Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 790: Nhớ giọng nói của em

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Sao vừa về một cái là đã đi nấu cơm rồi?" Bà Phó nói: "Vừa về chắc mệt mỏi lắm, sao không nghỉ ngơi đi." Diệp Phồn Tinh nói: " Con không mệt đâu ạ." Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Linh Lung, " Chị." Phó Linh Lung nhìn bốn phía, không nhìn thấy Cố Vũ Trạch: " Con trai chị về rồi phải không? Người đâu rồi?" " Vũ Trạch đi ra ngoài với bạn rồi chị ạ." Phó Linh Lung nhức đầu nói: "Cũng thật là, ở trong nhà này có mà hay sao mà vừa về đã đi ngay." Mặc dù Cố Vũ Trạch rời đi không lâu, nhưng Phó Linh Lung rất nhớ hắn, chung quy lo lắng hắn ở bên ngoài không thích ứng được. Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Linh Lung rồi nói với bà Phó, "Hôm nay mọi người đi đâu vậy?" " Đi ra ngoài gặp mặt bạn bè cũ ấy mà " Bà Phó ngồi xuống, nói với Diệp Phồn Tinh: " Con cũng ngồi xuống đi, chớ gấp, những chuyện này cho người giúp việc làm là được." "Không sao đâu ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Thỉnh thoảng nấu một bữa coi như hoạt động một chút." Con ở Thân thành với Cảnh Ngộ như thế nào rồi?" Bà Phó tò mò hỏi. Diệp Phồn Tinh nói: " Rất tốt ạ." " Vậy sao chị lại nghe nói, hai đứa cãi nhau?" Phó Linh Lung cũng không đoái hoài tới Cố Vũ Trạch, sự chú ý đều dồn trên người Diệp Phồn Tinh. Diệp Phồn Tinh nhớ lại lúc mình vừa tới đó, bởi vì ăn giấm mà giận hờn Phó Cảnh Ngộ, lúng túng trả lời: "Không có gì đâu ạ, là tại em thôi." "Nhất định là Cảnh Ngộ bắt nạt em." Ở trong mắt người nhà họ Phó, bình thường Diệp Phồn Tinh đều rất hiểu chuyện, không bao giờ làm người khác phải lo nghĩ. Hai người họ cãi nhau, tám chín phần là do Phó Cảnh Ngộ đã làm sai cái gì đó. Bà Phó và Phó Linh Lung thiên vị hết sức làm cho người trong cuộc là Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút ngượng ngùng. -Bọn họ đang ăn cơm xong ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, thuận tiện nói chuyện phiếm, Cố Vũ Trạch trở về. " Con trai." Phó Linh Lung nhìn thấy hắn, "Mau tới đây, mẹ xem một chút, sao nhìn con gầy thế này?" "..." Cố Vũ Trạch nhìn mẹ mình, một trận nhức đầu, có cần phải thực tế như vậy không? 

"Sao vừa về một cái là đã đi nấu cơm rồi?" Bà Phó nói: "Vừa về chắc mệt mỏi lắm, sao không nghỉ ngơi đi." 

Diệp Phồn Tinh nói: " Con không mệt đâu ạ." 

Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Linh Lung, " Chị." 

Phó Linh Lung nhìn bốn phía, không nhìn thấy Cố Vũ Trạch: " Con trai chị về rồi phải không? Người đâu rồi?" 

" Vũ Trạch đi ra ngoài với bạn rồi chị ạ." 

Phó Linh Lung nhức đầu nói: "Cũng thật là, ở trong nhà này có mà hay sao mà vừa về đã đi ngay." 

Mặc dù Cố Vũ Trạch rời đi không lâu, nhưng Phó Linh Lung rất nhớ hắn, chung quy lo lắng hắn ở bên ngoài không thích ứng được. 

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Linh Lung rồi nói với bà Phó, "Hôm nay mọi người đi đâu vậy?" 

" Đi ra ngoài gặp mặt bạn bè cũ ấy mà " Bà Phó ngồi xuống, nói với Diệp Phồn Tinh: " Con cũng ngồi xuống đi, chớ gấp, những chuyện này cho người giúp việc làm là được." 

"Không sao đâu ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Thỉnh thoảng nấu một bữa coi như hoạt động một chút." 

Con ở Thân thành với Cảnh Ngộ như thế nào rồi?" Bà Phó tò mò hỏi. 

Diệp Phồn Tinh nói: " Rất tốt ạ." 

" Vậy sao chị lại nghe nói, hai đứa cãi nhau?" Phó Linh Lung cũng không đoái hoài tới Cố Vũ Trạch, sự chú ý đều dồn trên người Diệp Phồn Tinh. 

Diệp Phồn Tinh nhớ lại lúc mình vừa tới đó, bởi vì ăn giấm mà giận hờn Phó Cảnh Ngộ, lúng túng trả lời: "Không có gì đâu ạ, là tại em thôi." 

"Nhất định là Cảnh Ngộ bắt nạt em." Ở trong mắt người nhà họ Phó, bình thường Diệp Phồn Tinh đều rất hiểu chuyện, không bao giờ làm người khác phải lo nghĩ. Hai người họ cãi nhau, tám chín phần là do Phó Cảnh Ngộ đã làm sai cái gì đó. 

Bà Phó và Phó Linh Lung thiên vị hết sức làm cho người trong cuộc là Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút ngượng ngùng. 

-

Bọn họ đang ăn cơm xong ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, thuận tiện nói chuyện phiếm, Cố Vũ Trạch trở về. 

" Con trai." Phó Linh Lung nhìn thấy hắn, "Mau tới đây, mẹ xem một chút, sao nhìn con gầy thế này?" 

"..." Cố Vũ Trạch nhìn mẹ mình, một trận nhức đầu, có cần phải thực tế như vậy không? 

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Sao vừa về một cái là đã đi nấu cơm rồi?" Bà Phó nói: "Vừa về chắc mệt mỏi lắm, sao không nghỉ ngơi đi." Diệp Phồn Tinh nói: " Con không mệt đâu ạ." Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Linh Lung, " Chị." Phó Linh Lung nhìn bốn phía, không nhìn thấy Cố Vũ Trạch: " Con trai chị về rồi phải không? Người đâu rồi?" " Vũ Trạch đi ra ngoài với bạn rồi chị ạ." Phó Linh Lung nhức đầu nói: "Cũng thật là, ở trong nhà này có mà hay sao mà vừa về đã đi ngay." Mặc dù Cố Vũ Trạch rời đi không lâu, nhưng Phó Linh Lung rất nhớ hắn, chung quy lo lắng hắn ở bên ngoài không thích ứng được. Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Linh Lung rồi nói với bà Phó, "Hôm nay mọi người đi đâu vậy?" " Đi ra ngoài gặp mặt bạn bè cũ ấy mà " Bà Phó ngồi xuống, nói với Diệp Phồn Tinh: " Con cũng ngồi xuống đi, chớ gấp, những chuyện này cho người giúp việc làm là được." "Không sao đâu ạ." Diệp Phồn Tinh nói: "Thỉnh thoảng nấu một bữa coi như hoạt động một chút." Con ở Thân thành với Cảnh Ngộ như thế nào rồi?" Bà Phó tò mò hỏi. Diệp Phồn Tinh nói: " Rất tốt ạ." " Vậy sao chị lại nghe nói, hai đứa cãi nhau?" Phó Linh Lung cũng không đoái hoài tới Cố Vũ Trạch, sự chú ý đều dồn trên người Diệp Phồn Tinh. Diệp Phồn Tinh nhớ lại lúc mình vừa tới đó, bởi vì ăn giấm mà giận hờn Phó Cảnh Ngộ, lúng túng trả lời: "Không có gì đâu ạ, là tại em thôi." "Nhất định là Cảnh Ngộ bắt nạt em." Ở trong mắt người nhà họ Phó, bình thường Diệp Phồn Tinh đều rất hiểu chuyện, không bao giờ làm người khác phải lo nghĩ. Hai người họ cãi nhau, tám chín phần là do Phó Cảnh Ngộ đã làm sai cái gì đó. Bà Phó và Phó Linh Lung thiên vị hết sức làm cho người trong cuộc là Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút ngượng ngùng. -Bọn họ đang ăn cơm xong ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, thuận tiện nói chuyện phiếm, Cố Vũ Trạch trở về. " Con trai." Phó Linh Lung nhìn thấy hắn, "Mau tới đây, mẹ xem một chút, sao nhìn con gầy thế này?" "..." Cố Vũ Trạch nhìn mẹ mình, một trận nhức đầu, có cần phải thực tế như vậy không? 

Chương 790: Nhớ giọng nói của em