Tác giả:

Tôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy…

Chương 6: Không là cái nghĩa địa gì

Cha Nuôi - Ngôn TìnhTác giả: Diệp HyTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy… Mới sáng sớm ai mà bất lịch sự quá, ồn ào huyên náo không cho người khác ngủ. Tôi hơi bực mình lấy chăn đắp kín đầu che đi tiếng ồn đó. Nhưng chỉ được một lúc lại nghe hình như còn ồn hơn khi nãy, có tiếng của người nào đó cùng quản gia đang tranh chấp:"Ninh tiểu thư, ông chủ thật sự không có nhà""Tôi không tin, bà mau để tôi vào xem thử"Giọng bà quản gia cứng rắn:"Không có lệnh của ông chủ tôi không thể để cô tùy tiện lên lầu được""Tránh ra!"Nói rồi tôi nghe tiếng bước chân ngày một gần hơn, tôi có tật xấu là ai làm ồn trong giấc ngủ của mình là tôi rất không vui. Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Đi đến cầu thang thì thấy một người phụ nữ đang hùng hổ xông lên, cô ta nhìn thấy tôi thì không khỏi ngẩn người. Tôi mặc bộ váy ngủ hello Kitty màu hồng phấn, đầu tóc rối xù nhìn cô ta.Một giây, hai giây, ba giây....Tôi nhìn thấy rõ ràng sự biến hóa từ bất ngờ sang kinh ngạc trong mắt cô ta, không những vậy tôi còn có cảm giác cô ta đang run lên vì sợ hãi. Đang định mở miệng thì cô ta đã thét lên:"Tần Yên? Cô là Tần Yên?"Tần Yên? Tôi không biết Tần Yên là ai, ừm... nhưng mà cái tên này hình như cũng có chút quen thuộc. Tôi chưa kịp nói gì cô ta lại ôm đầu hét lên:"Rõ ràng, năm đó cô đã chết rồi kia mà! Không... không thể nào!"Tôi nhìn quản gia, quản gia nhìn tôi. Bà ấy không để lộ bất kì sự biến hóa nào trên gương mặt, nhưng rõ ràng bàn tay đang từ từ run rẩy. Đúng là người của cha nuôi, khí chất khi gặp chuyện cũng vô cùng bình tĩnh.Bà quản gia vội lên tiếng giải thích:"Ninh tiểu thư, đây là con gái của ông chủ. Không phải cô Tần Yên, cô đừng ở đây làm loạn nữa. Để ông chủ biết được, tôi và cô đều bị trách mắng"Lúc này người phụ nữ đó mới bình tĩnh lại, cô ta nhìn tôi một lần nữa ánh mắt có vẻ tỉnh táo hơn:"Không phải Tần Yên? Nhưng sao nó, nó rất... rất giống"Tôi lúc này nghe không nổi nữa mới ngáp một cái:"Chị à, mới sáng sớm mà xông vào nhà của người khác như vậy là rất bất lịch sự chị có biết không hả?"Cô ta đã bình tĩnh hơn khi nãy, ánh mắt chăm chú dò xét tôi. Đảo một vòng trên người tôi rồi dừng lại, giọng nói khinh khỉnh:"Thì ra cô chính là đứa con nuôi thấp hèn của Diệp Sở. Cô có biết tôi là ai không?"Tôi chán ghét ánh mắt khinh miệt của người phụ nữ này, nhìn cô ta cũng không đến nỗi tệ nhưng lời lẽ lại chua chát vô cùng. Nghe tới đây thì tôi tỉnh ngủ hẳn, cô ta thì có gì cao quý mà dám chê tôi thấp hèn? Tôi nhìn cô ta, nói nhẹ nhàng:"Chị là con của ba má chị mà ba má chị là ai tôi không quan tâm. Ngay cả ba má chị mà tôi còn không quan tâm thì chị là cái nghĩa địa gì!"Cô ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy, gương mặt trang điểm cầu kỳ vì vậy mà trở nên vặn vẹo khó coi vô cùng. Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:"Ninh Ngọc, cô quậy đủ chưa?"-----------------------------------------------------------

Mới sáng sớm ai mà bất lịch sự quá, ồn ào huyên náo không cho người khác ngủ. Tôi hơi bực mình lấy chăn đắp kín đầu che đi tiếng ồn đó. Nhưng chỉ được một lúc lại nghe hình như còn ồn hơn khi nãy, có tiếng của người nào đó cùng quản gia đang tranh chấp:

"Ninh tiểu thư, ông chủ thật sự không có nhà"

"Tôi không tin, bà mau để tôi vào xem thử"

Giọng bà quản gia cứng rắn:

"Không có lệnh của ông chủ tôi không thể để cô tùy tiện lên lầu được"

"Tránh ra!"

Nói rồi tôi nghe tiếng bước chân ngày một gần hơn, tôi có tật xấu là ai làm ồn trong giấc ngủ của mình là tôi rất không vui. Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Đi đến cầu thang thì thấy một người phụ nữ đang hùng hổ xông lên, cô ta nhìn thấy tôi thì không khỏi ngẩn người. Tôi mặc bộ váy ngủ hello Kitty màu hồng phấn, đầu tóc rối xù nhìn cô ta.

Một giây, hai giây, ba giây....Tôi nhìn thấy rõ ràng sự biến hóa từ bất ngờ sang kinh ngạc trong mắt cô ta, không những vậy tôi còn có cảm giác cô ta đang run lên vì sợ hãi. Đang định mở miệng thì cô ta đã thét lên:

"Tần Yên? Cô là Tần Yên?"

Tần Yên? Tôi không biết Tần Yên là ai, ừm... nhưng mà cái tên này hình như cũng có chút quen thuộc. Tôi chưa kịp nói gì cô ta lại ôm đầu hét lên:

"Rõ ràng, năm đó cô đã chết rồi kia mà! Không... không thể nào!"

Tôi nhìn quản gia, quản gia nhìn tôi. Bà ấy không để lộ bất kì sự biến hóa nào trên gương mặt, nhưng rõ ràng bàn tay đang từ từ run rẩy. Đúng là người của cha nuôi, khí chất khi gặp chuyện cũng vô cùng bình tĩnh.

Bà quản gia vội lên tiếng giải thích:

"Ninh tiểu thư, đây là con gái của ông chủ. Không phải cô Tần Yên, cô đừng ở đây làm loạn nữa. Để ông chủ biết được, tôi và cô đều bị trách mắng"

Lúc này người phụ nữ đó mới bình tĩnh lại, cô ta nhìn tôi một lần nữa ánh mắt có vẻ tỉnh táo hơn:

"Không phải Tần Yên? Nhưng sao nó, nó rất... rất giống"

Tôi lúc này nghe không nổi nữa mới ngáp một cái:

"Chị à, mới sáng sớm mà xông vào nhà của người khác như vậy là rất bất lịch sự chị có biết không hả?"

Cô ta đã bình tĩnh hơn khi nãy, ánh mắt chăm chú dò xét tôi. Đảo một vòng trên người tôi rồi dừng lại, giọng nói khinh khỉnh:

"Thì ra cô chính là đứa con nuôi thấp hèn của Diệp Sở. Cô có biết tôi là ai không?"

Tôi chán ghét ánh mắt khinh miệt của người phụ nữ này, nhìn cô ta cũng không đến nỗi tệ nhưng lời lẽ lại chua chát vô cùng. Nghe tới đây thì tôi tỉnh ngủ hẳn, cô ta thì có gì cao quý mà dám chê tôi thấp hèn? Tôi nhìn cô ta, nói nhẹ nhàng:

"Chị là con của ba má chị mà ba má chị là ai tôi không quan tâm. Ngay cả ba má chị mà tôi còn không quan tâm thì chị là cái nghĩa địa gì!"

Cô ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy, gương mặt trang điểm cầu kỳ vì vậy mà trở nên vặn vẹo khó coi vô cùng. Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Ninh Ngọc, cô quậy đủ chưa?"

-----------------------------------------------------------

Cha Nuôi - Ngôn TìnhTác giả: Diệp HyTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy… Mới sáng sớm ai mà bất lịch sự quá, ồn ào huyên náo không cho người khác ngủ. Tôi hơi bực mình lấy chăn đắp kín đầu che đi tiếng ồn đó. Nhưng chỉ được một lúc lại nghe hình như còn ồn hơn khi nãy, có tiếng của người nào đó cùng quản gia đang tranh chấp:"Ninh tiểu thư, ông chủ thật sự không có nhà""Tôi không tin, bà mau để tôi vào xem thử"Giọng bà quản gia cứng rắn:"Không có lệnh của ông chủ tôi không thể để cô tùy tiện lên lầu được""Tránh ra!"Nói rồi tôi nghe tiếng bước chân ngày một gần hơn, tôi có tật xấu là ai làm ồn trong giấc ngủ của mình là tôi rất không vui. Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Đi đến cầu thang thì thấy một người phụ nữ đang hùng hổ xông lên, cô ta nhìn thấy tôi thì không khỏi ngẩn người. Tôi mặc bộ váy ngủ hello Kitty màu hồng phấn, đầu tóc rối xù nhìn cô ta.Một giây, hai giây, ba giây....Tôi nhìn thấy rõ ràng sự biến hóa từ bất ngờ sang kinh ngạc trong mắt cô ta, không những vậy tôi còn có cảm giác cô ta đang run lên vì sợ hãi. Đang định mở miệng thì cô ta đã thét lên:"Tần Yên? Cô là Tần Yên?"Tần Yên? Tôi không biết Tần Yên là ai, ừm... nhưng mà cái tên này hình như cũng có chút quen thuộc. Tôi chưa kịp nói gì cô ta lại ôm đầu hét lên:"Rõ ràng, năm đó cô đã chết rồi kia mà! Không... không thể nào!"Tôi nhìn quản gia, quản gia nhìn tôi. Bà ấy không để lộ bất kì sự biến hóa nào trên gương mặt, nhưng rõ ràng bàn tay đang từ từ run rẩy. Đúng là người của cha nuôi, khí chất khi gặp chuyện cũng vô cùng bình tĩnh.Bà quản gia vội lên tiếng giải thích:"Ninh tiểu thư, đây là con gái của ông chủ. Không phải cô Tần Yên, cô đừng ở đây làm loạn nữa. Để ông chủ biết được, tôi và cô đều bị trách mắng"Lúc này người phụ nữ đó mới bình tĩnh lại, cô ta nhìn tôi một lần nữa ánh mắt có vẻ tỉnh táo hơn:"Không phải Tần Yên? Nhưng sao nó, nó rất... rất giống"Tôi lúc này nghe không nổi nữa mới ngáp một cái:"Chị à, mới sáng sớm mà xông vào nhà của người khác như vậy là rất bất lịch sự chị có biết không hả?"Cô ta đã bình tĩnh hơn khi nãy, ánh mắt chăm chú dò xét tôi. Đảo một vòng trên người tôi rồi dừng lại, giọng nói khinh khỉnh:"Thì ra cô chính là đứa con nuôi thấp hèn của Diệp Sở. Cô có biết tôi là ai không?"Tôi chán ghét ánh mắt khinh miệt của người phụ nữ này, nhìn cô ta cũng không đến nỗi tệ nhưng lời lẽ lại chua chát vô cùng. Nghe tới đây thì tôi tỉnh ngủ hẳn, cô ta thì có gì cao quý mà dám chê tôi thấp hèn? Tôi nhìn cô ta, nói nhẹ nhàng:"Chị là con của ba má chị mà ba má chị là ai tôi không quan tâm. Ngay cả ba má chị mà tôi còn không quan tâm thì chị là cái nghĩa địa gì!"Cô ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy, gương mặt trang điểm cầu kỳ vì vậy mà trở nên vặn vẹo khó coi vô cùng. Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên:"Ninh Ngọc, cô quậy đủ chưa?"-----------------------------------------------------------

Chương 6: Không là cái nghĩa địa gì