Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 794-2: Em vừa nói gì? Nhắc lại cho anh nghe!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh không thể không ngồi xuống, kiên nhẫn cùng cái này thùng giấm lớn giải thích, " Anh biết rõ vừa rồi em cậu ta, ai bảo cậu ta tới trêu chọc em. Sớm biết Cố Vũ Trạch chán ghét như vậy, sớm biết cậu ta là cháu anh thì em đã không lấy anh nữa rồi, như vậy cũng sẽ không phải chạm mặt cậu ta, phiền chết đi được." "..." Phó Cảnh Ngộ vốn muốn dạy dỗ cô đôi câu, kết quả nghe xong không biết phải nói lời gì với cô nữa? Lại hối hận vì lấy anh. " Em vừa nói cái gì? Anh không nghe rõ, em lặp lại lần nữa." "Ai bảo cậu ta tới trêu chọc em." "Phía sau." "Sớm biết Cố Vũ Trạch chán ghét như vậy, sớm biết cậu ta là cháu anh em đã..." "Còn gì nữa không?" "Ban đầu em lấy anh là quyết định đúng đắn nhất trên đời này của em luôn ấy! Chồng em tốt nhất." Diệp Phồn Tinh tràn đầy tự hào nói. "..." Diệp Phồn Tinh mặc dù nhây thật, nhưng vẫn còn ham sống. Cô nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nếu như không có chuyện gì thì em đi ngủ trước nhé. Bị cậu ta quấy nhiễu em rối loạn hết lên rồi." Công việc cũng không xê xích gì nhiều, hiện tại liền cô rất buồn ngủ, ngày mai còn phải đi đến công ty. Phó Cảnh Ngộ nói: "Đi ngủ đi." Diệp Phồn Tinh cũng không tắt điện thoại, để điện thoại ở một bên. Phó Cảnh Ngộ làm xong công việc, nói với cô hai câu, thấy cô không trả lời, mới cúp điện thoại. Đêm khuya tối thứ sáu Phó Cảnh Ngộ mới trở về, vừa vặn xế chiều hôm nay, Cố Vũ Trạch xử lý xong chuyện của chiến đội liền trực tiếp bay đi luôn, coi như là tránh được một kiếp. Nếu không với cá tính của Phó Cảnh Ngộ, khả năng sẽ bị dần cho một trận rồi mới tống đi. Phó Cảnh Ngộ trở lại khá muộn nên Diệp Phồn Tinh đã ngủ rồi. Anh đẩy cửa ra đi vào, thấy cô nằm ở trên giường, ôm cái gối mà lúc trước anh mua cho cô, mơ màng gọi: " Ông xã." Phó Cảnh Ngộ Vốn chuẩn bị đi tắm,nghe xong liền ngồi xuống mép giường, không cam lòng rời đi nửa bước. Chỉ là nghe được hai tiếng ông xã này, anh liền cảm thấy ngọt ngào tràn đầy trong lòng. Đáy mắt cũng ánh lên sự yêu thương ấm áp. 

Diệp Phồn Tinh không thể không ngồi xuống, kiên nhẫn cùng cái này thùng giấm lớn giải thích, " Anh biết rõ vừa rồi em cậu ta, ai bảo cậu ta tới trêu chọc em. Sớm biết Cố Vũ Trạch chán ghét như vậy, sớm biết cậu ta là cháu anh thì em đã không lấy anh nữa rồi, như vậy cũng sẽ không phải chạm mặt cậu ta, phiền chết đi được." 

"..." 

Phó Cảnh Ngộ vốn muốn dạy dỗ cô đôi câu, kết quả nghe xong không biết phải nói lời gì với cô nữa? 

Lại hối hận vì lấy anh. 

" Em vừa nói cái gì? Anh không nghe rõ, em lặp lại lần nữa." 

"Ai bảo cậu ta tới trêu chọc em." 

"Phía sau." 

"Sớm biết Cố Vũ Trạch chán ghét như vậy, sớm biết cậu ta là cháu anh em đã..." 

"Còn gì nữa không?" 

"Ban đầu em lấy anh là quyết định đúng đắn nhất trên đời này của em luôn ấy! Chồng em tốt nhất." Diệp Phồn Tinh tràn đầy tự hào nói. 

"..." 

Diệp Phồn Tinh mặc dù nhây thật, nhưng vẫn còn ham sống. 

Cô nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nếu như không có chuyện gì thì em đi ngủ trước nhé. Bị cậu ta quấy nhiễu em rối loạn hết lên rồi." 

Công việc cũng không xê xích gì nhiều, hiện tại liền cô rất buồn ngủ, ngày mai còn phải đi đến công ty. 

Phó Cảnh Ngộ nói: "Đi ngủ đi." 

Diệp Phồn Tinh cũng không tắt điện thoại, để điện thoại ở một bên. 

Phó Cảnh Ngộ làm xong công việc, nói với cô hai câu, thấy cô không trả lời, mới cúp điện thoại. 

Đêm khuya tối thứ sáu Phó Cảnh Ngộ mới trở về, vừa vặn xế chiều hôm nay, Cố Vũ Trạch xử lý xong chuyện của chiến đội liền trực tiếp bay đi luôn, coi như là tránh được một kiếp. 

Nếu không với cá tính của Phó Cảnh Ngộ, khả năng sẽ bị dần cho một trận rồi mới tống đi. 

Phó Cảnh Ngộ trở lại khá muộn nên Diệp Phồn Tinh đã ngủ rồi. 

Anh đẩy cửa ra đi vào, thấy cô nằm ở trên giường, ôm cái gối mà lúc trước anh mua cho cô, mơ màng gọi: " Ông xã." 

Phó Cảnh Ngộ Vốn chuẩn bị đi tắm,nghe xong liền ngồi xuống mép giường, không cam lòng rời đi nửa bước. 

Chỉ là nghe được hai tiếng ông xã này, anh liền cảm thấy ngọt ngào tràn đầy trong lòng. 

Đáy mắt cũng ánh lên sự yêu thương ấm áp. 

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh không thể không ngồi xuống, kiên nhẫn cùng cái này thùng giấm lớn giải thích, " Anh biết rõ vừa rồi em cậu ta, ai bảo cậu ta tới trêu chọc em. Sớm biết Cố Vũ Trạch chán ghét như vậy, sớm biết cậu ta là cháu anh thì em đã không lấy anh nữa rồi, như vậy cũng sẽ không phải chạm mặt cậu ta, phiền chết đi được." "..." Phó Cảnh Ngộ vốn muốn dạy dỗ cô đôi câu, kết quả nghe xong không biết phải nói lời gì với cô nữa? Lại hối hận vì lấy anh. " Em vừa nói cái gì? Anh không nghe rõ, em lặp lại lần nữa." "Ai bảo cậu ta tới trêu chọc em." "Phía sau." "Sớm biết Cố Vũ Trạch chán ghét như vậy, sớm biết cậu ta là cháu anh em đã..." "Còn gì nữa không?" "Ban đầu em lấy anh là quyết định đúng đắn nhất trên đời này của em luôn ấy! Chồng em tốt nhất." Diệp Phồn Tinh tràn đầy tự hào nói. "..." Diệp Phồn Tinh mặc dù nhây thật, nhưng vẫn còn ham sống. Cô nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nếu như không có chuyện gì thì em đi ngủ trước nhé. Bị cậu ta quấy nhiễu em rối loạn hết lên rồi." Công việc cũng không xê xích gì nhiều, hiện tại liền cô rất buồn ngủ, ngày mai còn phải đi đến công ty. Phó Cảnh Ngộ nói: "Đi ngủ đi." Diệp Phồn Tinh cũng không tắt điện thoại, để điện thoại ở một bên. Phó Cảnh Ngộ làm xong công việc, nói với cô hai câu, thấy cô không trả lời, mới cúp điện thoại. Đêm khuya tối thứ sáu Phó Cảnh Ngộ mới trở về, vừa vặn xế chiều hôm nay, Cố Vũ Trạch xử lý xong chuyện của chiến đội liền trực tiếp bay đi luôn, coi như là tránh được một kiếp. Nếu không với cá tính của Phó Cảnh Ngộ, khả năng sẽ bị dần cho một trận rồi mới tống đi. Phó Cảnh Ngộ trở lại khá muộn nên Diệp Phồn Tinh đã ngủ rồi. Anh đẩy cửa ra đi vào, thấy cô nằm ở trên giường, ôm cái gối mà lúc trước anh mua cho cô, mơ màng gọi: " Ông xã." Phó Cảnh Ngộ Vốn chuẩn bị đi tắm,nghe xong liền ngồi xuống mép giường, không cam lòng rời đi nửa bước. Chỉ là nghe được hai tiếng ông xã này, anh liền cảm thấy ngọt ngào tràn đầy trong lòng. Đáy mắt cũng ánh lên sự yêu thương ấm áp. 

Chương 794-2: Em vừa nói gì? Nhắc lại cho anh nghe!