Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 794: Chồng em tốt nhất

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Điện thoại của cô, dĩ nhiên cô biết máy vẫn đang mở. Liền như vậy, mới vừa rồi còn cùng hắn diễn những thứ kia làm gì? Diệp Phồn Tinh cũng không nói nhảm với hắn, trực tiếp nhét điện thoại vào trong tay Cố Vũ Trạch. Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, có một loại xung động bị cô làm tức đến thổ huyết. Tưởng Sâm cũng ngây người, không biết đang diễn cái gì. Phó Cảnh Ngộ trầm giọng nói với Cố Vũ Trạch: "Ai cho cháu trở về?" Cố Vũ Trạch cầm điện thoại mặt tái xanh. Hắn nhìn Diệp Phồn Tinh, Diệp Phồn Tinh lại tỏ ra vô tội mà nhìn móng tay của mình. Cố Vũ Trạch tự nhiên lại bị dạy dỗ một trận, trong lòng Cố Vũ Trạch bực bội bốc lửa ngùn ngụt trên đầu, nghe xong giáo huấn một trận trực tiếp đi mất. Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của hắn, không nhịn cười được một tiếng, liền như vậy còn muốn tới chêu cô, thật là thú vị. Cố Vũ Trạch vừa đi, điện thoại của cô lại đổ chuông. Vẫn là Phó Cảnh Ngộ gọi tới, Diệp Phồn Tinh nghe máy, " Ông xã." " Em còn muốn lấy Cố Vũ Trạch à?" "..." Ông trời làm chứng, từ trước đến giờ Diệp Phồn Tinh cảm thấy chồng mình là một người biết phân biệt phải trái, nhưng mà bây giờ, cô cảm thấy mình phải thu hồi cái ý nghĩ này. Rốt cuộc anh nghe đâu ra cô muốn lấy Cố Vũ Trạch vậy? Diệp Phồn Tinh yếu ớt nói: " không có mà." "Không?" Phó Cảnh Ngộ dường như khẽ hừ một tiếng, giễu cợt mười phần. Diệp Phồn Tinh quẫn bách cực kì, "Không phải vừa rồi anh nghe hết rồi sao? Em bảo em muốn lấy cậu ta khi nào?" "Đúng vậy, anh nghe rất rõ." Thùng giấm siêu to khổng lồ lại bốc mùi rồi, chưa quá đi mất 

Điện thoại của cô, dĩ nhiên cô biết máy vẫn đang mở. 

Liền như vậy, mới vừa rồi còn cùng hắn diễn những thứ kia làm gì? 

Diệp Phồn Tinh cũng không nói nhảm với hắn, trực tiếp nhét điện thoại vào trong tay Cố Vũ Trạch. Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, có một loại xung động bị cô làm tức đến thổ huyết. 

Tưởng Sâm cũng ngây người, không biết đang diễn cái gì. 

Phó Cảnh Ngộ trầm giọng nói với Cố Vũ Trạch: "Ai cho cháu trở về?" 

Cố Vũ Trạch cầm điện thoại mặt tái xanh. Hắn nhìn Diệp Phồn Tinh, Diệp Phồn Tinh lại tỏ ra vô tội mà nhìn móng tay của mình. 

Cố Vũ Trạch tự nhiên lại bị dạy dỗ một trận, trong lòng Cố Vũ Trạch bực bội bốc lửa ngùn ngụt trên đầu, nghe xong giáo huấn một trận trực tiếp đi mất. 

Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của hắn, không nhịn cười được một tiếng, liền như vậy còn muốn tới chêu cô, thật là thú vị. 

Cố Vũ Trạch vừa đi, điện thoại của cô lại đổ chuông. 

Vẫn là Phó Cảnh Ngộ gọi tới, Diệp Phồn Tinh nghe máy, " Ông xã." 

" Em còn muốn lấy Cố Vũ Trạch à?" 

"..." Ông trời làm chứng, từ trước đến giờ Diệp Phồn Tinh cảm thấy chồng mình là một người biết phân biệt phải trái, nhưng mà bây giờ, cô cảm thấy mình phải thu hồi cái ý nghĩ này. 

Rốt cuộc anh nghe đâu ra cô muốn lấy Cố Vũ Trạch vậy? 

Diệp Phồn Tinh yếu ớt nói: " không có mà." 

"Không?" Phó Cảnh Ngộ dường như khẽ hừ một tiếng, giễu cợt mười phần. 

Diệp Phồn Tinh quẫn bách cực kì, "Không phải vừa rồi anh nghe hết rồi sao? Em bảo em muốn lấy cậu ta khi nào?" 

"Đúng vậy, anh nghe rất rõ." 

Thùng giấm siêu to khổng lồ lại bốc mùi rồi, chưa quá đi mất 

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Điện thoại của cô, dĩ nhiên cô biết máy vẫn đang mở. Liền như vậy, mới vừa rồi còn cùng hắn diễn những thứ kia làm gì? Diệp Phồn Tinh cũng không nói nhảm với hắn, trực tiếp nhét điện thoại vào trong tay Cố Vũ Trạch. Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, có một loại xung động bị cô làm tức đến thổ huyết. Tưởng Sâm cũng ngây người, không biết đang diễn cái gì. Phó Cảnh Ngộ trầm giọng nói với Cố Vũ Trạch: "Ai cho cháu trở về?" Cố Vũ Trạch cầm điện thoại mặt tái xanh. Hắn nhìn Diệp Phồn Tinh, Diệp Phồn Tinh lại tỏ ra vô tội mà nhìn móng tay của mình. Cố Vũ Trạch tự nhiên lại bị dạy dỗ một trận, trong lòng Cố Vũ Trạch bực bội bốc lửa ngùn ngụt trên đầu, nghe xong giáo huấn một trận trực tiếp đi mất. Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của hắn, không nhịn cười được một tiếng, liền như vậy còn muốn tới chêu cô, thật là thú vị. Cố Vũ Trạch vừa đi, điện thoại của cô lại đổ chuông. Vẫn là Phó Cảnh Ngộ gọi tới, Diệp Phồn Tinh nghe máy, " Ông xã." " Em còn muốn lấy Cố Vũ Trạch à?" "..." Ông trời làm chứng, từ trước đến giờ Diệp Phồn Tinh cảm thấy chồng mình là một người biết phân biệt phải trái, nhưng mà bây giờ, cô cảm thấy mình phải thu hồi cái ý nghĩ này. Rốt cuộc anh nghe đâu ra cô muốn lấy Cố Vũ Trạch vậy? Diệp Phồn Tinh yếu ớt nói: " không có mà." "Không?" Phó Cảnh Ngộ dường như khẽ hừ một tiếng, giễu cợt mười phần. Diệp Phồn Tinh quẫn bách cực kì, "Không phải vừa rồi anh nghe hết rồi sao? Em bảo em muốn lấy cậu ta khi nào?" "Đúng vậy, anh nghe rất rõ." Thùng giấm siêu to khổng lồ lại bốc mùi rồi, chưa quá đi mất 

Chương 794: Chồng em tốt nhất