Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 805-2: Thử váy cưới

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nói: "Mang em đi một nơi." "Đi đâu vậy?" Diệp Phồn Tinh không hiểu, qua một lúc, Phó Cảnh Ngộ để cho tài xế dừng xe ở ven đường, cùng Diệp Phồn Tinh từ trên xe bước xuống. Diệp Phồn Tinh đóng cửa xe, nhìn lên cửa hàng trước mắt, giống như trong truyện cổ tích, cô rất kinh ngạc, nếu không phải Phó Cảnh Ngộ mang cô tới, cô cũng không biết ở thành phố này còn có một nơi như vậy. Phó Cảnh Ngộ nắm tay Diệp Phồn Tinh, dắt cô đi vào, người phục vụ nhìn thấy bọn họ, lập tức chạy tới nghênh đón. Diệp Phồn Tinh đi theo sau lưng Phó Cảnh Ngộ, nhìn cửa tiệm trước mắt như mộng như ảo, bên trong bày đầy áo cưới, đẹp mắt vô cùng. Coi như đã cưới qua một lần rồi, nhìn thấy những thứ này vẫn không có sức đề kháng. Nhân viên tiệm nhìn Diệp Phồn Tinh, hỏi: "Xin hỏi hai vị muốn xem kiểu áo cưới gì ạ? Hai vị có hẹn trước không ạ?" "Tôi đã hẹn trước rồi." Phó Cảnh Ngộ mở miệng. Nhân viên tiệm hỏi tên, đi xem lịch nhắc rồi quản lí đi ra, " Xin chào anh Phó." Người kia dẫn bọn họ tiến vào khu khách quý, giới thiệu với Phó Cảnh Ngộ và Diệp Phồn Tinh, " Chiếc váy mà anh đặt trước đã đưa đến rồi, ở bên này ạ." Dưới ánh đèn, chiếc áo cưới thoạt nhìn rất đẹp mắt, Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên nhìn thấy một chiếc áo cưới đẹp đến như vậy, không dám tin tưởng nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Cái này, là anh đặt sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, "Thích không?" Diệp Phồn Tinh gật đầu một cái, "Ừm." Phó Cảnh Ngộ đứng ở một bên, đánh giá cái áo cưới, anh mời chuyên gia thiết kế dựa trên ý nghĩ của mình. Bọn họ ở bên nhau, Diệp Phồn Tinh viết sách về anh, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy, mình cũng phải vì cô làm chút gì đó, cho nên chuẩn bị cái này. Diệp Phồn Tinh đi theo người phục vụ tiến vào phòng thay quần áo, dưới sự giúp đỡ của bọn họ, mặc chiếc áo cưới kia lên người. Phó Cảnh Ngộ đứng ở bên ngoài chờ cô, thấy cô đi tới, như một đóa đẹp rực rỡ, mặc dù biết cô rất đẹp, áo cưới cũng rất đẹp, nhưng chiếc áo cưới mặc lên người cô, vẫn làm cho Phó Cảnh Ngộ có chút ngơ ngẩn.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Mang em đi một nơi." 

"Đi đâu vậy?" Diệp Phồn Tinh không hiểu, qua một lúc, Phó Cảnh Ngộ để cho tài xế dừng xe ở ven đường, cùng Diệp Phồn Tinh từ trên xe bước xuống. 

Diệp Phồn Tinh đóng cửa xe, nhìn lên cửa hàng trước mắt, giống như trong truyện cổ tích, cô rất kinh ngạc, nếu không phải Phó Cảnh Ngộ mang cô tới, cô cũng không biết ở thành phố này còn có một nơi như vậy. 

Phó Cảnh Ngộ nắm tay Diệp Phồn Tinh, dắt cô đi vào, người phục vụ nhìn thấy bọn họ, lập tức chạy tới nghênh đón. 

Diệp Phồn Tinh đi theo sau lưng Phó Cảnh Ngộ, nhìn cửa tiệm trước mắt như mộng như ảo, bên trong bày đầy áo cưới, đẹp mắt vô cùng. 

Coi như đã cưới qua một lần rồi, nhìn thấy những thứ này vẫn không có sức đề kháng. 

Nhân viên tiệm nhìn Diệp Phồn Tinh, hỏi: "Xin hỏi hai vị muốn xem kiểu áo cưới gì ạ? Hai vị có hẹn trước không ạ?" 

"Tôi đã hẹn trước rồi." Phó Cảnh Ngộ mở miệng. 

Nhân viên tiệm hỏi tên, đi xem lịch nhắc rồi quản lí đi ra, " Xin chào anh Phó." 

Người kia dẫn bọn họ tiến vào khu khách quý, giới thiệu với Phó Cảnh Ngộ và Diệp Phồn Tinh, " Chiếc váy mà anh đặt trước đã đưa đến rồi, ở bên này ạ." 

Dưới ánh đèn, chiếc áo cưới thoạt nhìn rất đẹp mắt, Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên nhìn thấy một chiếc áo cưới đẹp đến như vậy, không dám tin tưởng nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Cái này, là anh đặt sao?" 

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, "Thích không?" 

Diệp Phồn Tinh gật đầu một cái, "Ừm." 

Phó Cảnh Ngộ đứng ở một bên, đánh giá cái áo cưới, anh mời chuyên gia thiết kế dựa trên ý nghĩ của mình. 

Bọn họ ở bên nhau, Diệp Phồn Tinh viết sách về anh, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy, mình cũng phải vì cô làm chút gì đó, cho nên chuẩn bị cái này. 

Diệp Phồn Tinh đi theo người phục vụ tiến vào phòng thay quần áo, dưới sự giúp đỡ của bọn họ, mặc chiếc áo cưới kia lên người. 

Phó Cảnh Ngộ đứng ở bên ngoài chờ cô, thấy cô đi tới, như một đóa đẹp rực rỡ, mặc dù biết cô rất đẹp, áo cưới cũng rất đẹp, nhưng chiếc áo cưới mặc lên người cô, vẫn làm cho Phó Cảnh Ngộ có chút ngơ ngẩn.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nói: "Mang em đi một nơi." "Đi đâu vậy?" Diệp Phồn Tinh không hiểu, qua một lúc, Phó Cảnh Ngộ để cho tài xế dừng xe ở ven đường, cùng Diệp Phồn Tinh từ trên xe bước xuống. Diệp Phồn Tinh đóng cửa xe, nhìn lên cửa hàng trước mắt, giống như trong truyện cổ tích, cô rất kinh ngạc, nếu không phải Phó Cảnh Ngộ mang cô tới, cô cũng không biết ở thành phố này còn có một nơi như vậy. Phó Cảnh Ngộ nắm tay Diệp Phồn Tinh, dắt cô đi vào, người phục vụ nhìn thấy bọn họ, lập tức chạy tới nghênh đón. Diệp Phồn Tinh đi theo sau lưng Phó Cảnh Ngộ, nhìn cửa tiệm trước mắt như mộng như ảo, bên trong bày đầy áo cưới, đẹp mắt vô cùng. Coi như đã cưới qua một lần rồi, nhìn thấy những thứ này vẫn không có sức đề kháng. Nhân viên tiệm nhìn Diệp Phồn Tinh, hỏi: "Xin hỏi hai vị muốn xem kiểu áo cưới gì ạ? Hai vị có hẹn trước không ạ?" "Tôi đã hẹn trước rồi." Phó Cảnh Ngộ mở miệng. Nhân viên tiệm hỏi tên, đi xem lịch nhắc rồi quản lí đi ra, " Xin chào anh Phó." Người kia dẫn bọn họ tiến vào khu khách quý, giới thiệu với Phó Cảnh Ngộ và Diệp Phồn Tinh, " Chiếc váy mà anh đặt trước đã đưa đến rồi, ở bên này ạ." Dưới ánh đèn, chiếc áo cưới thoạt nhìn rất đẹp mắt, Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên nhìn thấy một chiếc áo cưới đẹp đến như vậy, không dám tin tưởng nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Cái này, là anh đặt sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, "Thích không?" Diệp Phồn Tinh gật đầu một cái, "Ừm." Phó Cảnh Ngộ đứng ở một bên, đánh giá cái áo cưới, anh mời chuyên gia thiết kế dựa trên ý nghĩ của mình. Bọn họ ở bên nhau, Diệp Phồn Tinh viết sách về anh, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy, mình cũng phải vì cô làm chút gì đó, cho nên chuẩn bị cái này. Diệp Phồn Tinh đi theo người phục vụ tiến vào phòng thay quần áo, dưới sự giúp đỡ của bọn họ, mặc chiếc áo cưới kia lên người. Phó Cảnh Ngộ đứng ở bên ngoài chờ cô, thấy cô đi tới, như một đóa đẹp rực rỡ, mặc dù biết cô rất đẹp, áo cưới cũng rất đẹp, nhưng chiếc áo cưới mặc lên người cô, vẫn làm cho Phó Cảnh Ngộ có chút ngơ ngẩn.

Chương 805-2: Thử váy cưới