Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 900-2: Mắng là thương giận là yêu!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy ánh mắt khẳng định của cô, cảm giác vào giờ phút này Diệp Phồn Tinh rất ấm áp, đáng yêu muốn chết đi được, anh dựa vào gần một chút, đưa tay ôm cô vào ngực, "Cảm ơn Phồn Tinh, cảm ơn đại bảo bối của anh."Đợi khi con của cô và anh ra đời, anh sẽ chăm sóc hai mẹ con thật tốt.Trong nháy mắt Phó Cảnh Ngộ cảm giác trên người mình có trách nhiệm vô cùng lớn.Diệp Phồn Tinh tựa vào lồng ngực của anh, ngẩng đầu lên, nhìn anh không nói gì.Vào giờ phút này Phó Cảnh Ngộ rất khắc chế, muốn để cho mình chững chạc một chút, mà không phải như thằng bé con hưng phấn, nói là vậy, nhưng khóe miệng anh đã sớm lộ ra tâm tình của anh.Diệp Phồn Tinh bị anh ôm vào trong ngực, mặc dù cô biết mọi người đều rất chờ mong đứa bé này, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, anh sẽ vui mừng đến như vậy.Nội tâm của cô cĩng trở nên ấm áp theo.Diệp Phồn Tinh nói: " Chú Phó à, cháu đói rồi, chú đi lấy gì cho vợ của chú ăn được không? "" Gọi ông xã!" Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, nhìn lấy cô, "Từ giờ trở đi không cho phép em gọi như thế nữa, đùa thôi cũng không được!""Tại sao?" Gọi đùa là chú thì sao chứ? Không phải thi thoảng cô vẫn chêu anh như vậy sao?"Sau này con chúng ta nghe được không tốt." Phó Cảnh Ngộ rất đứng đắn nói.Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Bây giờ còn sớm mà!"Hiện tại sinh mạng trong bụng cô mới vừa chớm hình thành!Chắc còn chưa được hai tháng cũng nên.Phó Cảnh Ngộ nói: "Bắt đầu từ bây giờ không được gọi như vậy nữa! ""Được rồi, ông xã." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của anh, không nhịn được thỏa hiệp nói.Hôm nay anh cao hứng như thế, cô quả thực không đành lòng tranh cãi với anh.Thật ra thì chuyện Nhiếp Vân Đóa kia, Diệp Phồn Tinh đã sớm không tức giận, chỉ là có lúc cảm thấy mình thật vô dụng, mới cố ý tranh cãi với anh.Nếu yêu thương mật và truyện thì mọi người nhớ bỏ phiếu cho Truyện nhé
Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy ánh mắt khẳng định của cô, cảm giác vào giờ phút này Diệp Phồn Tinh rất ấm áp, đáng yêu muốn chết đi được, anh dựa vào gần một chút, đưa tay ôm cô vào ngực, "Cảm ơn Phồn Tinh, cảm ơn đại bảo bối của anh."
Đợi khi con của cô và anh ra đời, anh sẽ chăm sóc hai mẹ con thật tốt.
Trong nháy mắt Phó Cảnh Ngộ cảm giác trên người mình có trách nhiệm vô cùng lớn.
Diệp Phồn Tinh tựa vào lồng ngực của anh, ngẩng đầu lên, nhìn anh không nói gì.
Vào giờ phút này Phó Cảnh Ngộ rất khắc chế, muốn để cho mình chững chạc một chút, mà không phải như thằng bé con hưng phấn, nói là vậy, nhưng khóe miệng anh đã sớm lộ ra tâm tình của anh.
Diệp Phồn Tinh bị anh ôm vào trong ngực, mặc dù cô biết mọi người đều rất chờ mong đứa bé này, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, anh sẽ vui mừng đến như vậy.
Nội tâm của cô cĩng trở nên ấm áp theo.
Diệp Phồn Tinh nói: " Chú Phó à, cháu đói rồi, chú đi lấy gì cho vợ của chú ăn được không? "
" Gọi ông xã!" Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, nhìn lấy cô, "Từ giờ trở đi không cho phép em gọi như thế nữa, đùa thôi cũng không được!"
"Tại sao?" Gọi đùa là chú thì sao chứ? Không phải thi thoảng cô vẫn chêu anh như vậy sao?
"Sau này con chúng ta nghe được không tốt." Phó Cảnh Ngộ rất đứng đắn nói.
Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Bây giờ còn sớm mà!"
Hiện tại sinh mạng trong bụng cô mới vừa chớm hình thành!
Chắc còn chưa được hai tháng cũng nên.
Phó Cảnh Ngộ nói: "Bắt đầu từ bây giờ không được gọi như vậy nữa! "
"Được rồi, ông xã." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của anh, không nhịn được thỏa hiệp nói.
Hôm nay anh cao hứng như thế, cô quả thực không đành lòng tranh cãi với anh.
Thật ra thì chuyện Nhiếp Vân Đóa kia, Diệp Phồn Tinh đã sớm không tức giận, chỉ là có lúc cảm thấy mình thật vô dụng, mới cố ý tranh cãi với anh.
Nếu yêu thương mật và truyện thì mọi người nhớ bỏ phiếu cho Truyện nhé
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy ánh mắt khẳng định của cô, cảm giác vào giờ phút này Diệp Phồn Tinh rất ấm áp, đáng yêu muốn chết đi được, anh dựa vào gần một chút, đưa tay ôm cô vào ngực, "Cảm ơn Phồn Tinh, cảm ơn đại bảo bối của anh."Đợi khi con của cô và anh ra đời, anh sẽ chăm sóc hai mẹ con thật tốt.Trong nháy mắt Phó Cảnh Ngộ cảm giác trên người mình có trách nhiệm vô cùng lớn.Diệp Phồn Tinh tựa vào lồng ngực của anh, ngẩng đầu lên, nhìn anh không nói gì.Vào giờ phút này Phó Cảnh Ngộ rất khắc chế, muốn để cho mình chững chạc một chút, mà không phải như thằng bé con hưng phấn, nói là vậy, nhưng khóe miệng anh đã sớm lộ ra tâm tình của anh.Diệp Phồn Tinh bị anh ôm vào trong ngực, mặc dù cô biết mọi người đều rất chờ mong đứa bé này, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới, anh sẽ vui mừng đến như vậy.Nội tâm của cô cĩng trở nên ấm áp theo.Diệp Phồn Tinh nói: " Chú Phó à, cháu đói rồi, chú đi lấy gì cho vợ của chú ăn được không? "" Gọi ông xã!" Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, nhìn lấy cô, "Từ giờ trở đi không cho phép em gọi như thế nữa, đùa thôi cũng không được!""Tại sao?" Gọi đùa là chú thì sao chứ? Không phải thi thoảng cô vẫn chêu anh như vậy sao?"Sau này con chúng ta nghe được không tốt." Phó Cảnh Ngộ rất đứng đắn nói.Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Bây giờ còn sớm mà!"Hiện tại sinh mạng trong bụng cô mới vừa chớm hình thành!Chắc còn chưa được hai tháng cũng nên.Phó Cảnh Ngộ nói: "Bắt đầu từ bây giờ không được gọi như vậy nữa! ""Được rồi, ông xã." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bộ dáng nghiêm túc của anh, không nhịn được thỏa hiệp nói.Hôm nay anh cao hứng như thế, cô quả thực không đành lòng tranh cãi với anh.Thật ra thì chuyện Nhiếp Vân Đóa kia, Diệp Phồn Tinh đã sớm không tức giận, chỉ là có lúc cảm thấy mình thật vô dụng, mới cố ý tranh cãi với anh.Nếu yêu thương mật và truyện thì mọi người nhớ bỏ phiếu cho Truyện nhé