Tác giả:

Tôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy…

Chương 3: Mẹ tôi ông cũng không cần

Cha Nuôi - Ngôn TìnhTác giả: Diệp HyTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy… Rồi tôi được đi học, được nuôi dưỡng như những đứa trẻ bình thường khác. Cuộc sống ngày ngày trôi qua, êm đềm vui vẻ. Có một lần, tôi vừa đi học về vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa cha nuôi với một người khác ở thư phòng.Giọng nói của người nọ có lẽ là người lớn tuổi, lại còn rất tức giận:"Diệp Sở, bình thường ở bên ngoài mày muốn làm gì thì làm, tao không quan tâm. Nhưng hôm nay tao phải đến để nói cho mày biết. Nhất định mày phải lấy tiểu thư của Ninh gia, còn cái đứa con nuôi gì gì đó của mày đem vứt vào cô nhi viện cho tao"Dừng một lát, ông ta nói tiếp:"Nếu mày không nghe, tao sẽ cho con bé đó biến mất"Cha nuôi tôi từ đầu tới cuối không nói câu nào, lúc này mới lạnh lùng đáp trả:"Cha cứ thử xem!"Hóa ra đó là cha của Diệp Sở. Vậy chắc là "ông nội nuôi" nhỉ? Nhưng hình như ông ta không thích tôi thì phải."Mày thách tao?""Không dám"Ông nội nuôi điên tiết quát lên:"Đồ mất dạy. Sao tao lại có đứa con như mày chứ! Cơ nghiệp Diệp gia để lại mày không cần, ngay cả tiểu thư Ninh gia quyền quý cao sang mày cũng không cần. Mày muốn gì hả?"Cha nuôi tôi nói:"Mẹ tôi ông cũng không cần"Không gian thoáng im ắng.Tiếp đó là một tràng tiếng bước chân dồn dập đi ra khỏi phòng. Tôi đứng nép bên hành lang nên ông ta không nhìn thấy tôi. Ông nội nuôi là một người tuổi tác đã cao, tóc bạc hoa râm nhưng nhìn vẫn khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Haizz, lẽ nào tôi sắp phải rời khỏi đây sao?Từ cái ngày hôm đó trở đi, cha nuôi tôi rất ít khi về nhà. Thỉnh thoảng có gọi điện về hỏi thăm tôi, thỉnh thoảng đưa tôi đi ăn kem, thỉnh thoảng chăm sóc tôi khi tôi ốm, còn nhiều cái thỉnh thoảng lắm mà tôi không nhớ hết được. Sự quan tâm đó, từng chút từng chút một nó thấm vào cốt tủy, khắc sâu không sao quên được...Nếu một ngày Diệp Sở ở nhà được 3 tiếng, thì hết 2 tiếng là dành để quan tâm chăm sóc tôi. Từ từ, tôi cảm thấy ông ấy không còn lạnh lẽo, cũng không còn tàn nhẫn nữa. Nhưng suốt thời gian dài tôi cũng không biết Diệp Sở làm nghề gì. Có vẻ như nghề này khiến người ta không được vui vẻ lắm, từ nhỏ đến lớn rất ít khi tôi thấy Diệp Sở cười.Thấm thoắt, tôi đã mười sáu tuổi...Đây là tuổi đẹp nhất của đời người, và có lẽ đây là khoảng thời gian tôi có rất nhiều thay đổi... Mọi thứ dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Mỗi khi nhìn thấy Diệp Sở, tôi có cảm giác rất kỳ lạ, cảm giác không sao nói rõ được, nó kỳ lạ đến mức tôi muốn bỏ qua...

Rồi tôi được đi học, được nuôi dưỡng như những đứa trẻ bình thường khác. Cuộc sống ngày ngày trôi qua, êm đềm vui vẻ. Có một lần, tôi vừa đi học về vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa cha nuôi với một người khác ở thư phòng.

Giọng nói của người nọ có lẽ là người lớn tuổi, lại còn rất tức giận:

"Diệp Sở, bình thường ở bên ngoài mày muốn làm gì thì làm, tao không quan tâm. Nhưng hôm nay tao phải đến để nói cho mày biết. Nhất định mày phải lấy tiểu thư của Ninh gia, còn cái đứa con nuôi gì gì đó của mày đem vứt vào cô nhi viện cho tao"

Dừng một lát, ông ta nói tiếp:

"Nếu mày không nghe, tao sẽ cho con bé đó biến mất"

Cha nuôi tôi từ đầu tới cuối không nói câu nào, lúc này mới lạnh lùng đáp trả:

"Cha cứ thử xem!"

Hóa ra đó là cha của Diệp Sở. Vậy chắc là "ông nội nuôi" nhỉ? Nhưng hình như ông ta không thích tôi thì phải.

"Mày thách tao?"

"Không dám"

Ông nội nuôi điên tiết quát lên:

"Đồ mất dạy. Sao tao lại có đứa con như mày chứ! Cơ nghiệp Diệp gia để lại mày không cần, ngay cả tiểu thư Ninh gia quyền quý cao sang mày cũng không cần. Mày muốn gì hả?"

Cha nuôi tôi nói:

"Mẹ tôi ông cũng không cần"

Không gian thoáng im ắng.

Tiếp đó là một tràng tiếng bước chân dồn dập đi ra khỏi phòng. Tôi đứng nép bên hành lang nên ông ta không nhìn thấy tôi. Ông nội nuôi là một người tuổi tác đã cao, tóc bạc hoa râm nhưng nhìn vẫn khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Haizz, lẽ nào tôi sắp phải rời khỏi đây sao?

Từ cái ngày hôm đó trở đi, cha nuôi tôi rất ít khi về nhà. Thỉnh thoảng có gọi điện về hỏi thăm tôi, thỉnh thoảng đưa tôi đi ăn kem, thỉnh thoảng chăm sóc tôi khi tôi ốm, còn nhiều cái thỉnh thoảng lắm mà tôi không nhớ hết được. Sự quan tâm đó, từng chút từng chút một nó thấm vào cốt tủy, khắc sâu không sao quên được...

Nếu một ngày Diệp Sở ở nhà được 3 tiếng, thì hết 2 tiếng là dành để quan tâm chăm sóc tôi. Từ từ, tôi cảm thấy ông ấy không còn lạnh lẽo, cũng không còn tàn nhẫn nữa. Nhưng suốt thời gian dài tôi cũng không biết Diệp Sở làm nghề gì. Có vẻ như nghề này khiến người ta không được vui vẻ lắm, từ nhỏ đến lớn rất ít khi tôi thấy Diệp Sở cười.

Thấm thoắt, tôi đã mười sáu tuổi...Đây là tuổi đẹp nhất của đời người, và có lẽ đây là khoảng thời gian tôi có rất nhiều thay đổi... Mọi thứ dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Mỗi khi nhìn thấy Diệp Sở, tôi có cảm giác rất kỳ lạ, cảm giác không sao nói rõ được, nó kỳ lạ đến mức tôi muốn bỏ qua...

Cha Nuôi - Ngôn TìnhTác giả: Diệp HyTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy… Rồi tôi được đi học, được nuôi dưỡng như những đứa trẻ bình thường khác. Cuộc sống ngày ngày trôi qua, êm đềm vui vẻ. Có một lần, tôi vừa đi học về vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện giữa cha nuôi với một người khác ở thư phòng.Giọng nói của người nọ có lẽ là người lớn tuổi, lại còn rất tức giận:"Diệp Sở, bình thường ở bên ngoài mày muốn làm gì thì làm, tao không quan tâm. Nhưng hôm nay tao phải đến để nói cho mày biết. Nhất định mày phải lấy tiểu thư của Ninh gia, còn cái đứa con nuôi gì gì đó của mày đem vứt vào cô nhi viện cho tao"Dừng một lát, ông ta nói tiếp:"Nếu mày không nghe, tao sẽ cho con bé đó biến mất"Cha nuôi tôi từ đầu tới cuối không nói câu nào, lúc này mới lạnh lùng đáp trả:"Cha cứ thử xem!"Hóa ra đó là cha của Diệp Sở. Vậy chắc là "ông nội nuôi" nhỉ? Nhưng hình như ông ta không thích tôi thì phải."Mày thách tao?""Không dám"Ông nội nuôi điên tiết quát lên:"Đồ mất dạy. Sao tao lại có đứa con như mày chứ! Cơ nghiệp Diệp gia để lại mày không cần, ngay cả tiểu thư Ninh gia quyền quý cao sang mày cũng không cần. Mày muốn gì hả?"Cha nuôi tôi nói:"Mẹ tôi ông cũng không cần"Không gian thoáng im ắng.Tiếp đó là một tràng tiếng bước chân dồn dập đi ra khỏi phòng. Tôi đứng nép bên hành lang nên ông ta không nhìn thấy tôi. Ông nội nuôi là một người tuổi tác đã cao, tóc bạc hoa râm nhưng nhìn vẫn khỏe mạnh và nhanh nhẹn. Haizz, lẽ nào tôi sắp phải rời khỏi đây sao?Từ cái ngày hôm đó trở đi, cha nuôi tôi rất ít khi về nhà. Thỉnh thoảng có gọi điện về hỏi thăm tôi, thỉnh thoảng đưa tôi đi ăn kem, thỉnh thoảng chăm sóc tôi khi tôi ốm, còn nhiều cái thỉnh thoảng lắm mà tôi không nhớ hết được. Sự quan tâm đó, từng chút từng chút một nó thấm vào cốt tủy, khắc sâu không sao quên được...Nếu một ngày Diệp Sở ở nhà được 3 tiếng, thì hết 2 tiếng là dành để quan tâm chăm sóc tôi. Từ từ, tôi cảm thấy ông ấy không còn lạnh lẽo, cũng không còn tàn nhẫn nữa. Nhưng suốt thời gian dài tôi cũng không biết Diệp Sở làm nghề gì. Có vẻ như nghề này khiến người ta không được vui vẻ lắm, từ nhỏ đến lớn rất ít khi tôi thấy Diệp Sở cười.Thấm thoắt, tôi đã mười sáu tuổi...Đây là tuổi đẹp nhất của đời người, và có lẽ đây là khoảng thời gian tôi có rất nhiều thay đổi... Mọi thứ dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Mỗi khi nhìn thấy Diệp Sở, tôi có cảm giác rất kỳ lạ, cảm giác không sao nói rõ được, nó kỳ lạ đến mức tôi muốn bỏ qua...

Chương 3: Mẹ tôi ông cũng không cần