Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 789-2: Cặp sừng này mọc cũng quá nhanh rồi đấy! 2
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cố Vũ Trạch nghe Diệp Tử Thần nói xong, nhìn Tả Dục và Lâm Vi, chẳng nóng chẳng lạnh nói "Chúc mừng hai người.""..." Ánh mắt của Lâm Vi thêm mấy phần thất vọng.Tả Dục cười nói: "Cảm ơn."Diệp Phồn Tinh nhìn lấy một màn này, bèn gọi Diệp Tử Thần vào phòng ăn.Diệp Tử Thần nói: "Chị, hôm nay chị về sao không nói với em?""Muốn cho em niềm vui bất ngờ." Diệp Phồn Tinh nghiêm túc nói.Diệp Tử Thần liếc cô một cái, " Em tin chị mới là lạ ấy! Chị tung tăng bên ngoài mà còn nhớ tới em trai này sao?."" Em tự biết mình biết người như thế là tốt rồi." Diệp Phồn Tinh vào trong phòng bếp, tìm một ít thức ăn, nói với Diệp Tử Thần: "Gần đây thành tích thi đấu của đội em không tệ nhỉ.""Giỏi không chị? Em bây giờ hơi bị ngầu đó nhé " Cố Vũ Trạch vừa đi, cậu ta liền thành chủ lực của chiến đội, bọn họ còn đào một người từ đội khác tới, chiến đội thực lực như cũ rất mạnh.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy bộ dáng tự luyến kia, không nhịn được cười một tiếng.Đã là xế chiều, Diệp Phồn Tinh rửa tay, tiến vào phòng bếp nấu cơm.Cô quay sang Diệp Tử Thần hỏi: "Làm sao Cố Vũ Trạch lại đột nhiên trở lại rồi hả?""Trong chiến đội có chút việc nên cần anh ấy trở về." Diệp Tử Thần nói: " Em cũng thật bội phục anh ấy, mười mấy tiếng ngồi trên máy bay mà chẳng thấy mệt mỏi, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chị nói xem, có phải anh ấy vì muốn gặp Lâm Vi nên mới vội vàng như thế không? Bọn họ trước kia không phải từng qua lại sao?"Bạn nhỏ Diệp Tử Thần đến bây giờ cũng không có suy nghĩ ra, Tả Dục và Lâm Vi sao lại ở bên nhau.Đội trưởng vừa mới đi, bọn họ liền cắm sừng cho anh ấy, cặp sừng này mọc cũng quá nhanh rồi đấy.Chỉ có điều nhìn Cố Vũ Trạch lại không tức giận, Diệp Tử Thần cũng thật bội phục.Diệp Phồn Tinh nhớ tới Cố Vũ Trạch, quả thật là không biết nói cái gì cho phải.-Bọn họ ở trong nhà chừng một giờ liền đi, Cố Vũ Trạch cùng đi ra ngoài.Diệp Phồn Tinh ở trong nhà làm bữa ăn tối, bố mẹ chồng và Phó Linh Lung trở về, thấy cô đã nấu xong cơm tối nói: " Phồn Tinh về rồi à con?!"" Vâng ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Có thể ăn cơm rồi ạ."
Cố Vũ Trạch nghe Diệp Tử Thần nói xong, nhìn Tả Dục và Lâm Vi, chẳng nóng chẳng lạnh nói "Chúc mừng hai người."
"..." Ánh mắt của Lâm Vi thêm mấy phần thất vọng.
Tả Dục cười nói: "Cảm ơn."
Diệp Phồn Tinh nhìn lấy một màn này, bèn gọi Diệp Tử Thần vào phòng ăn.
Diệp Tử Thần nói: "Chị, hôm nay chị về sao không nói với em?"
"Muốn cho em niềm vui bất ngờ." Diệp Phồn Tinh nghiêm túc nói.
Diệp Tử Thần liếc cô một cái, " Em tin chị mới là lạ ấy! Chị tung tăng bên ngoài mà còn nhớ tới em trai này sao?."
" Em tự biết mình biết người như thế là tốt rồi." Diệp Phồn Tinh vào trong phòng bếp, tìm một ít thức ăn, nói với Diệp Tử Thần: "Gần đây thành tích thi đấu của đội em không tệ nhỉ."
"Giỏi không chị? Em bây giờ hơi bị ngầu đó nhé " Cố Vũ Trạch vừa đi, cậu ta liền thành chủ lực của chiến đội, bọn họ còn đào một người từ đội khác tới, chiến đội thực lực như cũ rất mạnh.
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy bộ dáng tự luyến kia, không nhịn được cười một tiếng.
Đã là xế chiều, Diệp Phồn Tinh rửa tay, tiến vào phòng bếp nấu cơm.
Cô quay sang Diệp Tử Thần hỏi: "Làm sao Cố Vũ Trạch lại đột nhiên trở lại rồi hả?"
"Trong chiến đội có chút việc nên cần anh ấy trở về." Diệp Tử Thần nói: " Em cũng thật bội phục anh ấy, mười mấy tiếng ngồi trên máy bay mà chẳng thấy mệt mỏi, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chị nói xem, có phải anh ấy vì muốn gặp Lâm Vi nên mới vội vàng như thế không? Bọn họ trước kia không phải từng qua lại sao?"
Bạn nhỏ Diệp Tử Thần đến bây giờ cũng không có suy nghĩ ra, Tả Dục và Lâm Vi sao lại ở bên nhau.
Đội trưởng vừa mới đi, bọn họ liền cắm sừng cho anh ấy, cặp sừng này mọc cũng quá nhanh rồi đấy.
Chỉ có điều nhìn Cố Vũ Trạch lại không tức giận, Diệp Tử Thần cũng thật bội phục.
Diệp Phồn Tinh nhớ tới Cố Vũ Trạch, quả thật là không biết nói cái gì cho phải.
-
Bọn họ ở trong nhà chừng một giờ liền đi, Cố Vũ Trạch cùng đi ra ngoài.
Diệp Phồn Tinh ở trong nhà làm bữa ăn tối, bố mẹ chồng và Phó Linh Lung trở về, thấy cô đã nấu xong cơm tối nói: " Phồn Tinh về rồi à con?!"
" Vâng ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Có thể ăn cơm rồi ạ."
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cố Vũ Trạch nghe Diệp Tử Thần nói xong, nhìn Tả Dục và Lâm Vi, chẳng nóng chẳng lạnh nói "Chúc mừng hai người.""..." Ánh mắt của Lâm Vi thêm mấy phần thất vọng.Tả Dục cười nói: "Cảm ơn."Diệp Phồn Tinh nhìn lấy một màn này, bèn gọi Diệp Tử Thần vào phòng ăn.Diệp Tử Thần nói: "Chị, hôm nay chị về sao không nói với em?""Muốn cho em niềm vui bất ngờ." Diệp Phồn Tinh nghiêm túc nói.Diệp Tử Thần liếc cô một cái, " Em tin chị mới là lạ ấy! Chị tung tăng bên ngoài mà còn nhớ tới em trai này sao?."" Em tự biết mình biết người như thế là tốt rồi." Diệp Phồn Tinh vào trong phòng bếp, tìm một ít thức ăn, nói với Diệp Tử Thần: "Gần đây thành tích thi đấu của đội em không tệ nhỉ.""Giỏi không chị? Em bây giờ hơi bị ngầu đó nhé " Cố Vũ Trạch vừa đi, cậu ta liền thành chủ lực của chiến đội, bọn họ còn đào một người từ đội khác tới, chiến đội thực lực như cũ rất mạnh.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy bộ dáng tự luyến kia, không nhịn được cười một tiếng.Đã là xế chiều, Diệp Phồn Tinh rửa tay, tiến vào phòng bếp nấu cơm.Cô quay sang Diệp Tử Thần hỏi: "Làm sao Cố Vũ Trạch lại đột nhiên trở lại rồi hả?""Trong chiến đội có chút việc nên cần anh ấy trở về." Diệp Tử Thần nói: " Em cũng thật bội phục anh ấy, mười mấy tiếng ngồi trên máy bay mà chẳng thấy mệt mỏi, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi. Chị nói xem, có phải anh ấy vì muốn gặp Lâm Vi nên mới vội vàng như thế không? Bọn họ trước kia không phải từng qua lại sao?"Bạn nhỏ Diệp Tử Thần đến bây giờ cũng không có suy nghĩ ra, Tả Dục và Lâm Vi sao lại ở bên nhau.Đội trưởng vừa mới đi, bọn họ liền cắm sừng cho anh ấy, cặp sừng này mọc cũng quá nhanh rồi đấy.Chỉ có điều nhìn Cố Vũ Trạch lại không tức giận, Diệp Tử Thần cũng thật bội phục.Diệp Phồn Tinh nhớ tới Cố Vũ Trạch, quả thật là không biết nói cái gì cho phải.-Bọn họ ở trong nhà chừng một giờ liền đi, Cố Vũ Trạch cùng đi ra ngoài.Diệp Phồn Tinh ở trong nhà làm bữa ăn tối, bố mẹ chồng và Phó Linh Lung trở về, thấy cô đã nấu xong cơm tối nói: " Phồn Tinh về rồi à con?!"" Vâng ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Có thể ăn cơm rồi ạ."