Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 300: Sau lưng tìm núi dựa
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Không chơi nữa!"Diệp Phồn Tinh phá bẵng để điện thoại di dộng xuống.Diệp Tử Thần vì dự kiến trước của mình cảm thấy kiêu ngạo, "Tôi đã nói chị tôi chơi game dốt rồi mà!""Im miệng em lại."Diệp Phồn Tinh liếc cậu ta một cái, đứng lên, phát hiện Phó Cảnh Ngộ đã đi ra phòng ăn, đi thẳng tới đó.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cạnh bàn ăn, an tĩnh uống nước, không biết đang suy nghĩ gì.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy gương mặt đau khổ của Diệp Phồn Tinh vì chơi game thua, ánh mắt ôn nhu, "Không chơi nữa hả?""Không chơi nữa." Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ngồi xuống, ôm lấy cánh tay của anh, "Bọn họ chê em là đồng đội heo."Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, chẳng qua là chỉ nở nụ cười nhàn nhạt, lại làm cho người ta không khỏi thần hồn điên đảo.Diệp Phồn Tinh nhìn anh,ra vẻ tội nghiệp hỏi: "anh cũng cười em?"Phó Cảnh Ngộ cầm tay cô,chuyển đề tài, "Hôm nay đi qua bên đó thế nào rồi?"Nhắc tới chuyện này, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "em đã ký hợp đồng với bọn họ, cảm thấy có thể tin được."Phó Cảnh Ngộ nhìn ánh mắt của cô cười lên, ôn nhu xoa xoa đầu của cô, "Vậy thì tốt."Có thể thấy cô vui vẻ, cũng không uổng công anh dầy công sắp đặt.Diệp Phồn Tinh vẫn chưa tới mười chín tuổi, còn rất trẻ, con đường thành công đối với cô mà nói đã định trước phủ kín bụi gai, chuyện anh có thể làm, chẳng qua chỉ là giúp những thứ cô cần ở thời điểm hiện tại.-Buổi tối mọi người đều ở chỗ này ăn cơm.Phó Cảnh Ngộ thích an tĩnh, cũng không nói gì nhiều, cho nên mọi người đều có chút câu nệ. Luôn cảm thấy Phó Cảnh Ngộ, ở trong mắt bọn họ chính là một đại ma vương.Mà bây giờ, đại ma vương lại đang gắp thức ăn cho Diệp Phồn Tinh, đem món ăn ngon đều gắp vào bát của cô.Đang ngồi ở đây đều là cẩu độc thân, nhìn thấy một màn này, chẳng qua là yên lặng mà ăn thức ăn cho chó, một bên chơi điện thoại di động.Có người gửi tin nhắn cho Diệp Phồn Tinh. Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh chỉ lo chơi điện thoại, nhíu mày một cái, "Nghiêm túc ăn cơm, đừng nghịch điện thoại nữa.""Ồ." Diệp Phồn Tinh chỉ có thể cất điện thoại đi.Vài người kia, nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói vậy, cũng đều để điện thoại xuống.Mọi người trong lòng đều chỉ có một suy nghĩ: Phó Cảnh Ngộ thật nghiêm khắc!Nhưng hết lần này tới lần khác, một người nghiêm túc, làm người khác phải kính sợ, lại sủng Diệp Phồn Tinh cực kỳ, còn giúp cô gắp thức ăn.-Ăn cơm xong, bọn họ vẫn ở phòng khách tán phét, Diệp Phồn Tinh lại trở về phòng, mở máy vi tính ra.Vừa lên mạng, đập vào mắt cô là bài đăng công khai xin lỗi của đám người bên truyền thông Lạc Tuyết"..." Diệp Phồn Tinh xem xong vô cùng kinh ngạc. Ở phía dưới bài viết của cô, bình luận quay ngoắt 180°.[Người qua đường A ]:thì ra trước kia chỉ là bịa đặt![Người qua đường B ] đúng vậy đúng vậy hiện ở trên mạng càng ngày càng quá phận rồi. Đổi trắng thay đen...Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới Tô Tề làm việc lại hiệu suất như vậy.ban ngày anh ta mới đáp ứng cô, hiện tại liền thấy ngay hiệu quả.Chẳng lẽ Tô Tề chính là quý nhân trong truyền thuyết của cô?Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé
"Không chơi nữa!"
Diệp Phồn Tinh phá bẵng để điện thoại di dộng xuống.
Diệp Tử Thần vì dự kiến trước của mình cảm thấy kiêu ngạo, "Tôi đã nói chị tôi chơi game dốt rồi mà!"
"Im miệng em lại."
Diệp Phồn Tinh liếc cậu ta một cái, đứng lên, phát hiện Phó Cảnh Ngộ đã đi ra phòng ăn, đi thẳng tới đó.
Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cạnh bàn ăn, an tĩnh uống nước, không biết đang suy nghĩ gì.
Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy gương mặt đau khổ của Diệp Phồn Tinh vì chơi game thua, ánh mắt ôn nhu, "Không chơi nữa hả?"
"Không chơi nữa." Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ngồi xuống, ôm lấy cánh tay của anh, "Bọn họ chê em là đồng đội heo."
Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, chẳng qua là chỉ nở nụ cười nhàn nhạt, lại làm cho người ta không khỏi thần hồn điên đảo.
Diệp Phồn Tinh nhìn anh,ra vẻ tội nghiệp hỏi: "anh cũng cười em?"
Phó Cảnh Ngộ cầm tay cô,chuyển đề tài, "Hôm nay đi qua bên đó thế nào rồi?"
Nhắc tới chuyện này, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "em đã ký hợp đồng với bọn họ, cảm thấy có thể tin được."
Phó Cảnh Ngộ nhìn ánh mắt của cô cười lên, ôn nhu xoa xoa đầu của cô, "Vậy thì tốt."
Có thể thấy cô vui vẻ, cũng không uổng công anh dầy công sắp đặt.
Diệp Phồn Tinh vẫn chưa tới mười chín tuổi, còn rất trẻ, con đường thành công đối với cô mà nói đã định trước phủ kín bụi gai, chuyện anh có thể làm, chẳng qua chỉ là giúp những thứ cô cần ở thời điểm hiện tại.
-
Buổi tối mọi người đều ở chỗ này ăn cơm.
Phó Cảnh Ngộ thích an tĩnh, cũng không nói gì nhiều, cho nên mọi người đều có chút câu nệ. Luôn cảm thấy Phó Cảnh Ngộ, ở trong mắt bọn họ chính là một đại ma vương.
Mà bây giờ, đại ma vương lại đang gắp thức ăn cho Diệp Phồn Tinh, đem món ăn ngon đều gắp vào bát của cô.
Đang ngồi ở đây đều là cẩu độc thân, nhìn thấy một màn này, chẳng qua là yên lặng mà ăn thức ăn cho chó, một bên chơi điện thoại di động.
Có người gửi tin nhắn cho Diệp Phồn Tinh. Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh chỉ lo chơi điện thoại, nhíu mày một cái, "Nghiêm túc ăn cơm, đừng nghịch điện thoại nữa."
"Ồ." Diệp Phồn Tinh chỉ có thể cất điện thoại đi.
Vài người kia, nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói vậy, cũng đều để điện thoại xuống.
Mọi người trong lòng đều chỉ có một suy nghĩ: Phó Cảnh Ngộ thật nghiêm khắc!
Nhưng hết lần này tới lần khác, một người nghiêm túc, làm người khác phải kính sợ, lại sủng Diệp Phồn Tinh cực kỳ, còn giúp cô gắp thức ăn.
-
Ăn cơm xong, bọn họ vẫn ở phòng khách tán phét, Diệp Phồn Tinh lại trở về phòng, mở máy vi tính ra.
Vừa lên mạng, đập vào mắt cô là bài đăng công khai xin lỗi của đám người bên truyền thông Lạc Tuyết
"..." Diệp Phồn Tinh xem xong vô cùng kinh ngạc. Ở phía dưới bài viết của cô, bình luận quay ngoắt 180°.
[Người qua đường A ]:thì ra trước kia chỉ là bịa đặt!
[Người qua đường B ] đúng vậy đúng vậy hiện ở trên mạng càng ngày càng quá phận rồi. Đổi trắng thay đen...
Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới Tô Tề làm việc lại hiệu suất như vậy.
ban ngày anh ta mới đáp ứng cô, hiện tại liền thấy ngay hiệu quả.
Chẳng lẽ Tô Tề chính là quý nhân trong truyền thuyết của cô?
Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Không chơi nữa!"Diệp Phồn Tinh phá bẵng để điện thoại di dộng xuống.Diệp Tử Thần vì dự kiến trước của mình cảm thấy kiêu ngạo, "Tôi đã nói chị tôi chơi game dốt rồi mà!""Im miệng em lại."Diệp Phồn Tinh liếc cậu ta một cái, đứng lên, phát hiện Phó Cảnh Ngộ đã đi ra phòng ăn, đi thẳng tới đó.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cạnh bàn ăn, an tĩnh uống nước, không biết đang suy nghĩ gì.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy gương mặt đau khổ của Diệp Phồn Tinh vì chơi game thua, ánh mắt ôn nhu, "Không chơi nữa hả?""Không chơi nữa." Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ngồi xuống, ôm lấy cánh tay của anh, "Bọn họ chê em là đồng đội heo."Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, chẳng qua là chỉ nở nụ cười nhàn nhạt, lại làm cho người ta không khỏi thần hồn điên đảo.Diệp Phồn Tinh nhìn anh,ra vẻ tội nghiệp hỏi: "anh cũng cười em?"Phó Cảnh Ngộ cầm tay cô,chuyển đề tài, "Hôm nay đi qua bên đó thế nào rồi?"Nhắc tới chuyện này, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "em đã ký hợp đồng với bọn họ, cảm thấy có thể tin được."Phó Cảnh Ngộ nhìn ánh mắt của cô cười lên, ôn nhu xoa xoa đầu của cô, "Vậy thì tốt."Có thể thấy cô vui vẻ, cũng không uổng công anh dầy công sắp đặt.Diệp Phồn Tinh vẫn chưa tới mười chín tuổi, còn rất trẻ, con đường thành công đối với cô mà nói đã định trước phủ kín bụi gai, chuyện anh có thể làm, chẳng qua chỉ là giúp những thứ cô cần ở thời điểm hiện tại.-Buổi tối mọi người đều ở chỗ này ăn cơm.Phó Cảnh Ngộ thích an tĩnh, cũng không nói gì nhiều, cho nên mọi người đều có chút câu nệ. Luôn cảm thấy Phó Cảnh Ngộ, ở trong mắt bọn họ chính là một đại ma vương.Mà bây giờ, đại ma vương lại đang gắp thức ăn cho Diệp Phồn Tinh, đem món ăn ngon đều gắp vào bát của cô.Đang ngồi ở đây đều là cẩu độc thân, nhìn thấy một màn này, chẳng qua là yên lặng mà ăn thức ăn cho chó, một bên chơi điện thoại di động.Có người gửi tin nhắn cho Diệp Phồn Tinh. Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh chỉ lo chơi điện thoại, nhíu mày một cái, "Nghiêm túc ăn cơm, đừng nghịch điện thoại nữa.""Ồ." Diệp Phồn Tinh chỉ có thể cất điện thoại đi.Vài người kia, nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói vậy, cũng đều để điện thoại xuống.Mọi người trong lòng đều chỉ có một suy nghĩ: Phó Cảnh Ngộ thật nghiêm khắc!Nhưng hết lần này tới lần khác, một người nghiêm túc, làm người khác phải kính sợ, lại sủng Diệp Phồn Tinh cực kỳ, còn giúp cô gắp thức ăn.-Ăn cơm xong, bọn họ vẫn ở phòng khách tán phét, Diệp Phồn Tinh lại trở về phòng, mở máy vi tính ra.Vừa lên mạng, đập vào mắt cô là bài đăng công khai xin lỗi của đám người bên truyền thông Lạc Tuyết"..." Diệp Phồn Tinh xem xong vô cùng kinh ngạc. Ở phía dưới bài viết của cô, bình luận quay ngoắt 180°.[Người qua đường A ]:thì ra trước kia chỉ là bịa đặt![Người qua đường B ] đúng vậy đúng vậy hiện ở trên mạng càng ngày càng quá phận rồi. Đổi trắng thay đen...Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới Tô Tề làm việc lại hiệu suất như vậy.ban ngày anh ta mới đáp ứng cô, hiện tại liền thấy ngay hiệu quả.Chẳng lẽ Tô Tề chính là quý nhân trong truyền thuyết của cô?Nhớ like và bỏ phiếu cho Sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé