, kéo tay Diệp Phồn Tinh, " Tinh Tinh, cậu không phải là đã sớm muốn cùng Cố Vũ Trạch chia tay sao? Nếu cậu ấy hiện tại cũng đề nghị, thì cậu liền đáp ứng đi! Như vậy cậu sau này cũng không cần phải kiếm cớ tránh cậu ấy."( PS: bạn bè như cái bẹn bà)

Cô ta nói, còn kéo cánh tay của Diệp Phồn Tinh, thân mật lắc lắc.

"..." Diệp Phồn Tinh không ngốc, cơ hồ rất nhanh liền kịp phản ứng, Cố Vũ Trạch vì sao lại hiểu lầm mình đang tránh cậu ấy, vì sao lại cho là mình muốn cùng cậu ấy chia tay.

Cô không dám tin nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, đẩy tay cô ta ra, "Cậu làm sao có nói xấu mình?"

"Đúng, là mình bêu xấu cậu." Triệu Gia Kỳ nói: "Là mình không cho cậu gặp Cố Vũ Trạch, được chưa!"

Triệu Gia Kỳ càng như vậy nói, Cố Vũ Trạch lại càng sẽ không tin tưởng.

"Hiện tại, cậu còn gì để nói?" Cố Vũ Trạch lạnh lùng nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, hiển nhiên là hoàn toàn tin tưởng lời nói của Triệu Gia Kỳ.

Diệp Phồn Tinh không biết phải làm như thế nào cùng cậu ta giải thích, có Triệu Gia Kỳ làm chứng cô trăm miệng cũng không thể bào chữa.

Đang lúc này, Mẹ Triệu thấy Triệu Gia Kỳ vẫn không có trở vào lo lắng đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch ở chỗ này, nhiệt tình nói: "Vũ Trạch tới rồi, đi vào nhà một chút."

Nhìn dáng vẻ này, Cố Vũ Trạch đã không phải là lần đầu tiên tới Triệu gia rồi.

Cố Vũ Trạch không để ý tới Diệp Phồn Tinh, đi theo Dì Triệu tiến vào.

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, cảm giác trái tim đều lạnh thấu, "Cậu cố ý để cho cậu ấy hiểu lầm mình, có đúng hay không?"

Triệu Gia Kỳ nói: "Cậu cùng Cố Vũ Trạch vốn là không thích hợp, hai người không phải là người của một thế giới. Cậu xem lại mình đi, Diệp Phồn Tinh, mỗi ngày đều đi làm thêm, đến cả quần áo hẳn hoi cũng không mua nổi, như vậy đứng ở bên cạnh Cố Vũ Trạch, cậu không cảm thấy mất mặt sao? Thật ra thì mình cảm thấy mẹ cậu cũng là vì muốn tốt cho cậu, người giống như cậu, coi như học đại học thì cũng có thể làm cái gì? Mỗi người có một số mệnh, khi sinh ra đã được quyết định. Cho nên, cậu tốt nhất tìm đại một người mà lấy đi!"

Nói xong, Triệu Gia Kỳ trực tiếp vào trong đóng cửa, để lại Diệp Phồn Tinh một người đứng ở trước cửa, cô không nhịn được cười một tiếng.

Đây chính là... bạn thân tốt nhất của cô ư?

Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh bắt xe trở về Nam Xuyên.

Nam Xuyên là một khu du lịch, bên này phong cảnh không tệ, có rất nhiều người từ thành phố cũng sẽ ở nơi này xây biệt thự, về du lịch.

Hàng xóm là Dì Lý lúc trước giúp cô giới thiệu công việc, dọn dẹp vệ sinh trong biệt thự.

Sau khi được nghỉ, Diệp Phồn Tinh vẫn đang làm công việc này.

Trên thực tế mùa này, bên này cũng rất nóng, người có thể tới nơi này nghỉ ngơi đã rất ít, bọn họ đều sẽ tìm nơi mát mẻ hơn thoải mái hơn.

Chủ nhân biệt thự này là một người đàn ông ngồi trên xe lăn, Diệp Phồn Tinh chỉ thấy qua hai lần.

Ở trong mắt Diệp Phồn Tinh, hắn chính là một cái quái già, dù sao chung quanh biệt thự đều hết rồi, cũng chỉ có hắn, còn ở lại chỗ này.

Diệp Phồn Tinh mới vừa vào cửa, chỉ nghe thấy trong phòng khách truyền tới bịch một tiếng.

Cô đi vào, nhìn thấy anh ta ngồi trên xe lăn, ly nước rơi trên mặt đất, mà ngón tay của anh không biết rõ làm sao lại bị chảy máu.

Thấy một màn như vậy, anh ta cũng không có hốt hoảng, chẳng qua là nhàn nhạt mà nhìn máu chảy trên tay, giống như là đang ngắm phong cảnh

"Chú à, chú không sao chứ?" Diệp Phồn Tinh đi tới, đem mảnh vỡ quét dọn, lại nhìn về phía người đàn ông này.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Chuyện Diệp Phồn Tinh đang đi làm, lừa gạt Cố Vũ Trạch, nhưng không có lừa gạt Triệu Gia Kỳ.Bởi vì, cô nghĩ ở trước mặt người yêu vẫn nên giữ lại một chút lòng tự trọng, còn bạn thân thì không cần phải vậy.Cô nhìn về phía Triệu Gia Kỳ, hy vọng Triệu Gia Kỳ có thể giúp mình giải thích.Triệu Gia Kỳ thấy Diệp Phồn Tinh nhìn hướng mình, đi tới, kéo tay Diệp Phồn Tinh, " Tinh Tinh, cậu không phải là đã sớm muốn cùng Cố Vũ Trạch chia tay sao? Nếu cậu ấy hiện tại cũng đề nghị, thì cậu liền đáp ứng đi! Như vậy cậu sau này cũng không cần phải kiếm cớ tránh cậu ấy."( PS: bạn bè như cái bẹn bà)Cô ta nói, còn kéo cánh tay của Diệp Phồn Tinh, thân mật lắc lắc."..." Diệp Phồn Tinh không ngốc, cơ hồ rất nhanh liền kịp phản ứng, Cố Vũ Trạch vì sao lại hiểu lầm mình đang tránh cậu ấy, vì sao lại cho là mình muốn cùng cậu ấy chia tay.Cô không dám tin nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, đẩy tay cô ta ra, "Cậu làm sao có nói xấu mình?""Đúng, là mình bêu xấu cậu." Triệu Gia Kỳ nói: "Là mình không cho cậu gặp Cố Vũ Trạch, được chưa!"Triệu Gia Kỳ càng như vậy nói, Cố Vũ Trạch lại càng sẽ không tin tưởng."Hiện tại, cậu còn gì để nói?" Cố Vũ Trạch lạnh lùng nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, hiển nhiên là hoàn toàn tin tưởng lời nói của Triệu Gia Kỳ.Diệp Phồn Tinh không biết phải làm như thế nào cùng cậu ta giải thích, có Triệu Gia Kỳ làm chứng cô trăm miệng cũng không thể bào chữa.Đang lúc này, Mẹ Triệu thấy Triệu Gia Kỳ vẫn không có trở vào lo lắng đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch ở chỗ này, nhiệt tình nói: "Vũ Trạch tới rồi, đi vào nhà một chút."Nhìn dáng vẻ này, Cố Vũ Trạch đã không phải là lần đầu tiên tới Triệu gia rồi.Cố Vũ Trạch không để ý tới Diệp Phồn Tinh, đi theo Dì Triệu tiến vào.Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, cảm giác trái tim đều lạnh thấu, "Cậu cố ý để cho cậu ấy hiểu lầm mình, có đúng hay không?"Triệu Gia Kỳ nói: "Cậu cùng Cố Vũ Trạch vốn là không thích hợp, hai người không phải là người của một thế giới. Cậu xem lại mình đi, Diệp Phồn Tinh, mỗi ngày đều đi làm thêm, đến cả quần áo hẳn hoi cũng không mua nổi, như vậy đứng ở bên cạnh Cố Vũ Trạch, cậu không cảm thấy mất mặt sao? Thật ra thì mình cảm thấy mẹ cậu cũng là vì muốn tốt cho cậu, người giống như cậu, coi như học đại học thì cũng có thể làm cái gì? Mỗi người có một số mệnh, khi sinh ra đã được quyết định. Cho nên, cậu tốt nhất tìm đại một người mà lấy đi!"Nói xong, Triệu Gia Kỳ trực tiếp vào trong đóng cửa, để lại Diệp Phồn Tinh một người đứng ở trước cửa, cô không nhịn được cười một tiếng.Đây chính là... bạn thân tốt nhất của cô ư?Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh bắt xe trở về Nam Xuyên.Nam Xuyên là một khu du lịch, bên này phong cảnh không tệ, có rất nhiều người từ thành phố cũng sẽ ở nơi này xây biệt thự, về du lịch.Hàng xóm là Dì Lý lúc trước giúp cô giới thiệu công việc, dọn dẹp vệ sinh trong biệt thự.Sau khi được nghỉ, Diệp Phồn Tinh vẫn đang làm công việc này.Trên thực tế mùa này, bên này cũng rất nóng, người có thể tới nơi này nghỉ ngơi đã rất ít, bọn họ đều sẽ tìm nơi mát mẻ hơn thoải mái hơn.Chủ nhân biệt thự này là một người đàn ông ngồi trên xe lăn, Diệp Phồn Tinh chỉ thấy qua hai lần.Ở trong mắt Diệp Phồn Tinh, hắn chính là một cái quái già, dù sao chung quanh biệt thự đều hết rồi, cũng chỉ có hắn, còn ở lại chỗ này.Diệp Phồn Tinh mới vừa vào cửa, chỉ nghe thấy trong phòng khách truyền tới bịch một tiếng.Cô đi vào, nhìn thấy anh ta ngồi trên xe lăn, ly nước rơi trên mặt đất, mà ngón tay của anh không biết rõ làm sao lại bị chảy máu.Thấy một màn như vậy, anh ta cũng không có hốt hoảng, chẳng qua là nhàn nhạt mà nhìn máu chảy trên tay, giống như là đang ngắm phong cảnh"Chú à, chú không sao chứ?" Diệp Phồn Tinh đi tới, đem mảnh vỡ quét dọn, lại nhìn về phía người đàn ông này.

Chương 4: Đây là bạn thân của cô sao?