Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 299: Anh rể
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cố Vũ Trạch, Lâm Vi, Tả Dục cũng đang ở đây, bốn người đang tập ở một chỗ chơi game."Sao mọi người lại tới đây?"Cố Vũ Trạch trả lời: "Tôi gọi bọn họ tới.""Cậu tưởng đây là nhà mình thật đấy à." Phó Cảnh Ngộ không thích ồn ào, hắn lại gọi nhiều người tới như vậy, có phần quá tự chủ rồi.Đối mặt với sự ghét bỏ của Diệp Phồn Tinh, Cố Vũ Trạch ung dung ứng đối, "Đây là nhà cậu tôi, chẳng nhẽ không phải là nhà tôi sao?""..." Hắn nói như thể điều đó là hiển nhiên.Diệp Phồn Tinh thật sự muốn đánh hắn một trận nhừ tử, cô nhịn hắn lâu lắm rồi!Hắn gần đây đặc biệt qua đây trêu tức cô.Lâm Vi nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cười hỏi: "Tinh Tinh, cậu muốn qua đây chơi game không? Bọn mình vừa vặn thiếu một người."Không thấy Diệp Phồn Tinh mở miệng, Diệp Tử Thần liền nói: "bảo chị tôi chơi game, chị sẽ phải hối hận đấy, chị ấy nhất định sẽ hố chị đến chết.""..." Diệp Phồn Tinh hộc máu, đây là em trai ruột của cô sao.Thứ không có lương tâm!Tả Dục ngược lại giúp Diệp Phồn Tinh nói chuyện: "Người ta là con gái, giống cậu được sao?"Phó Cảnh Ngộ về đến nhà, Tưởng Sâm đẩy anh từ cửa đi vào, phát hiện trong phòng khách rất náo nhiệt, mấy người đang ngồi ở trên ghế sa lon bắt đầu chơi game.Diệp Tử Thần ở một bên bên nhổ nước bọt, khinh bỉ Diệp Phồn Tinh, "Chị, sao chị lại chạy ra đó, bị bắt chết bây giờ?""Chị, đã bảo chị đừng chạy ra đó, chết mất rồi?""Chị, chị đứng yên đó cho em?""..."Diệp Phồn Tinh hiện tại không muốn chơi game nữa, cô chỉ muốn lấy đồ chặn mồm Diệp Tử Thần lại.Cô lại miễn cưỡng tránh được một kiếp.Tránh ở bên cạnh bụi cỏ run lẩy bẩy, trơ mắt nhìn bốn người kia đọ súng.Diệp Tử Thần: "Đội trưởng lợi hại!"Tả Dục: "A Trạch trâu bò!"Lâm Vi: "Thật là đẹp trai a!"Chỉ có Cố Vũ Trạch ngồi ở một bên, rất an tĩnh, một câu cũng không nói, tiếp tục nghiêm túc chơi game."..." Qua mấy giây, Diệp Phồn Tinh mới phản ứng được, cho nên, mới vừa rồi người cứu cô chính là Cố Vũ Trạch?Cô cũng không muốn thừa nhận, mới vừa rồi Cố Vũ Trạch đẹp trai lóa cả mắt."Cảnh Ngộ, mọi người buổi tối đều ở nhà ăn cơm à?"dì Ngô từ trong phòng ăn đi ra, hỏi.Phó Cảnh Ngộ đáp một tiếng, "vâng."Thanh âm trầm thấp, liền ở bên tai của Diệp Phồn Tinh, làm Diệp Phồn Tinh lập tức quay đầu lại.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh không biết từ lúc nào xuất hiện ở sau lưng mình,có chút ngạc nhiên "anh về lúc nào thế?"Phó Cảnh Ngộ sắc mặt bình tĩnh, "về được một lúc rồi.""..." Nghe xong những lời này, Diệp Phồn Tinh cảm giác bầu không khí có chút không đúng.Anh đãvề từ lúc nãy, vậy nói như thế, mới vừa rồi cô nói anh đều nghe thấy rồi?Nhìn thấy Cố Vũ Trạch mới vừa cứu cô, anh sẽ không suy nghĩ lung tung chứ?Nhất định sẽ không chứ?Chẳng qua là, tại sao cô vẫn cảm thấy từng trận lạnh lẽo?"Anh rể." Đang lúc này, âm thanh của Diệp Tử Thần truyền tới.Cũng không biết có phải là tác dụng của câu anh rể này hay không, trong lúc vô hình, Diệp Phồn Tinh cảm giác được tâm tình của Phó Cảnh Ngộ hòa hoãn rất nhiều.Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy, người em trai này, còn có mấy phần đáng yêu.Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Diệp Tử Thần, chẳng qua là đơn giản đáp một tiếng "Ừ".Sau đó liền ngồi ở bên cạnh Diệp Phồn Tinh, nhìn Diệp Phồn Tinh chơi game, cảm giác mình mất hết mặt mũi rồi!Trò chơi này không thích hợp với cô!Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé
Cố Vũ Trạch, Lâm Vi, Tả Dục cũng đang ở đây, bốn người đang tập ở một chỗ chơi game.
"Sao mọi người lại tới đây?"
Cố Vũ Trạch trả lời: "Tôi gọi bọn họ tới."
"Cậu tưởng đây là nhà mình thật đấy à." Phó Cảnh Ngộ không thích ồn ào, hắn lại gọi nhiều người tới như vậy, có phần quá tự chủ rồi.
Đối mặt với sự ghét bỏ của Diệp Phồn Tinh, Cố Vũ Trạch ung dung ứng đối, "Đây là nhà cậu tôi, chẳng nhẽ không phải là nhà tôi sao?"
"..." Hắn nói như thể điều đó là hiển nhiên.
Diệp Phồn Tinh thật sự muốn đánh hắn một trận nhừ tử, cô nhịn hắn lâu lắm rồi!
Hắn gần đây đặc biệt qua đây trêu tức cô.
Lâm Vi nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cười hỏi: "Tinh Tinh, cậu muốn qua đây chơi game không? Bọn mình vừa vặn thiếu một người."
Không thấy Diệp Phồn Tinh mở miệng, Diệp Tử Thần liền nói: "bảo chị tôi chơi game, chị sẽ phải hối hận đấy, chị ấy nhất định sẽ hố chị đến chết."
"..." Diệp Phồn Tinh hộc máu, đây là em trai ruột của cô sao.
Thứ không có lương tâm!
Tả Dục ngược lại giúp Diệp Phồn Tinh nói chuyện: "Người ta là con gái, giống cậu được sao?"
Phó Cảnh Ngộ về đến nhà, Tưởng Sâm đẩy anh từ cửa đi vào, phát hiện trong phòng khách rất náo nhiệt, mấy người đang ngồi ở trên ghế sa lon bắt đầu chơi game.
Diệp Tử Thần ở một bên bên nhổ nước bọt, khinh bỉ Diệp Phồn Tinh, "Chị, sao chị lại chạy ra đó, bị bắt chết bây giờ?"
"Chị, đã bảo chị đừng chạy ra đó, chết mất rồi?"
"Chị, chị đứng yên đó cho em?"
"..."
Diệp Phồn Tinh hiện tại không muốn chơi game nữa, cô chỉ muốn lấy đồ chặn mồm Diệp Tử Thần lại.
Cô lại miễn cưỡng tránh được một kiếp.
Tránh ở bên cạnh bụi cỏ run lẩy bẩy, trơ mắt nhìn bốn người kia đọ súng.
Diệp Tử Thần: "Đội trưởng lợi hại!"
Tả Dục: "A Trạch trâu bò!"
Lâm Vi: "Thật là đẹp trai a!"
Chỉ có Cố Vũ Trạch ngồi ở một bên, rất an tĩnh, một câu cũng không nói, tiếp tục nghiêm túc chơi game.
"..." Qua mấy giây, Diệp Phồn Tinh mới phản ứng được, cho nên, mới vừa rồi người cứu cô chính là Cố Vũ Trạch?
Cô cũng không muốn thừa nhận, mới vừa rồi Cố Vũ Trạch đẹp trai lóa cả mắt.
"Cảnh Ngộ, mọi người buổi tối đều ở nhà ăn cơm à?"dì Ngô từ trong phòng ăn đi ra, hỏi.
Phó Cảnh Ngộ đáp một tiếng, "vâng."
Thanh âm trầm thấp, liền ở bên tai của Diệp Phồn Tinh, làm Diệp Phồn Tinh lập tức quay đầu lại.
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh không biết từ lúc nào xuất hiện ở sau lưng mình,có chút ngạc nhiên "anh về lúc nào thế?"
Phó Cảnh Ngộ sắc mặt bình tĩnh, "về được một lúc rồi."
"..." Nghe xong những lời này, Diệp Phồn Tinh cảm giác bầu không khí có chút không đúng.
Anh đãvề từ lúc nãy, vậy nói như thế, mới vừa rồi cô nói anh đều nghe thấy rồi?
Nhìn thấy Cố Vũ Trạch mới vừa cứu cô, anh sẽ không suy nghĩ lung tung chứ?
Nhất định sẽ không chứ?
Chẳng qua là, tại sao cô vẫn cảm thấy từng trận lạnh lẽo?
"Anh rể." Đang lúc này, âm thanh của Diệp Tử Thần truyền tới.
Cũng không biết có phải là tác dụng của câu anh rể này hay không, trong lúc vô hình, Diệp Phồn Tinh cảm giác được tâm tình của Phó Cảnh Ngộ hòa hoãn rất nhiều.
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy, người em trai này, còn có mấy phần đáng yêu.
Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Diệp Tử Thần, chẳng qua là đơn giản đáp một tiếng "Ừ".
Sau đó liền ngồi ở bên cạnh Diệp Phồn Tinh, nhìn Diệp Phồn Tinh chơi game, cảm giác mình mất hết mặt mũi rồi!
Trò chơi này không thích hợp với cô!
Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cố Vũ Trạch, Lâm Vi, Tả Dục cũng đang ở đây, bốn người đang tập ở một chỗ chơi game."Sao mọi người lại tới đây?"Cố Vũ Trạch trả lời: "Tôi gọi bọn họ tới.""Cậu tưởng đây là nhà mình thật đấy à." Phó Cảnh Ngộ không thích ồn ào, hắn lại gọi nhiều người tới như vậy, có phần quá tự chủ rồi.Đối mặt với sự ghét bỏ của Diệp Phồn Tinh, Cố Vũ Trạch ung dung ứng đối, "Đây là nhà cậu tôi, chẳng nhẽ không phải là nhà tôi sao?""..." Hắn nói như thể điều đó là hiển nhiên.Diệp Phồn Tinh thật sự muốn đánh hắn một trận nhừ tử, cô nhịn hắn lâu lắm rồi!Hắn gần đây đặc biệt qua đây trêu tức cô.Lâm Vi nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cười hỏi: "Tinh Tinh, cậu muốn qua đây chơi game không? Bọn mình vừa vặn thiếu một người."Không thấy Diệp Phồn Tinh mở miệng, Diệp Tử Thần liền nói: "bảo chị tôi chơi game, chị sẽ phải hối hận đấy, chị ấy nhất định sẽ hố chị đến chết.""..." Diệp Phồn Tinh hộc máu, đây là em trai ruột của cô sao.Thứ không có lương tâm!Tả Dục ngược lại giúp Diệp Phồn Tinh nói chuyện: "Người ta là con gái, giống cậu được sao?"Phó Cảnh Ngộ về đến nhà, Tưởng Sâm đẩy anh từ cửa đi vào, phát hiện trong phòng khách rất náo nhiệt, mấy người đang ngồi ở trên ghế sa lon bắt đầu chơi game.Diệp Tử Thần ở một bên bên nhổ nước bọt, khinh bỉ Diệp Phồn Tinh, "Chị, sao chị lại chạy ra đó, bị bắt chết bây giờ?""Chị, đã bảo chị đừng chạy ra đó, chết mất rồi?""Chị, chị đứng yên đó cho em?""..."Diệp Phồn Tinh hiện tại không muốn chơi game nữa, cô chỉ muốn lấy đồ chặn mồm Diệp Tử Thần lại.Cô lại miễn cưỡng tránh được một kiếp.Tránh ở bên cạnh bụi cỏ run lẩy bẩy, trơ mắt nhìn bốn người kia đọ súng.Diệp Tử Thần: "Đội trưởng lợi hại!"Tả Dục: "A Trạch trâu bò!"Lâm Vi: "Thật là đẹp trai a!"Chỉ có Cố Vũ Trạch ngồi ở một bên, rất an tĩnh, một câu cũng không nói, tiếp tục nghiêm túc chơi game."..." Qua mấy giây, Diệp Phồn Tinh mới phản ứng được, cho nên, mới vừa rồi người cứu cô chính là Cố Vũ Trạch?Cô cũng không muốn thừa nhận, mới vừa rồi Cố Vũ Trạch đẹp trai lóa cả mắt."Cảnh Ngộ, mọi người buổi tối đều ở nhà ăn cơm à?"dì Ngô từ trong phòng ăn đi ra, hỏi.Phó Cảnh Ngộ đáp một tiếng, "vâng."Thanh âm trầm thấp, liền ở bên tai của Diệp Phồn Tinh, làm Diệp Phồn Tinh lập tức quay đầu lại.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh không biết từ lúc nào xuất hiện ở sau lưng mình,có chút ngạc nhiên "anh về lúc nào thế?"Phó Cảnh Ngộ sắc mặt bình tĩnh, "về được một lúc rồi.""..." Nghe xong những lời này, Diệp Phồn Tinh cảm giác bầu không khí có chút không đúng.Anh đãvề từ lúc nãy, vậy nói như thế, mới vừa rồi cô nói anh đều nghe thấy rồi?Nhìn thấy Cố Vũ Trạch mới vừa cứu cô, anh sẽ không suy nghĩ lung tung chứ?Nhất định sẽ không chứ?Chẳng qua là, tại sao cô vẫn cảm thấy từng trận lạnh lẽo?"Anh rể." Đang lúc này, âm thanh của Diệp Tử Thần truyền tới.Cũng không biết có phải là tác dụng của câu anh rể này hay không, trong lúc vô hình, Diệp Phồn Tinh cảm giác được tâm tình của Phó Cảnh Ngộ hòa hoãn rất nhiều.Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy, người em trai này, còn có mấy phần đáng yêu.Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Diệp Tử Thần, chẳng qua là đơn giản đáp một tiếng "Ừ".Sau đó liền ngồi ở bên cạnh Diệp Phồn Tinh, nhìn Diệp Phồn Tinh chơi game, cảm giác mình mất hết mặt mũi rồi!Trò chơi này không thích hợp với cô!Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé