Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 649: Ăn anh!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Có thế nào đi nữa thì đó cũng là mẹ của Diệp Phồn Tinh, có bà Diệp thì anh cũng mới có thể gặp được Diệp Phồn Tinh ở trên đời nàyDiệp Phồn Tinh nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, cười một tiếng, "Biết rồi, chồng yêu ạ "Câu chồng yêu này làm cho trong lòng Phó Cảnh Ngộ như nở hoaAnh dương khóe miệng lên, "Xem ra cả đêm ở viện cũng rất đáng giá"Diệp Phồn Tinh nghe xong, an tâm mà nằm ở trong ngực anh, thì thầm nói "Ngủ đi anh "Diệp Phồn Tinh trực tiếp ngủ thẳng tới buổi chiều, cũng may hôm nay là cuối tuần, cũng không cần làm việcLúc cô rời giường, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, đang gọi điện thoại, nói với người trong điện thoại cái gì đó: "Đúng, cậu đi điều tra đi rồi báo lại cho tôi tin tức "Cô không dám làm ồn anh, nhẹ nhàng đi tới phía sau, dựa vào vai anh, thân mật ôm lấy anhPhó Cảnh Ngộ giơ tay lên, cầm ngón tay của cô, tỉnh táo đặt điện thoại xuống rồi mới kéo cô vào trong ngực, "Tỉnh rồi à?"Mới vừa tỉnh lại nên giọng Diệp Phồn Tinh còn ngái ngủ, cô nói, "Ừ, điện thoại của ai vậy anh?""Công việc ấy mà " Anh nhìn cô,ân cần hỏi "Muốn ăn gì không?"Diệp Phồn Tinh phát hiện bản thân mình ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, liền tự động biến thành con heo nhỏ, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phè phỡnCô muốn ăn cái gì, anh cũng đều sẽ chuẩn bị cho côDiệp Phồn Tinh nhìn anh, thuận miệng chêu đùa: "Ăn anh """ Phó Cảnh Ngộ khá sửng sốt nhìn cô, sau đó cười đen tối, " Em chắc chắn chứ?"Ánh mắt của anh dường như rất chờ mong được cô ăn vậyDiệp Phồn Tinh liếc anh một cái, cười hì "Đùa anh thôi, nhưng mà Sao em phát hiện bây giờ da mặt của anh càng ngày càng dầy? Lúc trước mà đùa kiểu này, anh đều rất xấu hổ"Diệp Phồn Tinh nhớ tới lúc mới quen anh, chỉ cần trêu đùa một chút thôi là anh đã xấu hổ rồiCòn bây giờ,người nào đó đã biến thành con hồ ly mặc dầy vô cùng giảo hoạtĐối mặt với nghi vấn này của bà xã, Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc trả lời: "Có thể là do bị người nào đó làm hư đi""Ai làm hư chứ, em rất thuần khiết có được không?" Diệp Phồn Tinh còn lâu mới thừa nhậnPhó Cảnh Ngộ nói: " Ừ, em thuần khiết, là anh tự sa ngã "-Thứ ba, Diệp Phồn Tinh mới vừa từ trường học trở lại, gọi điện thoại cho Diệp Tử Thần, hỏi thăm tình hình của mẹ mình Xác định không có chuyện gì lớn, mới nói với Diệp Tử Thần: " Thế thì đêm nay chị không tới nữa, chị có chút việc, hai ngày nay mệt mỏi quá, muốn nghỉ ngơi một hôm "Hai ngày nay cô chạy đi chạy lại, làm Phó Cảnh Ngộ cũng phải khổ cực theo cô, cô muốn để cho anh nghỉ ngơi cho khỏe"Biết rồi " Diệp Tử Thần nói: "Có em với bố ở đây là được rồi, chị cứ yên tâm đi"Diệp Phồn Tinh và Diệp Tử Thần nói chuyện điện thoại xong, bác gái của cô lại gọi đếnDiệp Phồn Tinh nghe điện thoại, "Bác ạ ""Tiểu Tinh" Trong điện thoại, âm thanh của bác ấy có chút kích động, " Cháu giúp bác cảm ơn Cảnh Ngộ nhé ""Cảm ơn cái gì ạ?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy không lý giải được"Chồng cháu bố trí công việc cho anh cháu, lại còn giới thiệu bác sĩ giỏi cho bác cả của cháu nữa "Qua điện thoại, Diệp Phồn Tinh còn có thể cảm giác được bác gái của cô đang vô cùng cảm động đến nỗi như muốn khóc vậyBởi vì bác cả bị bbện, trở thành gánh nặng trong nhà, cho nên Diệp Phồn Tinh hai anh họ của cô phải nghỉ học sớm, không có trình độ học vấn gì, công việc bấp bênhBác gái của cô luôn phải cáng đáng, trở thành trụ cột trong gia đìnhVề phần bác cả của cô, quanh năm suốt tháng nằm liệt giường, lúc nào cũng cần có người trông coi chăm sócDiệp Phồn Tinh không thể tin được, Phó Cảnh Ngộ lại len lén ở sau lưng mình giúp người nhà của mình giải quyết những vấn đề này?Trong tay Phó Cảnh Ngộ xách cặp văn kiện từ trên xe bước xuống, Tưởng Sâm đang báo cáo về kết quả cuộc họp, hai người liền thấy Diệp Phồn Tinh từ trong phòng khách đi raĐừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé mn
Có thế nào đi nữa thì đó cũng là mẹ của Diệp Phồn Tinh, có bà Diệp thì anh cũng mới có thể gặp được Diệp Phồn Tinh ở trên đời này
Diệp Phồn Tinh nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, cười một tiếng, "Biết rồi, chồng yêu ạ "
Câu chồng yêu này làm cho trong lòng Phó Cảnh Ngộ như nở hoa
Anh dương khóe miệng lên, "Xem ra cả đêm ở viện cũng rất đáng giá"
Diệp Phồn Tinh nghe xong, an tâm mà nằm ở trong ngực anh, thì thầm nói "Ngủ đi anh "
Diệp Phồn Tinh trực tiếp ngủ thẳng tới buổi chiều, cũng may hôm nay là cuối tuần, cũng không cần làm việc
Lúc cô rời giường, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, đang gọi điện thoại, nói với người trong điện thoại cái gì đó: "Đúng, cậu đi điều tra đi rồi báo lại cho tôi tin tức "
Cô không dám làm ồn anh, nhẹ nhàng đi tới phía sau, dựa vào vai anh, thân mật ôm lấy anh
Phó Cảnh Ngộ giơ tay lên, cầm ngón tay của cô, tỉnh táo đặt điện thoại xuống rồi mới kéo cô vào trong ngực, "Tỉnh rồi à?"
Mới vừa tỉnh lại nên giọng Diệp Phồn Tinh còn ngái ngủ, cô nói, "Ừ, điện thoại của ai vậy anh?"
"Công việc ấy mà " Anh nhìn cô,ân cần hỏi "Muốn ăn gì không?"
Diệp Phồn Tinh phát hiện bản thân mình ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, liền tự động biến thành con heo nhỏ, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phè phỡn
Cô muốn ăn cái gì, anh cũng đều sẽ chuẩn bị cho cô
Diệp Phồn Tinh nhìn anh, thuận miệng chêu đùa: "Ăn anh "
"" Phó Cảnh Ngộ khá sửng sốt nhìn cô, sau đó cười đen tối, " Em chắc chắn chứ?"
Ánh mắt của anh dường như rất chờ mong được cô ăn vậy
Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái, cười hì "Đùa anh thôi, nhưng mà Sao em phát hiện bây giờ da mặt của anh càng ngày càng dầy? Lúc trước mà đùa kiểu này, anh đều rất xấu hổ"
Diệp Phồn Tinh nhớ tới lúc mới quen anh, chỉ cần trêu đùa một chút thôi là anh đã xấu hổ rồi
Còn bây giờ,người nào đó đã biến thành con hồ ly mặc dầy vô cùng giảo hoạt
Đối mặt với nghi vấn này của bà xã, Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc trả lời: "Có thể là do bị người nào đó làm hư đi"
"Ai làm hư chứ, em rất thuần khiết có được không?" Diệp Phồn Tinh còn lâu mới thừa nhận
Phó Cảnh Ngộ nói: " Ừ, em thuần khiết, là anh tự sa ngã "
-
Thứ ba, Diệp Phồn Tinh mới vừa từ trường học trở lại, gọi điện thoại cho Diệp Tử Thần, hỏi thăm tình hình của mẹ mình Xác định không có chuyện gì lớn, mới nói với Diệp Tử Thần: " Thế thì đêm nay chị không tới nữa, chị có chút việc, hai ngày nay mệt mỏi quá, muốn nghỉ ngơi một hôm "
Hai ngày nay cô chạy đi chạy lại, làm Phó Cảnh Ngộ cũng phải khổ cực theo cô, cô muốn để cho anh nghỉ ngơi cho khỏe
"Biết rồi " Diệp Tử Thần nói: "Có em với bố ở đây là được rồi, chị cứ yên tâm đi"
Diệp Phồn Tinh và Diệp Tử Thần nói chuyện điện thoại xong, bác gái của cô lại gọi đến
Diệp Phồn Tinh nghe điện thoại, "Bác ạ "
"Tiểu Tinh" Trong điện thoại, âm thanh của bác ấy có chút kích động, " Cháu giúp bác cảm ơn Cảnh Ngộ nhé "
"Cảm ơn cái gì ạ?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy không lý giải được
"Chồng cháu bố trí công việc cho anh cháu, lại còn giới thiệu bác sĩ giỏi cho bác cả của cháu nữa "
Qua điện thoại, Diệp Phồn Tinh còn có thể cảm giác được bác gái của cô đang vô cùng cảm động đến nỗi như muốn khóc vậy
Bởi vì bác cả bị bbện, trở thành gánh nặng trong nhà, cho nên Diệp Phồn Tinh hai anh họ của cô phải nghỉ học sớm, không có trình độ học vấn gì, công việc bấp bênh
Bác gái của cô luôn phải cáng đáng, trở thành trụ cột trong gia đình
Về phần bác cả của cô, quanh năm suốt tháng nằm liệt giường, lúc nào cũng cần có người trông coi chăm sóc
Diệp Phồn Tinh không thể tin được, Phó Cảnh Ngộ lại len lén ở sau lưng mình giúp người nhà của mình giải quyết những vấn đề này?
Trong tay Phó Cảnh Ngộ xách cặp văn kiện từ trên xe bước xuống, Tưởng Sâm đang báo cáo về kết quả cuộc họp, hai người liền thấy Diệp Phồn Tinh từ trong phòng khách đi ra
Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé mn
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Có thế nào đi nữa thì đó cũng là mẹ của Diệp Phồn Tinh, có bà Diệp thì anh cũng mới có thể gặp được Diệp Phồn Tinh ở trên đời nàyDiệp Phồn Tinh nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, cười một tiếng, "Biết rồi, chồng yêu ạ "Câu chồng yêu này làm cho trong lòng Phó Cảnh Ngộ như nở hoaAnh dương khóe miệng lên, "Xem ra cả đêm ở viện cũng rất đáng giá"Diệp Phồn Tinh nghe xong, an tâm mà nằm ở trong ngực anh, thì thầm nói "Ngủ đi anh "Diệp Phồn Tinh trực tiếp ngủ thẳng tới buổi chiều, cũng may hôm nay là cuối tuần, cũng không cần làm việcLúc cô rời giường, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, đang gọi điện thoại, nói với người trong điện thoại cái gì đó: "Đúng, cậu đi điều tra đi rồi báo lại cho tôi tin tức "Cô không dám làm ồn anh, nhẹ nhàng đi tới phía sau, dựa vào vai anh, thân mật ôm lấy anhPhó Cảnh Ngộ giơ tay lên, cầm ngón tay của cô, tỉnh táo đặt điện thoại xuống rồi mới kéo cô vào trong ngực, "Tỉnh rồi à?"Mới vừa tỉnh lại nên giọng Diệp Phồn Tinh còn ngái ngủ, cô nói, "Ừ, điện thoại của ai vậy anh?""Công việc ấy mà " Anh nhìn cô,ân cần hỏi "Muốn ăn gì không?"Diệp Phồn Tinh phát hiện bản thân mình ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, liền tự động biến thành con heo nhỏ, suốt ngày chỉ biết ăn chơi phè phỡnCô muốn ăn cái gì, anh cũng đều sẽ chuẩn bị cho côDiệp Phồn Tinh nhìn anh, thuận miệng chêu đùa: "Ăn anh """ Phó Cảnh Ngộ khá sửng sốt nhìn cô, sau đó cười đen tối, " Em chắc chắn chứ?"Ánh mắt của anh dường như rất chờ mong được cô ăn vậyDiệp Phồn Tinh liếc anh một cái, cười hì "Đùa anh thôi, nhưng mà Sao em phát hiện bây giờ da mặt của anh càng ngày càng dầy? Lúc trước mà đùa kiểu này, anh đều rất xấu hổ"Diệp Phồn Tinh nhớ tới lúc mới quen anh, chỉ cần trêu đùa một chút thôi là anh đã xấu hổ rồiCòn bây giờ,người nào đó đã biến thành con hồ ly mặc dầy vô cùng giảo hoạtĐối mặt với nghi vấn này của bà xã, Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc trả lời: "Có thể là do bị người nào đó làm hư đi""Ai làm hư chứ, em rất thuần khiết có được không?" Diệp Phồn Tinh còn lâu mới thừa nhậnPhó Cảnh Ngộ nói: " Ừ, em thuần khiết, là anh tự sa ngã "-Thứ ba, Diệp Phồn Tinh mới vừa từ trường học trở lại, gọi điện thoại cho Diệp Tử Thần, hỏi thăm tình hình của mẹ mình Xác định không có chuyện gì lớn, mới nói với Diệp Tử Thần: " Thế thì đêm nay chị không tới nữa, chị có chút việc, hai ngày nay mệt mỏi quá, muốn nghỉ ngơi một hôm "Hai ngày nay cô chạy đi chạy lại, làm Phó Cảnh Ngộ cũng phải khổ cực theo cô, cô muốn để cho anh nghỉ ngơi cho khỏe"Biết rồi " Diệp Tử Thần nói: "Có em với bố ở đây là được rồi, chị cứ yên tâm đi"Diệp Phồn Tinh và Diệp Tử Thần nói chuyện điện thoại xong, bác gái của cô lại gọi đếnDiệp Phồn Tinh nghe điện thoại, "Bác ạ ""Tiểu Tinh" Trong điện thoại, âm thanh của bác ấy có chút kích động, " Cháu giúp bác cảm ơn Cảnh Ngộ nhé ""Cảm ơn cái gì ạ?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy không lý giải được"Chồng cháu bố trí công việc cho anh cháu, lại còn giới thiệu bác sĩ giỏi cho bác cả của cháu nữa "Qua điện thoại, Diệp Phồn Tinh còn có thể cảm giác được bác gái của cô đang vô cùng cảm động đến nỗi như muốn khóc vậyBởi vì bác cả bị bbện, trở thành gánh nặng trong nhà, cho nên Diệp Phồn Tinh hai anh họ của cô phải nghỉ học sớm, không có trình độ học vấn gì, công việc bấp bênhBác gái của cô luôn phải cáng đáng, trở thành trụ cột trong gia đìnhVề phần bác cả của cô, quanh năm suốt tháng nằm liệt giường, lúc nào cũng cần có người trông coi chăm sócDiệp Phồn Tinh không thể tin được, Phó Cảnh Ngộ lại len lén ở sau lưng mình giúp người nhà của mình giải quyết những vấn đề này?Trong tay Phó Cảnh Ngộ xách cặp văn kiện từ trên xe bước xuống, Tưởng Sâm đang báo cáo về kết quả cuộc họp, hai người liền thấy Diệp Phồn Tinh từ trong phòng khách đi raĐừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé mn