Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 5: Người đàn ông ngồi trên xe lăn

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tay đã bị thương, mà anh ta còn bình tĩnh như thế, chẳng lẽ là não có vấn đề?Diệp Phồn Tinh không có suy nghĩ nhiều như vậy, dọn sạch mảnh vỡ quét, liền đi tìm hộp đựng thuốc, cô nhớ đến nơi này có cái hòm thuốc, cô trước đã từng nhìn thấy.Rất nhanh, cô liền đem cái hộp thuốc cầm tới.Thấy cô giúp tự mình xử lý vết thương, Phó Cảnh Ngộ mở miệng, "Tôi tự làm được"Anh không thích người khác đụng vào anh.Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao đâu,tôi giúp chú, chứ nhìn chú luống cuống tay chân quá."Cô giúp anh khử trùng vết thương,sau đó đem băng dán cá nhân dán lên.Luống cuống?Cô gái này xác định là đang nói đến mình?Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu mày một cái.Tưởng Sâm từ cửa đi vào, liền vừa vặn thấy một màn như vậy: Một nha đầu ngồi xổm ở bên cạnh anh Phó, còn giúp anh Phó xử lý vết thương.Mà anh Phó lại không có đuổi cô ấy đi?Phó Cảnh Ngộ ở bên này đã hơn hai tháng, vẫn không muốn trở về, chính là không muốn cùng người khác tiếp xúc.Hôm nay như vậy, quả thực có chút ngoài ý muốn."Tốt rồi." Diệp Phồn Tinh đứng lên, ôm lấy cái hòm thuốc chuẩn bị đi đi ra, nhìn thấy Tưởng Sâm đứng ở chỗ này, bèn chào hỏi" Chào anh Tưởng."Bình thường nơi này, đều là Tưởng Sâm cùng với cô tiếp nhận, cơ hội để cô nói chuyện với Tưởng Sâm cũng tương đối nhiều.Tưởng Sâm gật đầu.Thấy Diệp Phồn Tinh đi ra rồi, Tưởng Sâm mới nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nghe nói, Cô Tô đã xuất ngoại du học rồi."Cô Tô này, vốn là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, hai người tính tháng 10 năm nay sẽ thành hôn, nhưng mà, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, cô ta lại chưa từng một lần xuất hiện. Thậm chí, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có gọi tới.Nghe Tưởng Sâm nói xong, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "Tưởng Sâm, tôi đáng sợ như vậy sao?"Cũng bởi vì anh bị gãy chân, cho nên, cô ta sợ hãi mình quấn cô ta không buông? Chỉ hỏi mà cũng không dám hỏi một câu.Tưởng Sâm nói: "Anh Phó, anh đừng suy nghĩ nhiều. Chân anh sẽ khá hơn thôi, chuyện này cũng không có bế tắc như thế. Mọi người đều quan tâm đến anh mà."Diệp Phồn Tinh quét dọn xong, chuẩn bị ra về, bên ngoài lại đột nhiên bắt đầu mưa lớn, cô chỉ có thể tạm thời lưu lại chú mưa.Không cần phải về nhà sớm, cô lại thở phào nhẹ nhõm.Những ngày qua mẹ cô sắc mặt không được tốt, cũng bởi vì cô cố chấp muốn đi học, mẹ liền coi cô là kẻ thù.Diệp Phồn Tinh biết, muốn để cho mẹ lấy tiền ra cho mình đi học, là không thể nào.Chẳng lẽ cô thật sự phải nghe lời của mẹ, ngoan ngoãn bỏ học, đi lập gia đình sao?Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh dừng trên người Phó Cảnh Ngộ đang ngồi cạnh cửa sổ.Cô gõ cửa một cái, đi vào.Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên nhìn cô hỏi, "Có chuyện gì?""Chú, chú... Có thể cho tôi mượn ít tiền được không?" Có thể là bởi vì đối phương quen biết sơ sơ! Cho nên, khi cô mở miệng nói, cảm thấy vô cùng khó khăn như vậy.Phó Cảnh Ngộ kỳ quái nhìn lấy cô.Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi biết hỏi như vậy là rất đường đột, nhưng là, tôi nhất định sẽ trả. Tôi muốn đi học, chẳng qua là học phí không đủ."Cô nghĩ cực kỳ rõ ràng, vô luận như thế nào, đều không thể bỏ học.Đây là hy vọng cả đời của cô.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, lúc trước có nghe Tưởng Sâm từng nói, thành tích của cô rất tốt, tính tình hoà nhã nên Tưởng Sâm mới yên tâm để cô tới nơi này làm việc.Nếu như là bình thường, anh khẳng định liền đáp ứng.Nhưng là hôm nay, bởi vì chuyện của Tô Lâm Hoan, tâm tình của anh vô cùng kém.Nhìn lấy cô, không biết tại sao liền muốn gây khó dễ cho cô, "Con người của tôi, không bao giờ vô duyên vô cớ giúp người khác. Nếu như muốn để tôi giúp cô... Như vậy, cô cũng phải giúp tôi một việc."

Tay đã bị thương, mà anh ta còn bình tĩnh như thế, chẳng lẽ là não có vấn đề?

Diệp Phồn Tinh không có suy nghĩ nhiều như vậy, dọn sạch mảnh vỡ quét, liền đi tìm hộp đựng thuốc, cô nhớ đến nơi này có cái hòm thuốc, cô trước đã từng nhìn thấy.

Rất nhanh, cô liền đem cái hộp thuốc cầm tới.

Thấy cô giúp tự mình xử lý vết thương, Phó Cảnh Ngộ mở miệng, "Tôi tự làm được"

Anh không thích người khác đụng vào anh.

Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao đâu,tôi giúp chú, chứ nhìn chú luống cuống tay chân quá."

Cô giúp anh khử trùng vết thương,sau đó đem băng dán cá nhân dán lên.

Luống cuống?

Cô gái này xác định là đang nói đến mình?

Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu mày một cái.

Tưởng Sâm từ cửa đi vào, liền vừa vặn thấy một màn như vậy: Một nha đầu ngồi xổm ở bên cạnh anh Phó, còn giúp anh Phó xử lý vết thương.

Mà anh Phó lại không có đuổi cô ấy đi?

Phó Cảnh Ngộ ở bên này đã hơn hai tháng, vẫn không muốn trở về, chính là không muốn cùng người khác tiếp xúc.

Hôm nay như vậy, quả thực có chút ngoài ý muốn.

"Tốt rồi." Diệp Phồn Tinh đứng lên, ôm lấy cái hòm thuốc chuẩn bị đi đi ra, nhìn thấy Tưởng Sâm đứng ở chỗ này, bèn chào hỏi" Chào anh Tưởng."

Bình thường nơi này, đều là Tưởng Sâm cùng với cô tiếp nhận, cơ hội để cô nói chuyện với Tưởng Sâm cũng tương đối nhiều.

Tưởng Sâm gật đầu.

Thấy Diệp Phồn Tinh đi ra rồi, Tưởng Sâm mới nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nghe nói, Cô Tô đã xuất ngoại du học rồi."

Cô Tô này, vốn là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, hai người tính tháng 10 năm nay sẽ thành hôn, nhưng mà, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, cô ta lại chưa từng một lần xuất hiện. Thậm chí, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có gọi tới.

Nghe Tưởng Sâm nói xong, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "Tưởng Sâm, tôi đáng sợ như vậy sao?"

Cũng bởi vì anh bị gãy chân, cho nên, cô ta sợ hãi mình quấn cô ta không buông? Chỉ hỏi mà cũng không dám hỏi một câu.

Tưởng Sâm nói: "Anh Phó, anh đừng suy nghĩ nhiều. Chân anh sẽ khá hơn thôi, chuyện này cũng không có bế tắc như thế. Mọi người đều quan tâm đến anh mà."

Diệp Phồn Tinh quét dọn xong, chuẩn bị ra về, bên ngoài lại đột nhiên bắt đầu mưa lớn, cô chỉ có thể tạm thời lưu lại chú mưa.

Không cần phải về nhà sớm, cô lại thở phào nhẹ nhõm.

Những ngày qua mẹ cô sắc mặt không được tốt, cũng bởi vì cô cố chấp muốn đi học, mẹ liền coi cô là kẻ thù.

Diệp Phồn Tinh biết, muốn để cho mẹ lấy tiền ra cho mình đi học, là không thể nào.

Chẳng lẽ cô thật sự phải nghe lời của mẹ, ngoan ngoãn bỏ học, đi lập gia đình sao?

Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh dừng trên người Phó Cảnh Ngộ đang ngồi cạnh cửa sổ.

Cô gõ cửa một cái, đi vào.

Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên nhìn cô hỏi, "Có chuyện gì?"

"Chú, chú... Có thể cho tôi mượn ít tiền được không?" Có thể là bởi vì đối phương quen biết sơ sơ! Cho nên, khi cô mở miệng nói, cảm thấy vô cùng khó khăn như vậy.

Phó Cảnh Ngộ kỳ quái nhìn lấy cô.

Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi biết hỏi như vậy là rất đường đột, nhưng là, tôi nhất định sẽ trả. Tôi muốn đi học, chẳng qua là học phí không đủ."

Cô nghĩ cực kỳ rõ ràng, vô luận như thế nào, đều không thể bỏ học.

Đây là hy vọng cả đời của cô.

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, lúc trước có nghe Tưởng Sâm từng nói, thành tích của cô rất tốt, tính tình hoà nhã nên Tưởng Sâm mới yên tâm để cô tới nơi này làm việc.

Nếu như là bình thường, anh khẳng định liền đáp ứng.

Nhưng là hôm nay, bởi vì chuyện của Tô Lâm Hoan, tâm tình của anh vô cùng kém.

Nhìn lấy cô, không biết tại sao liền muốn gây khó dễ cho cô, "Con người của tôi, không bao giờ vô duyên vô cớ giúp người khác. Nếu như muốn để tôi giúp cô... Như vậy, cô cũng phải giúp tôi một việc."

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tay đã bị thương, mà anh ta còn bình tĩnh như thế, chẳng lẽ là não có vấn đề?Diệp Phồn Tinh không có suy nghĩ nhiều như vậy, dọn sạch mảnh vỡ quét, liền đi tìm hộp đựng thuốc, cô nhớ đến nơi này có cái hòm thuốc, cô trước đã từng nhìn thấy.Rất nhanh, cô liền đem cái hộp thuốc cầm tới.Thấy cô giúp tự mình xử lý vết thương, Phó Cảnh Ngộ mở miệng, "Tôi tự làm được"Anh không thích người khác đụng vào anh.Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao đâu,tôi giúp chú, chứ nhìn chú luống cuống tay chân quá."Cô giúp anh khử trùng vết thương,sau đó đem băng dán cá nhân dán lên.Luống cuống?Cô gái này xác định là đang nói đến mình?Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu mày một cái.Tưởng Sâm từ cửa đi vào, liền vừa vặn thấy một màn như vậy: Một nha đầu ngồi xổm ở bên cạnh anh Phó, còn giúp anh Phó xử lý vết thương.Mà anh Phó lại không có đuổi cô ấy đi?Phó Cảnh Ngộ ở bên này đã hơn hai tháng, vẫn không muốn trở về, chính là không muốn cùng người khác tiếp xúc.Hôm nay như vậy, quả thực có chút ngoài ý muốn."Tốt rồi." Diệp Phồn Tinh đứng lên, ôm lấy cái hòm thuốc chuẩn bị đi đi ra, nhìn thấy Tưởng Sâm đứng ở chỗ này, bèn chào hỏi" Chào anh Tưởng."Bình thường nơi này, đều là Tưởng Sâm cùng với cô tiếp nhận, cơ hội để cô nói chuyện với Tưởng Sâm cũng tương đối nhiều.Tưởng Sâm gật đầu.Thấy Diệp Phồn Tinh đi ra rồi, Tưởng Sâm mới nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nghe nói, Cô Tô đã xuất ngoại du học rồi."Cô Tô này, vốn là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, hai người tính tháng 10 năm nay sẽ thành hôn, nhưng mà, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, cô ta lại chưa từng một lần xuất hiện. Thậm chí, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có gọi tới.Nghe Tưởng Sâm nói xong, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "Tưởng Sâm, tôi đáng sợ như vậy sao?"Cũng bởi vì anh bị gãy chân, cho nên, cô ta sợ hãi mình quấn cô ta không buông? Chỉ hỏi mà cũng không dám hỏi một câu.Tưởng Sâm nói: "Anh Phó, anh đừng suy nghĩ nhiều. Chân anh sẽ khá hơn thôi, chuyện này cũng không có bế tắc như thế. Mọi người đều quan tâm đến anh mà."Diệp Phồn Tinh quét dọn xong, chuẩn bị ra về, bên ngoài lại đột nhiên bắt đầu mưa lớn, cô chỉ có thể tạm thời lưu lại chú mưa.Không cần phải về nhà sớm, cô lại thở phào nhẹ nhõm.Những ngày qua mẹ cô sắc mặt không được tốt, cũng bởi vì cô cố chấp muốn đi học, mẹ liền coi cô là kẻ thù.Diệp Phồn Tinh biết, muốn để cho mẹ lấy tiền ra cho mình đi học, là không thể nào.Chẳng lẽ cô thật sự phải nghe lời của mẹ, ngoan ngoãn bỏ học, đi lập gia đình sao?Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh dừng trên người Phó Cảnh Ngộ đang ngồi cạnh cửa sổ.Cô gõ cửa một cái, đi vào.Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên nhìn cô hỏi, "Có chuyện gì?""Chú, chú... Có thể cho tôi mượn ít tiền được không?" Có thể là bởi vì đối phương quen biết sơ sơ! Cho nên, khi cô mở miệng nói, cảm thấy vô cùng khó khăn như vậy.Phó Cảnh Ngộ kỳ quái nhìn lấy cô.Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi biết hỏi như vậy là rất đường đột, nhưng là, tôi nhất định sẽ trả. Tôi muốn đi học, chẳng qua là học phí không đủ."Cô nghĩ cực kỳ rõ ràng, vô luận như thế nào, đều không thể bỏ học.Đây là hy vọng cả đời của cô.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, lúc trước có nghe Tưởng Sâm từng nói, thành tích của cô rất tốt, tính tình hoà nhã nên Tưởng Sâm mới yên tâm để cô tới nơi này làm việc.Nếu như là bình thường, anh khẳng định liền đáp ứng.Nhưng là hôm nay, bởi vì chuyện của Tô Lâm Hoan, tâm tình của anh vô cùng kém.Nhìn lấy cô, không biết tại sao liền muốn gây khó dễ cho cô, "Con người của tôi, không bao giờ vô duyên vô cớ giúp người khác. Nếu như muốn để tôi giúp cô... Như vậy, cô cũng phải giúp tôi một việc."

Chương 5: Người đàn ông ngồi trên xe lăn