Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 805: Áo cưới của riêng em!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh đi theo sau lưng Phó Cảnh Ngộ, khoác tay của anh, nói: " Anh có biết cô gái vừa rồi không?" Hai người đến gần thang máy, Phó Cảnh Ngộ mới hờ hững đáp lại, " Ai cơ?" Đùa chứ, cô cảm thấy anh thèm nhìn những người phụ nữ khác sao? " Cô ta rất nổi tiếng đó." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, đoán rằng khả năng anh cũng không biết cô ta, " Anh ngay cả minh tinh còn không nhận ra thì làm sao nhận ra cô ta được nhỉ." Phó Cảnh Ngộ hỏi: " Sao thế?" Không phải là bạn của Diệp Tử Thần thôi sao? Anh để ý đến làm gì. Diệp Phồn Tinh không nói thì anh cũng không biết đó chính là một người phụ nữ. Diệp Phồn Tinh nói: "Trước kia cô ta học cùng trường với em, khi đó Triệu Gia Kỳ hay nói xấu sau lưng cô ta nhưng ở trước mặt lại bày kế khích bác ly gián, cô ta ngu ngốc tin theo, còn tìm Fan tới mắng em." Nói đến đó, Diệp Phồn Tinh giận sôi ruột. Cũng may hiện tại cô đã không cần phải giống như trước nữa, không dễ bị người ta bắt nạt! Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, đau lòng nói: " Anh sẽ ở phía sau làm điểm tựa của em, giúp em trở nên thật mạnh mẽ, sẽ không còn ai có thể bắt nạt em được nữa." Liền giống bây giờ, mấy người trước kia lúc nào cũng muốn cô gây phiền toái, cũng phải dè chừng mà tránh xa cô một chút. Diệp Phồn Tinh gật đầu, "Vừa rồi anh không thấy sắc mặt của cô ta đâu, cô ta còn tưởng em giống như cô ta, là Fan của Tử Thần, còn rất xem thường em nữa chứ." Làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Tử Thần lại là em trai ruột của cô! Chỉ cần Suy nghĩ thôi là trong lòng Diệp Phồn Tinh đã cảm thấy vô cùng đắc ý. Phó Cảnh Ngộ nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô, nắm tay cô. Hiện tại trời đã trở lạnh, lá cây rớt xuống đường, công nhân vệ sinh đang quét dọn. Diệp Phồn Tinh ngồi trên xe, nhìn Phó Cảnh Ngộ, "Bây giờ Chúng ta đi đâu? Về nhà sao?"
Diệp Phồn Tinh đi theo sau lưng Phó Cảnh Ngộ, khoác tay của anh, nói: " Anh có biết cô gái vừa rồi không?"
Hai người đến gần thang máy, Phó Cảnh Ngộ mới hờ hững đáp lại, " Ai cơ?"
Đùa chứ, cô cảm thấy anh thèm nhìn những người phụ nữ khác sao?
" Cô ta rất nổi tiếng đó." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, đoán rằng khả năng anh cũng không biết cô ta, " Anh ngay cả minh tinh còn không nhận ra thì làm sao nhận ra cô ta được nhỉ."
Phó Cảnh Ngộ hỏi: " Sao thế?"
Không phải là bạn của Diệp Tử Thần thôi sao?
Anh để ý đến làm gì.
Diệp Phồn Tinh không nói thì anh cũng không biết đó chính là một người phụ nữ.
Diệp Phồn Tinh nói: "Trước kia cô ta học cùng trường với em, khi đó Triệu Gia Kỳ hay nói xấu sau lưng cô ta nhưng ở trước mặt lại bày kế khích bác ly gián, cô ta ngu ngốc tin theo, còn tìm Fan tới mắng em."
Nói đến đó, Diệp Phồn Tinh giận sôi ruột.
Cũng may hiện tại cô đã không cần phải giống như trước nữa, không dễ bị người ta bắt nạt!
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, đau lòng nói: " Anh sẽ ở phía sau làm điểm tựa của em, giúp em trở nên thật mạnh mẽ, sẽ không còn ai có thể bắt nạt em được nữa."
Liền giống bây giờ, mấy người trước kia lúc nào cũng muốn cô gây phiền toái, cũng phải dè chừng mà tránh xa cô một chút.
Diệp Phồn Tinh gật đầu, "Vừa rồi anh không thấy sắc mặt của cô ta đâu, cô ta còn tưởng em giống như cô ta, là Fan của Tử Thần, còn rất xem thường em nữa chứ."
Làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Tử Thần lại là em trai ruột của cô!
Chỉ cần Suy nghĩ thôi là trong lòng Diệp Phồn Tinh đã cảm thấy vô cùng đắc ý.
Phó Cảnh Ngộ nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô, nắm tay cô.
Hiện tại trời đã trở lạnh, lá cây rớt xuống đường, công nhân vệ sinh đang quét dọn.
Diệp Phồn Tinh ngồi trên xe, nhìn Phó Cảnh Ngộ, "Bây giờ Chúng ta đi đâu? Về nhà sao?"
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh đi theo sau lưng Phó Cảnh Ngộ, khoác tay của anh, nói: " Anh có biết cô gái vừa rồi không?" Hai người đến gần thang máy, Phó Cảnh Ngộ mới hờ hững đáp lại, " Ai cơ?" Đùa chứ, cô cảm thấy anh thèm nhìn những người phụ nữ khác sao? " Cô ta rất nổi tiếng đó." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, đoán rằng khả năng anh cũng không biết cô ta, " Anh ngay cả minh tinh còn không nhận ra thì làm sao nhận ra cô ta được nhỉ." Phó Cảnh Ngộ hỏi: " Sao thế?" Không phải là bạn của Diệp Tử Thần thôi sao? Anh để ý đến làm gì. Diệp Phồn Tinh không nói thì anh cũng không biết đó chính là một người phụ nữ. Diệp Phồn Tinh nói: "Trước kia cô ta học cùng trường với em, khi đó Triệu Gia Kỳ hay nói xấu sau lưng cô ta nhưng ở trước mặt lại bày kế khích bác ly gián, cô ta ngu ngốc tin theo, còn tìm Fan tới mắng em." Nói đến đó, Diệp Phồn Tinh giận sôi ruột. Cũng may hiện tại cô đã không cần phải giống như trước nữa, không dễ bị người ta bắt nạt! Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, đau lòng nói: " Anh sẽ ở phía sau làm điểm tựa của em, giúp em trở nên thật mạnh mẽ, sẽ không còn ai có thể bắt nạt em được nữa." Liền giống bây giờ, mấy người trước kia lúc nào cũng muốn cô gây phiền toái, cũng phải dè chừng mà tránh xa cô một chút. Diệp Phồn Tinh gật đầu, "Vừa rồi anh không thấy sắc mặt của cô ta đâu, cô ta còn tưởng em giống như cô ta, là Fan của Tử Thần, còn rất xem thường em nữa chứ." Làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Tử Thần lại là em trai ruột của cô! Chỉ cần Suy nghĩ thôi là trong lòng Diệp Phồn Tinh đã cảm thấy vô cùng đắc ý. Phó Cảnh Ngộ nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô, nắm tay cô. Hiện tại trời đã trở lạnh, lá cây rớt xuống đường, công nhân vệ sinh đang quét dọn. Diệp Phồn Tinh ngồi trên xe, nhìn Phó Cảnh Ngộ, "Bây giờ Chúng ta đi đâu? Về nhà sao?"