Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 221: Ngày mai là sinh nhật Diệp Phồn Tinh
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh hiện tại cũng nghĩ không ra biện pháp, không thể làm gì khác chỉ có thể viết chuyện của mình cùng Phó Cảnh Ngộ.Gần đây cô bắt đầu nhận quảng cáo, Tổng cộng là hai cái, nhưng mà... Fan đối với những quảng cáo này không hài lòng cho lắm.Dù sao bọn họ theo dõi cô, không phải là vì để xem quảng cáo.Diệp Phồn Tinh rất sợ, tiếp tục như vậy sẽ chẳng còn mấy người theo dõi Facebook của mình nữa.Cho nên, đang suy nghĩ chuyện này.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "em làm cho người khác không phát hiện ra em đang quảng cáo, không được sao?""Là sao?" Diệp Phồn Tinh nghe không hiểu ý của Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ giải thích: "lồng ghép quảng cáo vào câu chuyện như chỉ là tình cờ nhắc đến.""..." Diệp Phồn Tinh sửng sốt một lúc, mới phản ứng được lời của Phó Cảnh Ngộ: "Đúng vậy, sao tôi không nghĩ ra nhỉ."Nếu chỉ đăng quảng cáo như bình thường, người theo dõi nhất định sẽ cảm thấy rất chướng mắt.Nhưng nếu như đem quảng cáo lồng vào bài viết của cô, người khác nhìn vào, chẳng những không cảm thấy chướng mắt, còn cảm thấy bài viết thú vị, mà vẫn đạt được hiệu quả quảng cáo.Phó Cảnh Ngộ gợi ý làm cho Diệp Phồn Tinh mở mang đầu óc rất nhiều. Diệp Phồn Tinh rất nhanh liền biết phải làm sao, cô ngồi trước máy vi tính, bắt đầu suy nghĩ.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cạnh, nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của Diệp Phồn Tinh, phát hiện cô thật sự rất thông minh, anh chẳng qua là gợi ý một cái, cô liền lập tức hiểu ý của anh, thậm chí rất nhanh liền có sáng kiến hay.Trang fan page của Diệp Phồn Tinh, bình thường vốn chỉ đăng chút chuyện lý thú trong cuộc sống, lần này đổi mới, lượt tương tác lại tốt vô cùng.Rất nhiều người bình luận ở phía dưới bài viết, hỏi về diễn biến câu chuyện, không những thế, lượt follow cũng tăng rất nhanh.Nhìn thấy vấn đề khó khăn được giải quyết, Diệp Phồn Tinh thở phào nhẹ nhõm.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở một bên, nhìn lấy cô chăm chỉ làm việc, sau đó nhìn màn hình máy tính, trên mặt lộ ra nụ cười.Đang lúc này, Diệp Phồn Tinh đột nhiên quay đầu lại, có chút kích động ôm lấy anh, bất ngờ hôn chụt một phát trên má anh, "chú thông minh quá đi mất! Cái chủ ý này của chú thật lợi hại."Diệp Phồn Tinh hôn một cái, rời đi, nhưng mà lại làm cho thân thể của Phó Cảnh Ngộ có phản ứng,phía dưới kia bắt đầu rục rịch.Tiểu yêu tinh này.Diệp Phồn Tinh đối với hành vi châm lửa phóng hỏa của mình hoàn toàn không biết, tắt máy tính,đẩy cái ghế vào, nói với Phó Cảnh Ngộ: "được rồi, có thể ngủ."Phó Cảnh Ngộ nói: "Ngày mai anh có việc tìm em, em đừng đi làm thêm nữa.""Chuyện gì vậy?" Diệp Phồn Tinh không hiểu nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, cô cũng quá phổi trâu,phổi bò rồi đấy!Ngày mai là sinh nhật của cô, vậy mà cô lại quên rồi?Anh cũng không giải thích gì thêm, chỉ nói là: "em nghe lời anh là được."Diệp Phồn Tinh có chút nhức đầu, "Nhưng mà tôi cùng Dao Dao đã hẹn xong. Hai ngày nay trong tiệm bề bộn nhiều việc, nếu như tôi không đi, khẳng định không giúp được, ông chủ quán sẽ nổi giận. Chú cũng biết bây giờ là kỳ nghỉ dài hạn, tôi chắc chắn không xin nghỉ được. Là chuyện gì rất quan trọng sao?"Nếu như cô không đi, ba ngày tiền lương, khả năng không lấy được rồi."..." Phó Cảnh Ngộ bó tay,đành thở dài nói, "Ngày mai là sinh nhật em, em quên rồi sao?"Sữa trở lại rồi đây, nhớ like và bỏ phiếu để tiếp tục ủng hộ sữa nhé!
Diệp Phồn Tinh hiện tại cũng nghĩ không ra biện pháp, không thể làm gì khác chỉ có thể viết chuyện của mình cùng Phó Cảnh Ngộ.
Gần đây cô bắt đầu nhận quảng cáo, Tổng cộng là hai cái, nhưng mà... Fan đối với những quảng cáo này không hài lòng cho lắm.
Dù sao bọn họ theo dõi cô, không phải là vì để xem quảng cáo.
Diệp Phồn Tinh rất sợ, tiếp tục như vậy sẽ chẳng còn mấy người theo dõi Facebook của mình nữa.
Cho nên, đang suy nghĩ chuyện này.
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "em làm cho người khác không phát hiện ra em đang quảng cáo, không được sao?"
"Là sao?" Diệp Phồn Tinh nghe không hiểu ý của Phó Cảnh Ngộ.
Phó Cảnh Ngộ giải thích: "lồng ghép quảng cáo vào câu chuyện như chỉ là tình cờ nhắc đến."
"..." Diệp Phồn Tinh sửng sốt một lúc, mới phản ứng được lời của Phó Cảnh Ngộ: "Đúng vậy, sao tôi không nghĩ ra nhỉ."
Nếu chỉ đăng quảng cáo như bình thường, người theo dõi nhất định sẽ cảm thấy rất chướng mắt.
Nhưng nếu như đem quảng cáo lồng vào bài viết của cô, người khác nhìn vào, chẳng những không cảm thấy chướng mắt, còn cảm thấy bài viết thú vị, mà vẫn đạt được hiệu quả quảng cáo.
Phó Cảnh Ngộ gợi ý làm cho Diệp Phồn Tinh mở mang đầu óc rất nhiều. Diệp Phồn Tinh rất nhanh liền biết phải làm sao, cô ngồi trước máy vi tính, bắt đầu suy nghĩ.
Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cạnh, nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của Diệp Phồn Tinh, phát hiện cô thật sự rất thông minh, anh chẳng qua là gợi ý một cái, cô liền lập tức hiểu ý của anh, thậm chí rất nhanh liền có sáng kiến hay.
Trang fan page của Diệp Phồn Tinh, bình thường vốn chỉ đăng chút chuyện lý thú trong cuộc sống, lần này đổi mới, lượt tương tác lại tốt vô cùng.
Rất nhiều người bình luận ở phía dưới bài viết, hỏi về diễn biến câu chuyện, không những thế, lượt follow cũng tăng rất nhanh.
Nhìn thấy vấn đề khó khăn được giải quyết, Diệp Phồn Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Phó Cảnh Ngộ ngồi ở một bên, nhìn lấy cô chăm chỉ làm việc, sau đó nhìn màn hình máy tính, trên mặt lộ ra nụ cười.
Đang lúc này, Diệp Phồn Tinh đột nhiên quay đầu lại, có chút kích động ôm lấy anh, bất ngờ hôn chụt một phát trên má anh, "chú thông minh quá đi mất! Cái chủ ý này của chú thật lợi hại."
Diệp Phồn Tinh hôn một cái, rời đi, nhưng mà lại làm cho thân thể của Phó Cảnh Ngộ có phản ứng,phía dưới kia bắt đầu rục rịch.
Tiểu yêu tinh này.
Diệp Phồn Tinh đối với hành vi châm lửa phóng hỏa của mình hoàn toàn không biết, tắt máy tính,đẩy cái ghế vào, nói với Phó Cảnh Ngộ: "được rồi, có thể ngủ."
Phó Cảnh Ngộ nói: "Ngày mai anh có việc tìm em, em đừng đi làm thêm nữa."
"Chuyện gì vậy?" Diệp Phồn Tinh không hiểu nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ.
Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, cô cũng quá phổi trâu,phổi bò rồi đấy!
Ngày mai là sinh nhật của cô, vậy mà cô lại quên rồi?
Anh cũng không giải thích gì thêm, chỉ nói là: "em nghe lời anh là được."
Diệp Phồn Tinh có chút nhức đầu, "Nhưng mà tôi cùng Dao Dao đã hẹn xong. Hai ngày nay trong tiệm bề bộn nhiều việc, nếu như tôi không đi, khẳng định không giúp được, ông chủ quán sẽ nổi giận. Chú cũng biết bây giờ là kỳ nghỉ dài hạn, tôi chắc chắn không xin nghỉ được. Là chuyện gì rất quan trọng sao?"
Nếu như cô không đi, ba ngày tiền lương, khả năng không lấy được rồi.
"..." Phó Cảnh Ngộ bó tay,đành thở dài nói, "Ngày mai là sinh nhật em, em quên rồi sao?"
Sữa trở lại rồi đây, nhớ like và bỏ phiếu để tiếp tục ủng hộ sữa nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh hiện tại cũng nghĩ không ra biện pháp, không thể làm gì khác chỉ có thể viết chuyện của mình cùng Phó Cảnh Ngộ.Gần đây cô bắt đầu nhận quảng cáo, Tổng cộng là hai cái, nhưng mà... Fan đối với những quảng cáo này không hài lòng cho lắm.Dù sao bọn họ theo dõi cô, không phải là vì để xem quảng cáo.Diệp Phồn Tinh rất sợ, tiếp tục như vậy sẽ chẳng còn mấy người theo dõi Facebook của mình nữa.Cho nên, đang suy nghĩ chuyện này.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "em làm cho người khác không phát hiện ra em đang quảng cáo, không được sao?""Là sao?" Diệp Phồn Tinh nghe không hiểu ý của Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ giải thích: "lồng ghép quảng cáo vào câu chuyện như chỉ là tình cờ nhắc đến.""..." Diệp Phồn Tinh sửng sốt một lúc, mới phản ứng được lời của Phó Cảnh Ngộ: "Đúng vậy, sao tôi không nghĩ ra nhỉ."Nếu chỉ đăng quảng cáo như bình thường, người theo dõi nhất định sẽ cảm thấy rất chướng mắt.Nhưng nếu như đem quảng cáo lồng vào bài viết của cô, người khác nhìn vào, chẳng những không cảm thấy chướng mắt, còn cảm thấy bài viết thú vị, mà vẫn đạt được hiệu quả quảng cáo.Phó Cảnh Ngộ gợi ý làm cho Diệp Phồn Tinh mở mang đầu óc rất nhiều. Diệp Phồn Tinh rất nhanh liền biết phải làm sao, cô ngồi trước máy vi tính, bắt đầu suy nghĩ.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cạnh, nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của Diệp Phồn Tinh, phát hiện cô thật sự rất thông minh, anh chẳng qua là gợi ý một cái, cô liền lập tức hiểu ý của anh, thậm chí rất nhanh liền có sáng kiến hay.Trang fan page của Diệp Phồn Tinh, bình thường vốn chỉ đăng chút chuyện lý thú trong cuộc sống, lần này đổi mới, lượt tương tác lại tốt vô cùng.Rất nhiều người bình luận ở phía dưới bài viết, hỏi về diễn biến câu chuyện, không những thế, lượt follow cũng tăng rất nhanh.Nhìn thấy vấn đề khó khăn được giải quyết, Diệp Phồn Tinh thở phào nhẹ nhõm.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở một bên, nhìn lấy cô chăm chỉ làm việc, sau đó nhìn màn hình máy tính, trên mặt lộ ra nụ cười.Đang lúc này, Diệp Phồn Tinh đột nhiên quay đầu lại, có chút kích động ôm lấy anh, bất ngờ hôn chụt một phát trên má anh, "chú thông minh quá đi mất! Cái chủ ý này của chú thật lợi hại."Diệp Phồn Tinh hôn một cái, rời đi, nhưng mà lại làm cho thân thể của Phó Cảnh Ngộ có phản ứng,phía dưới kia bắt đầu rục rịch.Tiểu yêu tinh này.Diệp Phồn Tinh đối với hành vi châm lửa phóng hỏa của mình hoàn toàn không biết, tắt máy tính,đẩy cái ghế vào, nói với Phó Cảnh Ngộ: "được rồi, có thể ngủ."Phó Cảnh Ngộ nói: "Ngày mai anh có việc tìm em, em đừng đi làm thêm nữa.""Chuyện gì vậy?" Diệp Phồn Tinh không hiểu nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ.Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, cô cũng quá phổi trâu,phổi bò rồi đấy!Ngày mai là sinh nhật của cô, vậy mà cô lại quên rồi?Anh cũng không giải thích gì thêm, chỉ nói là: "em nghe lời anh là được."Diệp Phồn Tinh có chút nhức đầu, "Nhưng mà tôi cùng Dao Dao đã hẹn xong. Hai ngày nay trong tiệm bề bộn nhiều việc, nếu như tôi không đi, khẳng định không giúp được, ông chủ quán sẽ nổi giận. Chú cũng biết bây giờ là kỳ nghỉ dài hạn, tôi chắc chắn không xin nghỉ được. Là chuyện gì rất quan trọng sao?"Nếu như cô không đi, ba ngày tiền lương, khả năng không lấy được rồi."..." Phó Cảnh Ngộ bó tay,đành thở dài nói, "Ngày mai là sinh nhật em, em quên rồi sao?"Sữa trở lại rồi đây, nhớ like và bỏ phiếu để tiếp tục ủng hộ sữa nhé!