Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 648: Người nhà của em thì cũng là người nhà của anh!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Vợ tôi ở lại đây, tôi phải ở lại cùng cô ấy " Phó Cảnh Ngộ hạ thấp giọng, sợ đánh thức Diệp Phồn TinhTưởng Sâm nói: "Đã trễ thế này rồi, hay là anh đi về trước, ngày mai lại tới "Có lẽ chính Phó Cảnh Ngộ không quan tâm, nhưng anh ta không nhìn được Phó Cảnh Ngộ chịu khổ như vậyPhó Cảnh Ngộ bình tĩnh nói: "Không cần đâu "Diệp Phồn Tinh muốn ở lại trông mẹ, cô không cảm thấy khổ cực thì thôi, sao anh có thể cảm thấy cực khổ được cơ chứ, đây là chuyện anh nên làmTưởng Sâm bất bình thay anh, "Mẹ vợ anh trước không coi anh ra gì, hiện tại bà ấy bị bệnh, anh lại còn đích thân ở chỗ này trông coi""" Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, tỏ ra không vừa ý, vẫy tay đuổi người " Cậu đi về trước đi, đừng đứng đây nói nhảm nữa "Anh ở lại đây là vì Diệp Phồn Tinh đâu phải là vì bà DiệpTưởng Sâm tự chuốc nhục nhã, trực tiếp đi raDiệp Phồn Tinh ngủ một lúc, chợt tỉnh ngủ, Phó Cảnh Ngộ cúi đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi "Tỉnh rồi à?"Diệp Phồn Tinh ngồi dậy, cảm giác thân thể đều cứng ngắc, phải ở lại bệnh viện một đêm quả là chuyện chẳng thoải mái gìPhó Cảnh Ngộ đưa quần áo mà Tưởng Sâm vừa mang vào đây cho cô, Diệp Phồn Tinh nhận lấy túi, ngái ngủ hỏi "Tưởng Sâm vừa mới tới đây hả anh?""Ừm"Diệp Phồn Tinh một bên mặc thêm áo, nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, nói "Trễ lắm rồi, anh về nhà trước đi, một mình em ở lại đây là được rồi ""Không cần đâu " Phó Cảnh Ngộ nói: "anh ở lại cùng em "Anh lấy thêm áo ra bao lấy cô, hiện tại cô không biết là do anh hay là do có thêm áo mà cô lại cảm thấy ấm áp đến vậyCô nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Anh như vậy, thế nào ngày mai Tưởng Sâm cũng lại càu nhàu em cho mà xem "Cô có chịu cực khổ một chút cũng không sao, từ nhỏ đến lớn cũng đã quen rồi, nhưng Phó Cảnh Ngộ thì khác, trong mắt Tưởng Sâm, Phó Cảnh Ngộ như một vị thần không vướng khói lửa nhân gian, làm sao có thể để anh ở đây chịu khổPhó Cảnh Ngộ cười một tiếng, " Cậu ta dám!"Buổi sáng, ông Diệp lại tới, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ mới từ bệnh viện về nhà nghỉ ngơiTưởng Sâm tới tiếp bọn họ, Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nghe Tưởng Sâm không ngừng lải nhải, "Tối qua tôi nói với chồng cô nửa ngày, bảo anh ấy đi về nghỉ, anh ấy không thèm nghe Phồn Tinh, cô cũng vậy, người nhà của cô đâu, sao không để cho bọn họ tới trông mẹ cô, làm gì mà lại để cho anh Phó ở lại trông người ốm như thế?""" Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ đầy ái ngạiPhó Cảnh Ngộ bao che cầm tay Diệp Phồn Tinh, nói với Tưởng Sâm: "Im miệng"Sao anh lại có một tên trợ lý mồm như đít vịt như thế này, anh có thể đuổi việc cậu ta không?Tưởng Sâm ngậm miệng, nhưng vẫn tỏ ra không phụcDiệp Phồn Tinh cười nói: "Sẽ không có lần sau nữa đâu, anh đừng giận nữa "Nhà cô cũng chỉ có 4 người, bà Diệp phải nằm viện, cô không thể để cho một mình bố cô ở đó chăm mẹ được, cô cũng phải góp chút sức mọn, đây cũng là nghĩa vụ mà cô phải làmCô cũng hiểu tính khí của Tưởng Sâm, dù sao cũng là mẹ cô, mà trước đây bà ấy đối xử chẳng ra gì với Phó Cảnh NgộVề nhà, hai người ăn uống qua loa, sau đó Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh đi lên phòng ngủ bùc** q**n áo nằm ở trên giường, Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Tưởng Sâm hay càm ràm, em đừng để trong lòng, cậu ta nói chuyện khó nghe nhưng không có ác ý Lúc Trước biết anh với em ly hôn, cậu ta còn cảm thấy anh có lỗi với em, còn nằng nặc đòi từ chức đấy "Tưởng Sâm chính là có sao nói vậy, cũng không phải là nhằm vào Diệp Phồn TinhDiệp Phồn Tinh cười khề nói: " Em biết mà, anh ta nói cũng không có sai Mẹ em lúc trước đối xử với anh ra gì, đáng nhẽ em không nên để anh lại bệnh viện""Nói ngu ngốc gì đấy?" Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, ôm cô vào trong ngực, hôn lên trán cô một cái, "Người nhà của em chính là người nhà của anh Sao anh có thể để mình em ở bệnh viện được?"Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé các Tình yêu

"Vợ tôi ở lại đây, tôi phải ở lại cùng cô ấy " Phó Cảnh Ngộ hạ thấp giọng, sợ đánh thức Diệp Phồn Tinh

Tưởng Sâm nói: "Đã trễ thế này rồi, hay là anh đi về trước, ngày mai lại tới "

Có lẽ chính Phó Cảnh Ngộ không quan tâm, nhưng anh ta không nhìn được Phó Cảnh Ngộ chịu khổ như vậy

Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh nói: "Không cần đâu "

Diệp Phồn Tinh muốn ở lại trông mẹ, cô không cảm thấy khổ cực thì thôi, sao anh có thể cảm thấy cực khổ được cơ chứ, đây là chuyện anh nên làm

Tưởng Sâm bất bình thay anh, "Mẹ vợ anh trước không coi anh ra gì, hiện tại bà ấy bị bệnh, anh lại còn đích thân ở chỗ này trông coi"

"" Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, tỏ ra không vừa ý, vẫy tay đuổi người " Cậu đi về trước đi, đừng đứng đây nói nhảm nữa "

Anh ở lại đây là vì Diệp Phồn Tinh đâu phải là vì bà Diệp

Tưởng Sâm tự chuốc nhục nhã, trực tiếp đi ra

Diệp Phồn Tinh ngủ một lúc, chợt tỉnh ngủ, Phó Cảnh Ngộ cúi đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi "Tỉnh rồi à?"

Diệp Phồn Tinh ngồi dậy, cảm giác thân thể đều cứng ngắc, phải ở lại bệnh viện một đêm quả là chuyện chẳng thoải mái gì

Phó Cảnh Ngộ đưa quần áo mà Tưởng Sâm vừa mang vào đây cho cô, Diệp Phồn Tinh nhận lấy túi, ngái ngủ hỏi "Tưởng Sâm vừa mới tới đây hả anh?"

"Ừm"

Diệp Phồn Tinh một bên mặc thêm áo, nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, nói "Trễ lắm rồi, anh về nhà trước đi, một mình em ở lại đây là được rồi "

"Không cần đâu " Phó Cảnh Ngộ nói: "anh ở lại cùng em "

Anh lấy thêm áo ra bao lấy cô, hiện tại cô không biết là do anh hay là do có thêm áo mà cô lại cảm thấy ấm áp đến vậy

Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Anh như vậy, thế nào ngày mai Tưởng Sâm cũng lại càu nhàu em cho mà xem "

Cô có chịu cực khổ một chút cũng không sao, từ nhỏ đến lớn cũng đã quen rồi, nhưng Phó Cảnh Ngộ thì khác, trong mắt Tưởng Sâm, Phó Cảnh Ngộ như một vị thần không vướng khói lửa nhân gian, làm sao có thể để anh ở đây chịu khổ

Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, " Cậu ta dám!"

Buổi sáng, ông Diệp lại tới, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ mới từ bệnh viện về nhà nghỉ ngơi

Tưởng Sâm tới tiếp bọn họ, Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nghe Tưởng Sâm không ngừng lải nhải, "Tối qua tôi nói với chồng cô nửa ngày, bảo anh ấy đi về nghỉ, anh ấy không thèm nghe Phồn Tinh, cô cũng vậy, người nhà của cô đâu, sao không để cho bọn họ tới trông mẹ cô, làm gì mà lại để cho anh Phó ở lại trông người ốm như thế?"

"" Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ đầy ái ngại

Phó Cảnh Ngộ bao che cầm tay Diệp Phồn Tinh, nói với Tưởng Sâm: "Im miệng"

Sao anh lại có một tên trợ lý mồm như đít vịt như thế này, anh có thể đuổi việc cậu ta không?

Tưởng Sâm ngậm miệng, nhưng vẫn tỏ ra không phục

Diệp Phồn Tinh cười nói: "Sẽ không có lần sau nữa đâu, anh đừng giận nữa "

Nhà cô cũng chỉ có 4 người, bà Diệp phải nằm viện, cô không thể để cho một mình bố cô ở đó chăm mẹ được, cô cũng phải góp chút sức mọn, đây cũng là nghĩa vụ mà cô phải làm

Cô cũng hiểu tính khí của Tưởng Sâm, dù sao cũng là mẹ cô, mà trước đây bà ấy đối xử chẳng ra gì với Phó Cảnh Ngộ

Về nhà, hai người ăn uống qua loa, sau đó Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh đi lên phòng ngủ bù

c** q**n áo nằm ở trên giường, Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Tưởng Sâm hay càm ràm, em đừng để trong lòng, cậu ta nói chuyện khó nghe nhưng không có ác ý Lúc Trước biết anh với em ly hôn, cậu ta còn cảm thấy anh có lỗi với em, còn nằng nặc đòi từ chức đấy "

Tưởng Sâm chính là có sao nói vậy, cũng không phải là nhằm vào Diệp Phồn Tinh

Diệp Phồn Tinh cười khề nói: " Em biết mà, anh ta nói cũng không có sai Mẹ em lúc trước đối xử với anh ra gì, đáng nhẽ em không nên để anh lại bệnh viện"

"Nói ngu ngốc gì đấy?" Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, ôm cô vào trong ngực, hôn lên trán cô một cái, "Người nhà của em chính là người nhà của anh Sao anh có thể để mình em ở bệnh viện được?"

Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé các Tình yêu

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Vợ tôi ở lại đây, tôi phải ở lại cùng cô ấy " Phó Cảnh Ngộ hạ thấp giọng, sợ đánh thức Diệp Phồn TinhTưởng Sâm nói: "Đã trễ thế này rồi, hay là anh đi về trước, ngày mai lại tới "Có lẽ chính Phó Cảnh Ngộ không quan tâm, nhưng anh ta không nhìn được Phó Cảnh Ngộ chịu khổ như vậyPhó Cảnh Ngộ bình tĩnh nói: "Không cần đâu "Diệp Phồn Tinh muốn ở lại trông mẹ, cô không cảm thấy khổ cực thì thôi, sao anh có thể cảm thấy cực khổ được cơ chứ, đây là chuyện anh nên làmTưởng Sâm bất bình thay anh, "Mẹ vợ anh trước không coi anh ra gì, hiện tại bà ấy bị bệnh, anh lại còn đích thân ở chỗ này trông coi""" Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, tỏ ra không vừa ý, vẫy tay đuổi người " Cậu đi về trước đi, đừng đứng đây nói nhảm nữa "Anh ở lại đây là vì Diệp Phồn Tinh đâu phải là vì bà DiệpTưởng Sâm tự chuốc nhục nhã, trực tiếp đi raDiệp Phồn Tinh ngủ một lúc, chợt tỉnh ngủ, Phó Cảnh Ngộ cúi đầu nhìn cô, dịu dàng hỏi "Tỉnh rồi à?"Diệp Phồn Tinh ngồi dậy, cảm giác thân thể đều cứng ngắc, phải ở lại bệnh viện một đêm quả là chuyện chẳng thoải mái gìPhó Cảnh Ngộ đưa quần áo mà Tưởng Sâm vừa mang vào đây cho cô, Diệp Phồn Tinh nhận lấy túi, ngái ngủ hỏi "Tưởng Sâm vừa mới tới đây hả anh?""Ừm"Diệp Phồn Tinh một bên mặc thêm áo, nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, nói "Trễ lắm rồi, anh về nhà trước đi, một mình em ở lại đây là được rồi ""Không cần đâu " Phó Cảnh Ngộ nói: "anh ở lại cùng em "Anh lấy thêm áo ra bao lấy cô, hiện tại cô không biết là do anh hay là do có thêm áo mà cô lại cảm thấy ấm áp đến vậyCô nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Anh như vậy, thế nào ngày mai Tưởng Sâm cũng lại càu nhàu em cho mà xem "Cô có chịu cực khổ một chút cũng không sao, từ nhỏ đến lớn cũng đã quen rồi, nhưng Phó Cảnh Ngộ thì khác, trong mắt Tưởng Sâm, Phó Cảnh Ngộ như một vị thần không vướng khói lửa nhân gian, làm sao có thể để anh ở đây chịu khổPhó Cảnh Ngộ cười một tiếng, " Cậu ta dám!"Buổi sáng, ông Diệp lại tới, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ mới từ bệnh viện về nhà nghỉ ngơiTưởng Sâm tới tiếp bọn họ, Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nghe Tưởng Sâm không ngừng lải nhải, "Tối qua tôi nói với chồng cô nửa ngày, bảo anh ấy đi về nghỉ, anh ấy không thèm nghe Phồn Tinh, cô cũng vậy, người nhà của cô đâu, sao không để cho bọn họ tới trông mẹ cô, làm gì mà lại để cho anh Phó ở lại trông người ốm như thế?""" Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ đầy ái ngạiPhó Cảnh Ngộ bao che cầm tay Diệp Phồn Tinh, nói với Tưởng Sâm: "Im miệng"Sao anh lại có một tên trợ lý mồm như đít vịt như thế này, anh có thể đuổi việc cậu ta không?Tưởng Sâm ngậm miệng, nhưng vẫn tỏ ra không phụcDiệp Phồn Tinh cười nói: "Sẽ không có lần sau nữa đâu, anh đừng giận nữa "Nhà cô cũng chỉ có 4 người, bà Diệp phải nằm viện, cô không thể để cho một mình bố cô ở đó chăm mẹ được, cô cũng phải góp chút sức mọn, đây cũng là nghĩa vụ mà cô phải làmCô cũng hiểu tính khí của Tưởng Sâm, dù sao cũng là mẹ cô, mà trước đây bà ấy đối xử chẳng ra gì với Phó Cảnh NgộVề nhà, hai người ăn uống qua loa, sau đó Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh đi lên phòng ngủ bùc** q**n áo nằm ở trên giường, Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Tưởng Sâm hay càm ràm, em đừng để trong lòng, cậu ta nói chuyện khó nghe nhưng không có ác ý Lúc Trước biết anh với em ly hôn, cậu ta còn cảm thấy anh có lỗi với em, còn nằng nặc đòi từ chức đấy "Tưởng Sâm chính là có sao nói vậy, cũng không phải là nhằm vào Diệp Phồn TinhDiệp Phồn Tinh cười khề nói: " Em biết mà, anh ta nói cũng không có sai Mẹ em lúc trước đối xử với anh ra gì, đáng nhẽ em không nên để anh lại bệnh viện""Nói ngu ngốc gì đấy?" Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, ôm cô vào trong ngực, hôn lên trán cô một cái, "Người nhà của em chính là người nhà của anh Sao anh có thể để mình em ở bệnh viện được?"Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé các Tình yêu

Chương 648: Người nhà của em thì cũng là người nhà của anh!