Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 647: Ở lại bệnh viện cùng Cô
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Bác gái của Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ cảm thấy anh khá vào mắtNhất là nghe nói, bọn họ không ly dị, bác gái của cô lại càng vui mừngBác ấy cũng không hỏi thêm Diệp Phồn Tinh gì cả, bởi vì bác ấy cảm thấy hỏi ở ngay trước mặt Phó Cảnh Ngộ thì không được ổn cho lắmBác gái nói: "Hai đứa cứ ở đây đi, bác về trước nhé " Nói xong bác ấy đi ra ngoài, nhường không gian riêng cho đôi vợ chồng sonBác gái vừa đi, Diệp Phồn Tinh sán tới trước mặt Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy anh có vẻ không vui, cô hỏi "Anh làm sao vậy, ai chọc giận anh à?""Không có gì" Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy nụ cười trên mặt Diệp Phồn Tinh, béo má cô một cái, "Không bị ai bắt nạt đấy chứ?""Bắt nạt á, ai dám bắt nạt em chứ?" Diệp Phồn t*nh h**n toàn không để chuyện của Phan Hiểu ở trong lòngPhó Cảnh Ngộ nhếch mép cười, "Vậy thì tốt"Cô không nói, anh cũng không vạch trần côLòng tự ái của Diệp Phồn Tinh rất mạnh, nhất là nhà nàng không là cô càng không muốn để cho anh dính vàoNếu anh cố tình nói ra, chỉ làm cho cô khó chịuBà Diệp đang ngủ, bác gái thấy Phó Cảnh Ngộ tới nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị vềDiệp Phồn Tinh ra cổng tiễn bác ấy, bác gái cười nói: "Mai bác lại vào với mẹ cháu, Bác Cả của cháu ở nhà một mình, bác về nấu cơm cho ông ấy ""Bác ơi " Diệp Phồn Tinh biết bác ấy còn bận đi làm nên nói tiếp, "Ngày mai bác không cần tới đây đâu ạ "Nhớ tới lúc trước mẹ mình thường bắt nạt bác ấy, hiện tại mẹ bị bệnh, kết quả người tích cực nhất lại là bác ấyCòn những người mà bình thường thân thiết với mẹ lại không thấy đâuBác gái nói: "Không có gì, đều là người một nhà cả! Cháu với Tử Thần còn phải đi học, nếu bác không đến, một mình bố cháu ở trong bệnh viện biết xoay xở làm sao?"Diệp Phồn Tinh cảm động nhìn bác ấy, " Cháu ở đây, chồng cháu cũng ở lại cùng cháu Chuyện của bác cũng quan trọng, nếu quả thực cháu không cáng đáng được thì cháu sẽ gọi điện cho bác ạ "Phó Cảnh Ngộ đứng ở bên cạnh, nhìn Diệp Phồn Tinh nói chuyện với bác của cô Một lúc sau thì thấy bác gái lên xe ra vềBởi vì bà Diệp nằm trong phòng bệnh bình thường, bên trong không có chỗ ngủ cho người nhà bệnh nhân, cho nên buổi tối Diệp Phồn Tinh lấy áo của Phó Cảnh Ngộ đắp lên người, ngồi ở ghế bên ngoài phòng bệnh, tựa vào vai anh ngủHành lang bệnh viện buổi đêm rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô ngủÔng Diệp bị Diệp Phồn Tinh đuổi về nhà Diệp Tử Thần nghỉ ngơi rồi, Diệp Tử Thần cũng về, giờ phút này ở bệnh viện chỉ còn hai người bọn họ ở lại trông nom bà DiệpLúc đầu Diệp Phồn Tinh cũng bảo Phó Cảnh Ngộ về trước, nhưng anh nhất quyết đòi ở lại cùng côNhìn vợ mình vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, Phó Cảnh Ngộ đưa tay, nhẹ nhàng giúp cô đắp áo cho côTrên người anh chỉ mặc một áo sơ mi Tưởng Sâm đi tới, vừa vặn nhìn thấy hai người họ đang ngồi đóAnh ta nhíu mày, Diệp Phồn Tinh thì coi như xong, cô từ nhỏ chịu khổ đã quen, nhưng sao lại có thể để cho anh Phó ở lại đây trông coi người bệnh!Lại cộng thêm bà Diệp kia, lúc trước đối xử với Phó Cảnh Ngộ không ra gì, trong lòng Tưởng Sâm cảm thấy không thoải máiAnh ta đi tới, âm thanh có chút cứng ngắc: " Anh Phó "Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, "Đến rồi à?"Tưởng Sâm đưa túi đựng quần áo đưa cho Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh phải ở chỗ này qua đêm, lại mặc ít quần áo cho nên Phó Cảnh Ngộ gọi điện thoại bảo Tưởng Sâm đưa quần áo tớiPhó Cảnh Ngộ nhận lấy túi, " Cậu vất vả rồi "Tưởng Sâm đứng ở một bên, "Tối nay anh không về à?"Từ giờ Sữa sẽ không gọi phiếu làm mọi người khó chịu nữa, ai cảm thấy yêu thích truyện thì bỏ phiếu còn không thì thôi, sữa không muốn mình đánh mất mục đích ban đầu của mình, cũng không muốn làm mọi người ghét sữa chỉ vì mấy lá phiếu, cảm ơn mọi người vì luôn ủng hộ Sữa, cuộc sống này mệt mỏi quá đi mất Mệt mỏi thật sự luôn ý, haizzzzĐấy là đang xàm xí thôi, haha, còn thật ra thì đừng quên bỏ phiếu cho Sữa nhé, không có phiếu là con Sữa nó lười ra chương mới lắm, đầu tháng sau Sữa lại tặng cho mọi người một bất ngờ, hihi, mọi người đoán xem là gì nào!
Bác gái của Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ cảm thấy anh khá vào mắt
Nhất là nghe nói, bọn họ không ly dị, bác gái của cô lại càng vui mừng
Bác ấy cũng không hỏi thêm Diệp Phồn Tinh gì cả, bởi vì bác ấy cảm thấy hỏi ở ngay trước mặt Phó Cảnh Ngộ thì không được ổn cho lắm
Bác gái nói: "Hai đứa cứ ở đây đi, bác về trước nhé " Nói xong bác ấy đi ra ngoài, nhường không gian riêng cho đôi vợ chồng son
Bác gái vừa đi, Diệp Phồn Tinh sán tới trước mặt Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy anh có vẻ không vui, cô hỏi "Anh làm sao vậy, ai chọc giận anh à?"
"Không có gì" Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy nụ cười trên mặt Diệp Phồn Tinh, béo má cô một cái, "Không bị ai bắt nạt đấy chứ?"
"Bắt nạt á, ai dám bắt nạt em chứ?" Diệp Phồn t*nh h**n toàn không để chuyện của Phan Hiểu ở trong lòng
Phó Cảnh Ngộ nhếch mép cười, "Vậy thì tốt"
Cô không nói, anh cũng không vạch trần cô
Lòng tự ái của Diệp Phồn Tinh rất mạnh, nhất là nhà nàng không là cô càng không muốn để cho anh dính vào
Nếu anh cố tình nói ra, chỉ làm cho cô khó chịu
Bà Diệp đang ngủ, bác gái thấy Phó Cảnh Ngộ tới nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị về
Diệp Phồn Tinh ra cổng tiễn bác ấy, bác gái cười nói: "Mai bác lại vào với mẹ cháu, Bác Cả của cháu ở nhà một mình, bác về nấu cơm cho ông ấy "
"Bác ơi " Diệp Phồn Tinh biết bác ấy còn bận đi làm nên nói tiếp, "Ngày mai bác không cần tới đây đâu ạ "
Nhớ tới lúc trước mẹ mình thường bắt nạt bác ấy, hiện tại mẹ bị bệnh, kết quả người tích cực nhất lại là bác ấy
Còn những người mà bình thường thân thiết với mẹ lại không thấy đâu
Bác gái nói: "Không có gì, đều là người một nhà cả! Cháu với Tử Thần còn phải đi học, nếu bác không đến, một mình bố cháu ở trong bệnh viện biết xoay xở làm sao?"
Diệp Phồn Tinh cảm động nhìn bác ấy, " Cháu ở đây, chồng cháu cũng ở lại cùng cháu Chuyện của bác cũng quan trọng, nếu quả thực cháu không cáng đáng được thì cháu sẽ gọi điện cho bác ạ "
Phó Cảnh Ngộ đứng ở bên cạnh, nhìn Diệp Phồn Tinh nói chuyện với bác của cô Một lúc sau thì thấy bác gái lên xe ra về
Bởi vì bà Diệp nằm trong phòng bệnh bình thường, bên trong không có chỗ ngủ cho người nhà bệnh nhân, cho nên buổi tối Diệp Phồn Tinh lấy áo của Phó Cảnh Ngộ đắp lên người, ngồi ở ghế bên ngoài phòng bệnh, tựa vào vai anh ngủ
Hành lang bệnh viện buổi đêm rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô ngủ
Ông Diệp bị Diệp Phồn Tinh đuổi về nhà Diệp Tử Thần nghỉ ngơi rồi, Diệp Tử Thần cũng về, giờ phút này ở bệnh viện chỉ còn hai người bọn họ ở lại trông nom bà Diệp
Lúc đầu Diệp Phồn Tinh cũng bảo Phó Cảnh Ngộ về trước, nhưng anh nhất quyết đòi ở lại cùng cô
Nhìn vợ mình vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, Phó Cảnh Ngộ đưa tay, nhẹ nhàng giúp cô đắp áo cho cô
Trên người anh chỉ mặc một áo sơ mi Tưởng Sâm đi tới, vừa vặn nhìn thấy hai người họ đang ngồi đó
Anh ta nhíu mày, Diệp Phồn Tinh thì coi như xong, cô từ nhỏ chịu khổ đã quen, nhưng sao lại có thể để cho anh Phó ở lại đây trông coi người bệnh!
Lại cộng thêm bà Diệp kia, lúc trước đối xử với Phó Cảnh Ngộ không ra gì, trong lòng Tưởng Sâm cảm thấy không thoải mái
Anh ta đi tới, âm thanh có chút cứng ngắc: " Anh Phó "
Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, "Đến rồi à?"
Tưởng Sâm đưa túi đựng quần áo đưa cho Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh phải ở chỗ này qua đêm, lại mặc ít quần áo cho nên Phó Cảnh Ngộ gọi điện thoại bảo Tưởng Sâm đưa quần áo tới
Phó Cảnh Ngộ nhận lấy túi, " Cậu vất vả rồi "
Tưởng Sâm đứng ở một bên, "Tối nay anh không về à?"
Từ giờ Sữa sẽ không gọi phiếu làm mọi người khó chịu nữa, ai cảm thấy yêu thích truyện thì bỏ phiếu còn không thì thôi, sữa không muốn mình đánh mất mục đích ban đầu của mình, cũng không muốn làm mọi người ghét sữa chỉ vì mấy lá phiếu, cảm ơn mọi người vì luôn ủng hộ Sữa, cuộc sống này mệt mỏi quá đi mất Mệt mỏi thật sự luôn ý, haizzzz
Đấy là đang xàm xí thôi, haha, còn thật ra thì đừng quên bỏ phiếu cho Sữa nhé, không có phiếu là con Sữa nó lười ra chương mới lắm, đầu tháng sau Sữa lại tặng cho mọi người một bất ngờ, hihi, mọi người đoán xem là gì nào!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Bác gái của Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ cảm thấy anh khá vào mắtNhất là nghe nói, bọn họ không ly dị, bác gái của cô lại càng vui mừngBác ấy cũng không hỏi thêm Diệp Phồn Tinh gì cả, bởi vì bác ấy cảm thấy hỏi ở ngay trước mặt Phó Cảnh Ngộ thì không được ổn cho lắmBác gái nói: "Hai đứa cứ ở đây đi, bác về trước nhé " Nói xong bác ấy đi ra ngoài, nhường không gian riêng cho đôi vợ chồng sonBác gái vừa đi, Diệp Phồn Tinh sán tới trước mặt Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy anh có vẻ không vui, cô hỏi "Anh làm sao vậy, ai chọc giận anh à?""Không có gì" Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy nụ cười trên mặt Diệp Phồn Tinh, béo má cô một cái, "Không bị ai bắt nạt đấy chứ?""Bắt nạt á, ai dám bắt nạt em chứ?" Diệp Phồn t*nh h**n toàn không để chuyện của Phan Hiểu ở trong lòngPhó Cảnh Ngộ nhếch mép cười, "Vậy thì tốt"Cô không nói, anh cũng không vạch trần côLòng tự ái của Diệp Phồn Tinh rất mạnh, nhất là nhà nàng không là cô càng không muốn để cho anh dính vàoNếu anh cố tình nói ra, chỉ làm cho cô khó chịuBà Diệp đang ngủ, bác gái thấy Phó Cảnh Ngộ tới nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị vềDiệp Phồn Tinh ra cổng tiễn bác ấy, bác gái cười nói: "Mai bác lại vào với mẹ cháu, Bác Cả của cháu ở nhà một mình, bác về nấu cơm cho ông ấy ""Bác ơi " Diệp Phồn Tinh biết bác ấy còn bận đi làm nên nói tiếp, "Ngày mai bác không cần tới đây đâu ạ "Nhớ tới lúc trước mẹ mình thường bắt nạt bác ấy, hiện tại mẹ bị bệnh, kết quả người tích cực nhất lại là bác ấyCòn những người mà bình thường thân thiết với mẹ lại không thấy đâuBác gái nói: "Không có gì, đều là người một nhà cả! Cháu với Tử Thần còn phải đi học, nếu bác không đến, một mình bố cháu ở trong bệnh viện biết xoay xở làm sao?"Diệp Phồn Tinh cảm động nhìn bác ấy, " Cháu ở đây, chồng cháu cũng ở lại cùng cháu Chuyện của bác cũng quan trọng, nếu quả thực cháu không cáng đáng được thì cháu sẽ gọi điện cho bác ạ "Phó Cảnh Ngộ đứng ở bên cạnh, nhìn Diệp Phồn Tinh nói chuyện với bác của cô Một lúc sau thì thấy bác gái lên xe ra vềBởi vì bà Diệp nằm trong phòng bệnh bình thường, bên trong không có chỗ ngủ cho người nhà bệnh nhân, cho nên buổi tối Diệp Phồn Tinh lấy áo của Phó Cảnh Ngộ đắp lên người, ngồi ở ghế bên ngoài phòng bệnh, tựa vào vai anh ngủHành lang bệnh viện buổi đêm rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn cô ngủÔng Diệp bị Diệp Phồn Tinh đuổi về nhà Diệp Tử Thần nghỉ ngơi rồi, Diệp Tử Thần cũng về, giờ phút này ở bệnh viện chỉ còn hai người bọn họ ở lại trông nom bà DiệpLúc đầu Diệp Phồn Tinh cũng bảo Phó Cảnh Ngộ về trước, nhưng anh nhất quyết đòi ở lại cùng côNhìn vợ mình vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, Phó Cảnh Ngộ đưa tay, nhẹ nhàng giúp cô đắp áo cho côTrên người anh chỉ mặc một áo sơ mi Tưởng Sâm đi tới, vừa vặn nhìn thấy hai người họ đang ngồi đóAnh ta nhíu mày, Diệp Phồn Tinh thì coi như xong, cô từ nhỏ chịu khổ đã quen, nhưng sao lại có thể để cho anh Phó ở lại đây trông coi người bệnh!Lại cộng thêm bà Diệp kia, lúc trước đối xử với Phó Cảnh Ngộ không ra gì, trong lòng Tưởng Sâm cảm thấy không thoải máiAnh ta đi tới, âm thanh có chút cứng ngắc: " Anh Phó "Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, "Đến rồi à?"Tưởng Sâm đưa túi đựng quần áo đưa cho Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh phải ở chỗ này qua đêm, lại mặc ít quần áo cho nên Phó Cảnh Ngộ gọi điện thoại bảo Tưởng Sâm đưa quần áo tớiPhó Cảnh Ngộ nhận lấy túi, " Cậu vất vả rồi "Tưởng Sâm đứng ở một bên, "Tối nay anh không về à?"Từ giờ Sữa sẽ không gọi phiếu làm mọi người khó chịu nữa, ai cảm thấy yêu thích truyện thì bỏ phiếu còn không thì thôi, sữa không muốn mình đánh mất mục đích ban đầu của mình, cũng không muốn làm mọi người ghét sữa chỉ vì mấy lá phiếu, cảm ơn mọi người vì luôn ủng hộ Sữa, cuộc sống này mệt mỏi quá đi mất Mệt mỏi thật sự luôn ý, haizzzzĐấy là đang xàm xí thôi, haha, còn thật ra thì đừng quên bỏ phiếu cho Sữa nhé, không có phiếu là con Sữa nó lười ra chương mới lắm, đầu tháng sau Sữa lại tặng cho mọi người một bất ngờ, hihi, mọi người đoán xem là gì nào!