Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 890-1: Cùng anh đến công ty
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tóc đếm không hết, bầu trời sao càng không đếm được, Phó Cảnh Ngộ yêu Diệp Phồn Tinh bao nhiêu cũng không thể cân đong đo đếm được.Diệp Phồn Tinh nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, nhịn không được bật cười. Cô quay đầu, nhìn ra chỗ khác, bởi vì xấu hổ, không nói gì.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô xong đắp chăn cho cô, "Mệt à?""Ừm.""Ngủ đi." Anh hôn lên trán cô, ôm cô vào trong ngực.-Sáng sớm sớm hôm sau, Phó Cảnh Ngộ đến công ty đi làm ngày đầu tiên sau nghỉ tết, anh mang theo Diệp Phồn Tinh cùng đi.Từ trên xe bước xuống, Diệp Phồn Tinh ngáp một cái, phàn nàn nói: " Anh đi làm, tại sao còn kéo em đi theo làm gì?"Buổi sáng cô muốn ngủ thêm một lát nha, anh nhất định phải mang cô đi cho bằng đượcPhó Cảnh Ngộ nói: "Đợi lát nữa đến phòng làm việc, em có thể từ từ ngủ."Hai ngày nay anh rất quấn quít với cô, lúc nào cũng muốn đem cô mang theo bên người.Cô không muốn đến công ty,anh nhất định mè nheo, nhất định cô phải tới tới, cự tuyệt không được, liền đi theo."Phó tổng." Người của công ty chào hỏi anh.Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái, quay đầu lại, nắm tay Diệp Phồn Tinh, dắt cô đi vào trong.Chuyện bọn họ đính hôn, hiện tại mọi người đều biết, cũng biết Phó Cảnh Ngộ cưng chiều Diệp Phồn Tinh như thế nào.Nhất là khi anh chủ động dắt tay cô càng ngọt ngào vô cùng.Mở cuộc họp, Phó Cảnh Ngộ mới mang theo Diệp Phồn Tinh trở lại phòng làm việc.Vừa vào phòng làm việc, chỉ có hai người bọn họ, Diệp Phồn Tinh liền nằm xuống ghế sa lon.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô không nhịn được dương khóe miệng lên.Anh cởi áo khoác ra, thả ở trên ghế, chỉ mặc áo sơ mi đen, đi tới trước mặt cô, nhìn lấy cô, "Mệt?""Ừm." Diệp Phồn Tinh nhắm mắt lại, ôm lấy một bên đệm dựa.Nhớ bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé các tềnh yêu!
Tóc đếm không hết, bầu trời sao càng không đếm được, Phó Cảnh Ngộ yêu Diệp Phồn Tinh bao nhiêu cũng không thể cân đong đo đếm được.
Diệp Phồn Tinh nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, nhịn không được bật cười. Cô quay đầu, nhìn ra chỗ khác, bởi vì xấu hổ, không nói gì.
Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô xong đắp chăn cho cô, "Mệt à?"
"Ừm."
"Ngủ đi." Anh hôn lên trán cô, ôm cô vào trong ngực.
-
Sáng sớm sớm hôm sau, Phó Cảnh Ngộ đến công ty đi làm ngày đầu tiên sau nghỉ tết, anh mang theo Diệp Phồn Tinh cùng đi.
Từ trên xe bước xuống, Diệp Phồn Tinh ngáp một cái, phàn nàn nói: " Anh đi làm, tại sao còn kéo em đi theo làm gì?"
Buổi sáng cô muốn ngủ thêm một lát nha, anh nhất định phải mang cô đi cho bằng được
Phó Cảnh Ngộ nói: "Đợi lát nữa đến phòng làm việc, em có thể từ từ ngủ."
Hai ngày nay anh rất quấn quít với cô, lúc nào cũng muốn đem cô mang theo bên người.
Cô không muốn đến công ty,anh nhất định mè nheo, nhất định cô phải tới tới, cự tuyệt không được, liền đi theo.
"Phó tổng." Người của công ty chào hỏi anh.
Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái, quay đầu lại, nắm tay Diệp Phồn Tinh, dắt cô đi vào trong.
Chuyện bọn họ đính hôn, hiện tại mọi người đều biết, cũng biết Phó Cảnh Ngộ cưng chiều Diệp Phồn Tinh như thế nào.
Nhất là khi anh chủ động dắt tay cô càng ngọt ngào vô cùng.
Mở cuộc họp, Phó Cảnh Ngộ mới mang theo Diệp Phồn Tinh trở lại phòng làm việc.
Vừa vào phòng làm việc, chỉ có hai người bọn họ, Diệp Phồn Tinh liền nằm xuống ghế sa lon.
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô không nhịn được dương khóe miệng lên.
Anh cởi áo khoác ra, thả ở trên ghế, chỉ mặc áo sơ mi đen, đi tới trước mặt cô, nhìn lấy cô, "Mệt?"
"Ừm." Diệp Phồn Tinh nhắm mắt lại, ôm lấy một bên đệm dựa.
Nhớ bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé các tềnh yêu!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tóc đếm không hết, bầu trời sao càng không đếm được, Phó Cảnh Ngộ yêu Diệp Phồn Tinh bao nhiêu cũng không thể cân đong đo đếm được.Diệp Phồn Tinh nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, nhịn không được bật cười. Cô quay đầu, nhìn ra chỗ khác, bởi vì xấu hổ, không nói gì.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô xong đắp chăn cho cô, "Mệt à?""Ừm.""Ngủ đi." Anh hôn lên trán cô, ôm cô vào trong ngực.-Sáng sớm sớm hôm sau, Phó Cảnh Ngộ đến công ty đi làm ngày đầu tiên sau nghỉ tết, anh mang theo Diệp Phồn Tinh cùng đi.Từ trên xe bước xuống, Diệp Phồn Tinh ngáp một cái, phàn nàn nói: " Anh đi làm, tại sao còn kéo em đi theo làm gì?"Buổi sáng cô muốn ngủ thêm một lát nha, anh nhất định phải mang cô đi cho bằng đượcPhó Cảnh Ngộ nói: "Đợi lát nữa đến phòng làm việc, em có thể từ từ ngủ."Hai ngày nay anh rất quấn quít với cô, lúc nào cũng muốn đem cô mang theo bên người.Cô không muốn đến công ty,anh nhất định mè nheo, nhất định cô phải tới tới, cự tuyệt không được, liền đi theo."Phó tổng." Người của công ty chào hỏi anh.Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái, quay đầu lại, nắm tay Diệp Phồn Tinh, dắt cô đi vào trong.Chuyện bọn họ đính hôn, hiện tại mọi người đều biết, cũng biết Phó Cảnh Ngộ cưng chiều Diệp Phồn Tinh như thế nào.Nhất là khi anh chủ động dắt tay cô càng ngọt ngào vô cùng.Mở cuộc họp, Phó Cảnh Ngộ mới mang theo Diệp Phồn Tinh trở lại phòng làm việc.Vừa vào phòng làm việc, chỉ có hai người bọn họ, Diệp Phồn Tinh liền nằm xuống ghế sa lon.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô không nhịn được dương khóe miệng lên.Anh cởi áo khoác ra, thả ở trên ghế, chỉ mặc áo sơ mi đen, đi tới trước mặt cô, nhìn lấy cô, "Mệt?""Ừm." Diệp Phồn Tinh nhắm mắt lại, ôm lấy một bên đệm dựa.Nhớ bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé các tềnh yêu!