Tác giả:

Tôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy…

Chương 77: Cầu hôn

Cha Nuôi - Ngôn TìnhTác giả: Diệp HyTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy… Khi một cánh cổng khép lại sẽ có một cánh cổng khác mở ra. Mối quan hệ của hai người chính thức chuyển màu.Bàn ăn với những món ăn nhẹ được bày biện sẵn. Lưu Ly cầm chiếc bánh mì sandwich trên tay nhìn đi nhìn lại, thỉnh thoảng ánh mắt lại quét qua người đối diện.Thật ra mà nói thì tâm tư của phụ nữ luôn kín đáo, cô có rất nhiều chuyện cần phải làm, nhưng họ lại không biết phải bắt đầu từ đâu, hoặc phải làm như thế nào."Sao em không ăn?" Diệp Sở đưa mắt nhìn Lưu Ly, hắn nhận thấy sâu thẳm trong đôi mắt ấy có ẩn chứa chút gì đó phiền não. Lưu Ly nghe hắn gọi, cô cũng không biết nên mở lời như thế nào. Chẳng lẽ phải nói rõ ra thì hắn mới chịu hiểu hay sao?"Em...""Em không khỏe ở đâu sao? Anh đưa em đi bệnh viện nhé!" dứt lời hắn định đứng dậy đi thật. Cô vội vã đưa tay nắm tay hắn ngăn lại."Không, không, em không sao""Vậy em... sắc mặt em kém lắm""Chắc do mấy ngày gần đây thiếu ngủ"Nhắc đến việc này, hừm! Lão hồ ly nào đó liền hiểu ra. Vẻ lo lắng trên mặt bỗng chốc tan biến mất. Hắn lại ngồi xuống, hai bàn tay duỗi ra nâng mặt Lưu Ly lên, đau lòng nói:"Được rồi bảo bối, mấy hôm nay thật do anh không phải. Anh sẽ không thế nữa." nói thì nói thế thôi, nhưng ai biết được, cứ đêm xuống thì đâu lại vào đấy cả.Lưu Ly không thèm để ý đến hắn, cô bĩu môi ra chiều khinh bỉ với cái thái độ không có tiết tháo của ai kia.Bà quản gia đứng một góc nhìn thấy một màn này, trong lòng cười trộm mấy lần. Ông chủ cũng thật "dũng mãnh" quá đi mất >

Khi một cánh cổng khép lại sẽ có một cánh cổng khác mở ra. Mối quan hệ của hai người chính thức chuyển màu.

Bàn ăn với những món ăn nhẹ được bày biện sẵn. Lưu Ly cầm chiếc bánh mì sandwich trên tay nhìn đi nhìn lại, thỉnh thoảng ánh mắt lại quét qua người đối diện.

Thật ra mà nói thì tâm tư của phụ nữ luôn kín đáo, cô có rất nhiều chuyện cần phải làm, nhưng họ lại không biết phải bắt đầu từ đâu, hoặc phải làm như thế nào.

"Sao em không ăn?" Diệp Sở đưa mắt nhìn Lưu Ly, hắn nhận thấy sâu thẳm trong đôi mắt ấy có ẩn chứa chút gì đó phiền não. Lưu Ly nghe hắn gọi, cô cũng không biết nên mở lời như thế nào. Chẳng lẽ phải nói rõ ra thì hắn mới chịu hiểu hay sao?

"Em..."

"Em không khỏe ở đâu sao? Anh đưa em đi bệnh viện nhé!" dứt lời hắn định đứng dậy đi thật. Cô vội vã đưa tay nắm tay hắn ngăn lại.

"Không, không, em không sao"

"Vậy em... sắc mặt em kém lắm"

"Chắc do mấy ngày gần đây thiếu ngủ"

Nhắc đến việc này, hừm! Lão hồ ly nào đó liền hiểu ra. Vẻ lo lắng trên mặt bỗng chốc tan biến mất. Hắn lại ngồi xuống, hai bàn tay duỗi ra nâng mặt Lưu Ly lên, đau lòng nói:

"Được rồi bảo bối, mấy hôm nay thật do anh không phải. Anh sẽ không thế nữa." nói thì nói thế thôi, nhưng ai biết được, cứ đêm xuống thì đâu lại vào đấy cả.

Lưu Ly không thèm để ý đến hắn, cô bĩu môi ra chiều khinh bỉ với cái thái độ không có tiết tháo của ai kia.

Bà quản gia đứng một góc nhìn thấy một màn này, trong lòng cười trộm mấy lần. Ông chủ cũng thật "dũng mãnh" quá đi mất >

Cha Nuôi - Ngôn TìnhTác giả: Diệp HyTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi là một đứa trẻ không cha không mẹ, không người thân thích. Tôi phải lang thang khắp đầu đường xó chợ chỉ để kiếm miếng cơm qua ngày. Tôi chưa bao giờ cảm nhận được hơi ấm của cha, tình thương của mẹ hay bất kỳ một cử chỉ ân cần nào từ những người xung quanh. Họ coi tôi là rác rưởi, là thứ bẩn thỉu, là tầng lớp tận cùng của đáy xã hội. Cuộc sống của tôi mỗi ngày đều diễn ra trong giành giật từng miếng ăn từng chỗ ngủ với bọn trẻ lang thang và những kẻ ăn mày. Cho đến một ngày kia, mọi thứ của tôi đã hoàn toàn thay đổi... Tôi nhìn thấy một đôi tình nhân ngồi ở ghế đá bên kia đường, tôi thèm cái bánh mì trên tay của cô gái đó. Tôi cố gắng đợi xem, đợi xem bọn họ có bỏ lại nửa ổ như những người khác không. Qủa nhiên, cô gái chỉ ăn vài miếng rồi để lại nửa ổ bánh mì. Nhanh như chớp, tôi cố gắng băng qua đường để lấy miếng bánh đó, tôi sợ những đứa trẻ khác sẽ cướp mất bữa ăn hôm nay của mình. Tôi băng qua đường thật nhanh, không biết rằng có một chiếc ô tô sắp lao đến. Tôi nhìn thấy… Khi một cánh cổng khép lại sẽ có một cánh cổng khác mở ra. Mối quan hệ của hai người chính thức chuyển màu.Bàn ăn với những món ăn nhẹ được bày biện sẵn. Lưu Ly cầm chiếc bánh mì sandwich trên tay nhìn đi nhìn lại, thỉnh thoảng ánh mắt lại quét qua người đối diện.Thật ra mà nói thì tâm tư của phụ nữ luôn kín đáo, cô có rất nhiều chuyện cần phải làm, nhưng họ lại không biết phải bắt đầu từ đâu, hoặc phải làm như thế nào."Sao em không ăn?" Diệp Sở đưa mắt nhìn Lưu Ly, hắn nhận thấy sâu thẳm trong đôi mắt ấy có ẩn chứa chút gì đó phiền não. Lưu Ly nghe hắn gọi, cô cũng không biết nên mở lời như thế nào. Chẳng lẽ phải nói rõ ra thì hắn mới chịu hiểu hay sao?"Em...""Em không khỏe ở đâu sao? Anh đưa em đi bệnh viện nhé!" dứt lời hắn định đứng dậy đi thật. Cô vội vã đưa tay nắm tay hắn ngăn lại."Không, không, em không sao""Vậy em... sắc mặt em kém lắm""Chắc do mấy ngày gần đây thiếu ngủ"Nhắc đến việc này, hừm! Lão hồ ly nào đó liền hiểu ra. Vẻ lo lắng trên mặt bỗng chốc tan biến mất. Hắn lại ngồi xuống, hai bàn tay duỗi ra nâng mặt Lưu Ly lên, đau lòng nói:"Được rồi bảo bối, mấy hôm nay thật do anh không phải. Anh sẽ không thế nữa." nói thì nói thế thôi, nhưng ai biết được, cứ đêm xuống thì đâu lại vào đấy cả.Lưu Ly không thèm để ý đến hắn, cô bĩu môi ra chiều khinh bỉ với cái thái độ không có tiết tháo của ai kia.Bà quản gia đứng một góc nhìn thấy một màn này, trong lòng cười trộm mấy lần. Ông chủ cũng thật "dũng mãnh" quá đi mất >

Chương 77: Cầu hôn