Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 889-2: Ngọt ngào! [18+] (2)

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Trước trở về cô có uống chút nước trái cây, trong miệng dường như còn lưu lại ngọt ngào,môi Phó Cảnh Ngộ rất mềm mại, bao trùm lên môi của cô, ôn nhu mà quấn m*t đôi môi cô...Nụ hôn cuồng nhiệt làm cho Diệp Phồn Tinh nhanh chóng bị thất thủ.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, có chút thanh tỉnh mà nhìn mình trầm luân, trong lòng không nhịn được một trận thở dài, thật sự không có cách nào mà.Phó Cảnh Ngộ cởi áo khoác của cô ra, ném qua một bên...Giường lớn rất mềm mại, gối gấp hai tầng, Diệp Phồn Tinh tựa vào trên gối, được anh nâng đầu, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nóng bỏng.Hai người triền miên một hồi, quần áo hai người bay biến hết từ lúc nào không hay, hai bóng người nhấp nhô lên xuống giao hòa tạo thành mỹ cảnh giữa nam và nữ.Sau khúc k*ch t*nh cuồng nhiệt, Diệp Phồn Tinh được Phó Cảnh Ngộ ôm vào trong ngực, cô thì thầm hỏi " Anh nghĩ như thế nào mà mua những thứ này? Ai ra chủ ý cùi bắp này cho anh thế?"Loại phương thức th* t*c này, tuyệt đối không phải là chủ ý mà ông xã nhà cô nghĩ ra được.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cằm đặt ở trên vai của cô, tỉnh bơ trả lời "Tưởng Sâm."Diệp Phồn Tinh nói: "Có phải anh bị ngốc hay không?""Em nói sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn gò má của cô, "Không ngốc làm sao lại chọc cho bảo bối của anh tức giận? Xong rồi còn không dỗ được?"Diệp Phồn Tinh quay đầu, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hôn lên trán anh một cái, "Thích anh là chuyện rất cực khổ, thỉnh thoảng em cũng sẽ có lúc muốn nổi giận. Ai bảo anh tốt như vậy, người yêu thích anh nhiều như thế?"Nếu mà Nhiếp Vân Đóa không thích anh, cũng sẽ không có chuyện lần này.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, "Vậy thì thế nào? Trong lòng anh yêu ai,Em còn không biết sao?""Ồ." Diệp Phồn Tinh hỏi: "Vậy anh yêu em nhiều bao nhiêu?"Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đưa tay ra, đặt ở đỉnh đầu của cô xoa bóp một cái, cưng chiều nói: " Nhiều Giống như tóc của em ấy, giống cả bầu trời đầy sao, giống như... Phó Cảnh Ngộ thích Diệp Phồn Tinh nhiều như vậy."Hôm nay mật đi chơi 2/9 bận quá, mai mật bù chương còn thiếu cho mọi người nhé!

Trước trở về cô có uống chút nước trái cây, trong miệng dường như còn lưu lại ngọt ngào,môi Phó Cảnh Ngộ rất mềm mại, bao trùm lên môi của cô, ôn nhu mà quấn m*t đôi môi cô...

Nụ hôn cuồng nhiệt làm cho Diệp Phồn Tinh nhanh chóng bị thất thủ.

Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, có chút thanh tỉnh mà nhìn mình trầm luân, trong lòng không nhịn được một trận thở dài, thật sự không có cách nào mà.

Phó Cảnh Ngộ cởi áo khoác của cô ra, ném qua một bên...

Giường lớn rất mềm mại, gối gấp hai tầng, Diệp Phồn Tinh tựa vào trên gối, được anh nâng đầu, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nóng bỏng.

Hai người triền miên một hồi, quần áo hai người bay biến hết từ lúc nào không hay, hai bóng người nhấp nhô lên xuống giao hòa tạo thành mỹ cảnh giữa nam và nữ.

Sau khúc k*ch t*nh cuồng nhiệt, Diệp Phồn Tinh được Phó Cảnh Ngộ ôm vào trong ngực, cô thì thầm hỏi " Anh nghĩ như thế nào mà mua những thứ này? Ai ra chủ ý cùi bắp này cho anh thế?"

Loại phương thức th* t*c này, tuyệt đối không phải là chủ ý mà ông xã nhà cô nghĩ ra được.

Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cằm đặt ở trên vai của cô, tỉnh bơ trả lời "Tưởng Sâm."

Diệp Phồn Tinh nói: "Có phải anh bị ngốc hay không?"

"Em nói sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn gò má của cô, "Không ngốc làm sao lại chọc cho bảo bối của anh tức giận? Xong rồi còn không dỗ được?"

Diệp Phồn Tinh quay đầu, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hôn lên trán anh một cái, "Thích anh là chuyện rất cực khổ, thỉnh thoảng em cũng sẽ có lúc muốn nổi giận. Ai bảo anh tốt như vậy, người yêu thích anh nhiều như thế?"

Nếu mà Nhiếp Vân Đóa không thích anh, cũng sẽ không có chuyện lần này.

Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, "Vậy thì thế nào? Trong lòng anh yêu ai,

Em còn không biết sao?"

"Ồ." Diệp Phồn Tinh hỏi: "Vậy anh yêu em nhiều bao nhiêu?"

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đưa tay ra, đặt ở đỉnh đầu của cô xoa bóp một cái, cưng chiều nói: " Nhiều Giống như tóc của em ấy, giống cả bầu trời đầy sao, giống như... Phó Cảnh Ngộ thích Diệp Phồn Tinh nhiều như vậy."

Hôm nay mật đi chơi 2/9 bận quá, mai mật bù chương còn thiếu cho mọi người nhé!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Trước trở về cô có uống chút nước trái cây, trong miệng dường như còn lưu lại ngọt ngào,môi Phó Cảnh Ngộ rất mềm mại, bao trùm lên môi của cô, ôn nhu mà quấn m*t đôi môi cô...Nụ hôn cuồng nhiệt làm cho Diệp Phồn Tinh nhanh chóng bị thất thủ.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, có chút thanh tỉnh mà nhìn mình trầm luân, trong lòng không nhịn được một trận thở dài, thật sự không có cách nào mà.Phó Cảnh Ngộ cởi áo khoác của cô ra, ném qua một bên...Giường lớn rất mềm mại, gối gấp hai tầng, Diệp Phồn Tinh tựa vào trên gối, được anh nâng đầu, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nóng bỏng.Hai người triền miên một hồi, quần áo hai người bay biến hết từ lúc nào không hay, hai bóng người nhấp nhô lên xuống giao hòa tạo thành mỹ cảnh giữa nam và nữ.Sau khúc k*ch t*nh cuồng nhiệt, Diệp Phồn Tinh được Phó Cảnh Ngộ ôm vào trong ngực, cô thì thầm hỏi " Anh nghĩ như thế nào mà mua những thứ này? Ai ra chủ ý cùi bắp này cho anh thế?"Loại phương thức th* t*c này, tuyệt đối không phải là chủ ý mà ông xã nhà cô nghĩ ra được.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cằm đặt ở trên vai của cô, tỉnh bơ trả lời "Tưởng Sâm."Diệp Phồn Tinh nói: "Có phải anh bị ngốc hay không?""Em nói sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn gò má của cô, "Không ngốc làm sao lại chọc cho bảo bối của anh tức giận? Xong rồi còn không dỗ được?"Diệp Phồn Tinh quay đầu, nhìn Phó Cảnh Ngộ, hôn lên trán anh một cái, "Thích anh là chuyện rất cực khổ, thỉnh thoảng em cũng sẽ có lúc muốn nổi giận. Ai bảo anh tốt như vậy, người yêu thích anh nhiều như thế?"Nếu mà Nhiếp Vân Đóa không thích anh, cũng sẽ không có chuyện lần này.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, "Vậy thì thế nào? Trong lòng anh yêu ai,Em còn không biết sao?""Ồ." Diệp Phồn Tinh hỏi: "Vậy anh yêu em nhiều bao nhiêu?"Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, đưa tay ra, đặt ở đỉnh đầu của cô xoa bóp một cái, cưng chiều nói: " Nhiều Giống như tóc của em ấy, giống cả bầu trời đầy sao, giống như... Phó Cảnh Ngộ thích Diệp Phồn Tinh nhiều như vậy."Hôm nay mật đi chơi 2/9 bận quá, mai mật bù chương còn thiếu cho mọi người nhé!

Chương 889-2: Ngọt ngào! [18+] (2)