Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 220: Tự do của cô ấy

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Linh Lung cùng Cố Trường Bình và Phó ba ba cùng mẹ Phó đi ra ngoài chơi rồi.Cố Vũ Trạch mê mệt chơi game, không có đi theo, trọng điểm là, đi rồi, cũng là nhìn ba mẹ hắn rải thức ăn cho chó, nói không chừng thỉnh thoảng còn bị ba hắn giáo huấn.Triệu Gia Kỳ tâm tình không tốt, lại ở trường học mất sạch mặt, cũng đi bên ngoài giải sầu.So với bọn họ đi ra ngoài du lịch, Diệp Phồn Tinh chỉ có một việc duy nhất: Làm thêm, làm thêm, làm thêm.Phó Cảnh Ngộ bởi vì chân không tiện ra ngoài, cho nên cũng ở lại trong nhà nghỉ ngơi, cũng không có đi ra ngoài.Tưởng Sâm đẩy anh từ trong thư phòng đi ra, ra phòng ăn ăn cơm trưa, không thấy Diệp Phồn Tinh.Cái này làm cho Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu lông mày, "cô ấy lại đâu mất rồi?"Tưởng Sâm nói: "phu nhân bảo cô ấy đi làm thêm với bạn cô ấy ở một quán cà phê gần trường học."Kì nghỉ quốc khánh năm nay khá dài, thành phố A lại có vô số danh làm thắng cảnh,lượng khách đổ về đây ngùn ngụt, lúc này làm thêm, tiền lương cao hơn ngày thường nhiều.Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, Diệp Phồn Tinh chỉ có ở nhà ngày hôm qua cùng với anh, còn đâu chẳng thấy tăm hơi đâu, anh có cảm giác cô đang làm lơ mình.Tưởng Sâm nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy khó hiểu, "Phó tiên sinh tại sao không trực tiếp cho cô ấy tiền đi, để phu nhân ra ngoài làm thêm làm gì?"Diệp Phồn Tinh ở bên ngoài khổ cực làm thêm, một ngày có thể nhận được 300 nghìn, cũng đã tốt lắm rồi.Cô hoàn toàn có thể sống an nhàn sung sướng, không cần làm gì, chỉ cần ở cạnh Phó Cảnh Ngộ là được. Phó Cảnh Ngộ tùy tiện cho tiền tiêu vặt, cũng nhiều hơn cô bục mặt đi làm thêm bên ngoài.Phó Cảnh Ngộ nói: "đó là tự do của cô ấy."Là một con người độc lập, mà không phải là một con búp bê trong tủ kính của anh.Diệp Phồn Tinh mặc dù là một người không cam lòng với hiện tại, thời khắc phải cải biến, nhưng, mục tiêu của cô, tuyệt đối không phải là muốn thông qua đàn ông để thay đổi cuộc sống của bản thân mình.Cô thiếu tiền như thế, liền ngay cả ban đầu, cô lần đầu tiên đi Phó gia, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ cho cô bao tiền lì xì, cô cũng không động vào, cho tới bây giờ không có lấy đi ra nói mua cái cái gì cho bản thân mình.Cô thỉnh thoảng sẽ mua quần áo mới,nhưng vẫn là dùng tiền của cô để mua.Như vậy Diệp Phồn Tinh làm sao có thể cầm tiền của anh, sau đó không đi làm thêm cơ chứ?Tưởng Sâm nói: "Không nghĩ tới lòng tự trọng của cô ấy lại cao đến vậy."Ban đầu Diệp Phồn Tinh đáp ứng cùng Phó Cảnh Ngộ kết hôn, Tưởng Sâm còn suy nghĩ, cô nhất định là nhìn trúng tiền của Phó tiên sinh, lại không nghĩ rằng, trừ học phí, cô không có lấy thêm bất cứ đồng tiền nào của Phó Cảnh Ngộ nữa.Liền ngay cả lần trước, anh cho cô thẻ để nộp học phí, bên trong còn thừa chút tiền, sau này lúc trở về, Diệp Phồn Tinh cũng trả lại cho anh.Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm một cái, "Là cậu coi thường cô ấy rồi."Anh biết, Diệp Phồn Tinh không giống những người khác.Cũng chính bởi vì vậy, Phó Cảnh Ngộ mới từ tới chưa từng can thiệp tự do của cô.Chỉ cần cô về sớm một chút, đừng ở bên ngoài quá lâu để cho anh phải lo lắng là tốt rồi.-Buổi tối, Diệp Phồn Tinh tắm xong đi ra, ngồi trước máy vi tính, gần đây khách đến quán quả thực quá nhiều, giờ tan việc, cảm giác người đều mệt mỏi dã rời.Nhưng mà, Facebook của cô mỗi ngày đều phải đăng status mới, cô cũng không dám lười biếng.Phó Cảnh Ngộ từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang ngồi trước máy vi tính, không nhịn được hỏi: "sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?""Chú ơi." Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, nói: "chuyện công việc của tôi.""Gặp phải vấn đề gì rồi hả?" Phó Cảnh Ngộ tiến tới, dừng ở bên cạnh của cô, vừa vặn có thể nhìn thấy màn hình máy vi tính của cô.Diệp Phồn Tinh nói: "tôi đang suy nghĩ một chuyện.""Chuyện gì? Nói ra, để xem anh có thể giúp được em không?"Like và bỏ phiếu ngay để đọc chương mới nào!

Phó Linh Lung cùng Cố Trường Bình và Phó ba ba cùng mẹ Phó đi ra ngoài chơi rồi.

Cố Vũ Trạch mê mệt chơi game, không có đi theo, trọng điểm là, đi rồi, cũng là nhìn ba mẹ hắn rải thức ăn cho chó, nói không chừng thỉnh thoảng còn bị ba hắn giáo huấn.

Triệu Gia Kỳ tâm tình không tốt, lại ở trường học mất sạch mặt, cũng đi bên ngoài giải sầu.

So với bọn họ đi ra ngoài du lịch, Diệp Phồn Tinh chỉ có một việc duy nhất: Làm thêm, làm thêm, làm thêm.

Phó Cảnh Ngộ bởi vì chân không tiện ra ngoài, cho nên cũng ở lại trong nhà nghỉ ngơi, cũng không có đi ra ngoài.

Tưởng Sâm đẩy anh từ trong thư phòng đi ra, ra phòng ăn ăn cơm trưa, không thấy Diệp Phồn Tinh.

Cái này làm cho Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu lông mày, "cô ấy lại đâu mất rồi?"

Tưởng Sâm nói: "phu nhân bảo cô ấy đi làm thêm với bạn cô ấy ở một quán cà phê gần trường học."

Kì nghỉ quốc khánh năm nay khá dài, thành phố A lại có vô số danh làm thắng cảnh,lượng khách đổ về đây ngùn ngụt, lúc này làm thêm, tiền lương cao hơn ngày thường nhiều.

Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, Diệp Phồn Tinh chỉ có ở nhà ngày hôm qua cùng với anh, còn đâu chẳng thấy tăm hơi đâu, anh có cảm giác cô đang làm lơ mình.

Tưởng Sâm nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy khó hiểu, "Phó tiên sinh tại sao không trực tiếp cho cô ấy tiền đi, để phu nhân ra ngoài làm thêm làm gì?"

Diệp Phồn Tinh ở bên ngoài khổ cực làm thêm, một ngày có thể nhận được 300 nghìn, cũng đã tốt lắm rồi.

Cô hoàn toàn có thể sống an nhàn sung sướng, không cần làm gì, chỉ cần ở cạnh Phó Cảnh Ngộ là được. Phó Cảnh Ngộ tùy tiện cho tiền tiêu vặt, cũng nhiều hơn cô bục mặt đi làm thêm bên ngoài.

Phó Cảnh Ngộ nói: "đó là tự do của cô ấy."

Là một con người độc lập, mà không phải là một con búp bê trong tủ kính của anh.

Diệp Phồn Tinh mặc dù là một người không cam lòng với hiện tại, thời khắc phải cải biến, nhưng, mục tiêu của cô, tuyệt đối không phải là muốn thông qua đàn ông để thay đổi cuộc sống của bản thân mình.

Cô thiếu tiền như thế, liền ngay cả ban đầu, cô lần đầu tiên đi Phó gia, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ cho cô bao tiền lì xì, cô cũng không động vào, cho tới bây giờ không có lấy đi ra nói mua cái cái gì cho bản thân mình.

Cô thỉnh thoảng sẽ mua quần áo mới,nhưng vẫn là dùng tiền của cô để mua.

Như vậy Diệp Phồn Tinh làm sao có thể cầm tiền của anh, sau đó không đi làm thêm cơ chứ?

Tưởng Sâm nói: "Không nghĩ tới lòng tự trọng của cô ấy lại cao đến vậy."

Ban đầu Diệp Phồn Tinh đáp ứng cùng Phó Cảnh Ngộ kết hôn, Tưởng Sâm còn suy nghĩ, cô nhất định là nhìn trúng tiền của Phó tiên sinh, lại không nghĩ rằng, trừ học phí, cô không có lấy thêm bất cứ đồng tiền nào của Phó Cảnh Ngộ nữa.

Liền ngay cả lần trước, anh cho cô thẻ để nộp học phí, bên trong còn thừa chút tiền, sau này lúc trở về, Diệp Phồn Tinh cũng trả lại cho anh.

Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm một cái, "Là cậu coi thường cô ấy rồi."

Anh biết, Diệp Phồn Tinh không giống những người khác.

Cũng chính bởi vì vậy, Phó Cảnh Ngộ mới từ tới chưa từng can thiệp tự do của cô.

Chỉ cần cô về sớm một chút, đừng ở bên ngoài quá lâu để cho anh phải lo lắng là tốt rồi.

-

Buổi tối, Diệp Phồn Tinh tắm xong đi ra, ngồi trước máy vi tính, gần đây khách đến quán quả thực quá nhiều, giờ tan việc, cảm giác người đều mệt mỏi dã rời.

Nhưng mà, Facebook của cô mỗi ngày đều phải đăng status mới, cô cũng không dám lười biếng.

Phó Cảnh Ngộ từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang ngồi trước máy vi tính, không nhịn được hỏi: "sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Chú ơi." Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, nói: "chuyện công việc của tôi."

"Gặp phải vấn đề gì rồi hả?" Phó Cảnh Ngộ tiến tới, dừng ở bên cạnh của cô, vừa vặn có thể nhìn thấy màn hình máy vi tính của cô.

Diệp Phồn Tinh nói: "tôi đang suy nghĩ một chuyện."

"Chuyện gì? Nói ra, để xem anh có thể giúp được em không?"

Like và bỏ phiếu ngay để đọc chương mới nào!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Linh Lung cùng Cố Trường Bình và Phó ba ba cùng mẹ Phó đi ra ngoài chơi rồi.Cố Vũ Trạch mê mệt chơi game, không có đi theo, trọng điểm là, đi rồi, cũng là nhìn ba mẹ hắn rải thức ăn cho chó, nói không chừng thỉnh thoảng còn bị ba hắn giáo huấn.Triệu Gia Kỳ tâm tình không tốt, lại ở trường học mất sạch mặt, cũng đi bên ngoài giải sầu.So với bọn họ đi ra ngoài du lịch, Diệp Phồn Tinh chỉ có một việc duy nhất: Làm thêm, làm thêm, làm thêm.Phó Cảnh Ngộ bởi vì chân không tiện ra ngoài, cho nên cũng ở lại trong nhà nghỉ ngơi, cũng không có đi ra ngoài.Tưởng Sâm đẩy anh từ trong thư phòng đi ra, ra phòng ăn ăn cơm trưa, không thấy Diệp Phồn Tinh.Cái này làm cho Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu lông mày, "cô ấy lại đâu mất rồi?"Tưởng Sâm nói: "phu nhân bảo cô ấy đi làm thêm với bạn cô ấy ở một quán cà phê gần trường học."Kì nghỉ quốc khánh năm nay khá dài, thành phố A lại có vô số danh làm thắng cảnh,lượng khách đổ về đây ngùn ngụt, lúc này làm thêm, tiền lương cao hơn ngày thường nhiều.Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, Diệp Phồn Tinh chỉ có ở nhà ngày hôm qua cùng với anh, còn đâu chẳng thấy tăm hơi đâu, anh có cảm giác cô đang làm lơ mình.Tưởng Sâm nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy khó hiểu, "Phó tiên sinh tại sao không trực tiếp cho cô ấy tiền đi, để phu nhân ra ngoài làm thêm làm gì?"Diệp Phồn Tinh ở bên ngoài khổ cực làm thêm, một ngày có thể nhận được 300 nghìn, cũng đã tốt lắm rồi.Cô hoàn toàn có thể sống an nhàn sung sướng, không cần làm gì, chỉ cần ở cạnh Phó Cảnh Ngộ là được. Phó Cảnh Ngộ tùy tiện cho tiền tiêu vặt, cũng nhiều hơn cô bục mặt đi làm thêm bên ngoài.Phó Cảnh Ngộ nói: "đó là tự do của cô ấy."Là một con người độc lập, mà không phải là một con búp bê trong tủ kính của anh.Diệp Phồn Tinh mặc dù là một người không cam lòng với hiện tại, thời khắc phải cải biến, nhưng, mục tiêu của cô, tuyệt đối không phải là muốn thông qua đàn ông để thay đổi cuộc sống của bản thân mình.Cô thiếu tiền như thế, liền ngay cả ban đầu, cô lần đầu tiên đi Phó gia, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ cho cô bao tiền lì xì, cô cũng không động vào, cho tới bây giờ không có lấy đi ra nói mua cái cái gì cho bản thân mình.Cô thỉnh thoảng sẽ mua quần áo mới,nhưng vẫn là dùng tiền của cô để mua.Như vậy Diệp Phồn Tinh làm sao có thể cầm tiền của anh, sau đó không đi làm thêm cơ chứ?Tưởng Sâm nói: "Không nghĩ tới lòng tự trọng của cô ấy lại cao đến vậy."Ban đầu Diệp Phồn Tinh đáp ứng cùng Phó Cảnh Ngộ kết hôn, Tưởng Sâm còn suy nghĩ, cô nhất định là nhìn trúng tiền của Phó tiên sinh, lại không nghĩ rằng, trừ học phí, cô không có lấy thêm bất cứ đồng tiền nào của Phó Cảnh Ngộ nữa.Liền ngay cả lần trước, anh cho cô thẻ để nộp học phí, bên trong còn thừa chút tiền, sau này lúc trở về, Diệp Phồn Tinh cũng trả lại cho anh.Phó Cảnh Ngộ nhìn Tưởng Sâm một cái, "Là cậu coi thường cô ấy rồi."Anh biết, Diệp Phồn Tinh không giống những người khác.Cũng chính bởi vì vậy, Phó Cảnh Ngộ mới từ tới chưa từng can thiệp tự do của cô.Chỉ cần cô về sớm một chút, đừng ở bên ngoài quá lâu để cho anh phải lo lắng là tốt rồi.-Buổi tối, Diệp Phồn Tinh tắm xong đi ra, ngồi trước máy vi tính, gần đây khách đến quán quả thực quá nhiều, giờ tan việc, cảm giác người đều mệt mỏi dã rời.Nhưng mà, Facebook của cô mỗi ngày đều phải đăng status mới, cô cũng không dám lười biếng.Phó Cảnh Ngộ từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang ngồi trước máy vi tính, không nhịn được hỏi: "sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?""Chú ơi." Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, nói: "chuyện công việc của tôi.""Gặp phải vấn đề gì rồi hả?" Phó Cảnh Ngộ tiến tới, dừng ở bên cạnh của cô, vừa vặn có thể nhìn thấy màn hình máy vi tính của cô.Diệp Phồn Tinh nói: "tôi đang suy nghĩ một chuyện.""Chuyện gì? Nói ra, để xem anh có thể giúp được em không?"Like và bỏ phiếu ngay để đọc chương mới nào!

Chương 220: Tự do của cô ấy