Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 901-1: Trong mắt chỉ có mình em!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Mà bây giờ, trong bụng đột nhiên có thêm sinh mạng nhỏ, dường như lại hóa giải một tia ngăn cách giữa anh và cô.Cô biết, mình vẫn rất yêu Phó Cảnh Ngộ, rất yêu rất yêu.Muốn cùng anh vĩnh viễn ở chung một chỗ, muốn cùng anh sinh ra sinh mạng nhỏ thuộc về bọn họ.Phó Cảnh Ngộ hướng về phía Diệp Phồn Tinh nói: "Muốn ăn cái gì?""Cái gì đều được sao?" Diệp Phồn Tinh nói: " Em muốn ăn đồ chua dì Ngô làm.""Được." Phó Cảnh Ngộ nói với Diệp Phồn Tinh: " để anh bảo bọn họ làm.""Không có việc gì, em có thể tự đi xuống." Diệp Phồn Tinh nói với Phó Cảnh Ngộ.Anh giúp cô mặc quần áo xong, dắt tay cô từ trên lầu đi xuống, đặc biệt đi thang máy, Phó Cảnh Ngộ nói: "Sau này không được đi cầu thang bộ nữa, phải đi thang máy.""Tại sao?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười.Phó Cảnh Ngộ nói: "An toàn.""..."Bọn họ mới vừa từ trên lầu đi xuống, liền thấy bà Phó tới rồi, bà ấy nhìn thấy cô gọi "Phồn Tinh."Nghe nói Diệp Phồn Tinh té xỉu, bà Phó vội vã chạy về, " Con thế nào rồi? Mẹ nghe nói con té xỉu, không có sao chứ."Diệp Phồn Tinh gật đầu, " Con không sao đâu ạ."Bà Phó đi tới, đánh giá Diệp Phồn Tinh, rất lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ, Phó Cảnh Ngộ nói với mẹ mình: "Phồn Tinh mang thai rồi, vừa rồi vợ con chỉ mệt quá nên ngủ thiếp đi thôi."Rất nhanh, Diệp Phồn Tinh liền nhìn thấy vẻ mặt của mẹ chồng từ khiếp sợ biến thành kinh hỉ.giọng nói cũng trở nên có chút không yên, so với bình thường ít đi vài phần trang trọng, "Có thật không? Hải con không có nói đùa mẹ chứ? Đừng để cho mẹ mừng hụt nữa.""Là sự thực." Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy mẹ, "Chúc mừng mẹ, mẹ sắp được ôm cháu rồi.""Thật tốt." Trên mặt mẹ Phó Cảnh Ngộ lộ ra vẻ không thể tin được, nụ cười đặc biệt hưng phấn.Vừa mới bị người ta chê cười, trở lại một cái liền nghe được tin vui này.Phó Cảnh Ngộ nói: " Con mang Phồn Tinh đi ăn cái gì đã.""Được được được." Bà Phó đi theo Diệp Phồn Tinh đến phòng ăn, dì Ngô đã chuẩn bị xong bữa ăn tối hôm nay.Đừng quên like và bỏ phiếu cho mật nhé, bão số 3 tan rồi chúng ta chuẩn bị đón bão số 4!

Mà bây giờ, trong bụng đột nhiên có thêm sinh mạng nhỏ, dường như lại hóa giải một tia ngăn cách giữa anh và cô.

Cô biết, mình vẫn rất yêu Phó Cảnh Ngộ, rất yêu rất yêu.

Muốn cùng anh vĩnh viễn ở chung một chỗ, muốn cùng anh sinh ra sinh mạng nhỏ thuộc về bọn họ.

Phó Cảnh Ngộ hướng về phía Diệp Phồn Tinh nói: "Muốn ăn cái gì?"

"Cái gì đều được sao?" Diệp Phồn Tinh nói: " Em muốn ăn đồ chua dì Ngô làm."

"Được." Phó Cảnh Ngộ nói với Diệp Phồn Tinh: " để anh bảo bọn họ làm."

"Không có việc gì, em có thể tự đi xuống." Diệp Phồn Tinh nói với Phó Cảnh Ngộ.

Anh giúp cô mặc quần áo xong, dắt tay cô từ trên lầu đi xuống, đặc biệt đi thang máy, Phó Cảnh Ngộ nói: "Sau này không được đi cầu thang bộ nữa, phải đi thang máy."

"Tại sao?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười.

Phó Cảnh Ngộ nói: "An toàn."

"..."

Bọn họ mới vừa từ trên lầu đi xuống, liền thấy bà Phó tới rồi, bà ấy nhìn thấy cô gọi "Phồn Tinh."

Nghe nói Diệp Phồn Tinh té xỉu, bà Phó vội vã chạy về, " Con thế nào rồi? Mẹ nghe nói con té xỉu, không có sao chứ."

Diệp Phồn Tinh gật đầu, " Con không sao đâu ạ."

Bà Phó đi tới, đánh giá Diệp Phồn Tinh, rất lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ, Phó Cảnh Ngộ nói với mẹ mình: "Phồn Tinh mang thai rồi, vừa rồi vợ con chỉ mệt quá nên ngủ thiếp đi thôi."

Rất nhanh, Diệp Phồn Tinh liền nhìn thấy vẻ mặt của mẹ chồng từ khiếp sợ biến thành kinh hỉ.

giọng nói cũng trở nên có chút không yên, so với bình thường ít đi vài phần trang trọng, "Có thật không? Hải con không có nói đùa mẹ chứ? Đừng để cho mẹ mừng hụt nữa."

"Là sự thực." Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy mẹ, "Chúc mừng mẹ, mẹ sắp được ôm cháu rồi."

"Thật tốt." Trên mặt mẹ Phó Cảnh Ngộ lộ ra vẻ không thể tin được, nụ cười đặc biệt hưng phấn.

Vừa mới bị người ta chê cười, trở lại một cái liền nghe được tin vui này.

Phó Cảnh Ngộ nói: " Con mang Phồn Tinh đi ăn cái gì đã."

"Được được được." Bà Phó đi theo Diệp Phồn Tinh đến phòng ăn, dì Ngô đã chuẩn bị xong bữa ăn tối hôm nay.

Đừng quên like và bỏ phiếu cho mật nhé, bão số 3 tan rồi chúng ta chuẩn bị đón bão số 4!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Mà bây giờ, trong bụng đột nhiên có thêm sinh mạng nhỏ, dường như lại hóa giải một tia ngăn cách giữa anh và cô.Cô biết, mình vẫn rất yêu Phó Cảnh Ngộ, rất yêu rất yêu.Muốn cùng anh vĩnh viễn ở chung một chỗ, muốn cùng anh sinh ra sinh mạng nhỏ thuộc về bọn họ.Phó Cảnh Ngộ hướng về phía Diệp Phồn Tinh nói: "Muốn ăn cái gì?""Cái gì đều được sao?" Diệp Phồn Tinh nói: " Em muốn ăn đồ chua dì Ngô làm.""Được." Phó Cảnh Ngộ nói với Diệp Phồn Tinh: " để anh bảo bọn họ làm.""Không có việc gì, em có thể tự đi xuống." Diệp Phồn Tinh nói với Phó Cảnh Ngộ.Anh giúp cô mặc quần áo xong, dắt tay cô từ trên lầu đi xuống, đặc biệt đi thang máy, Phó Cảnh Ngộ nói: "Sau này không được đi cầu thang bộ nữa, phải đi thang máy.""Tại sao?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười.Phó Cảnh Ngộ nói: "An toàn.""..."Bọn họ mới vừa từ trên lầu đi xuống, liền thấy bà Phó tới rồi, bà ấy nhìn thấy cô gọi "Phồn Tinh."Nghe nói Diệp Phồn Tinh té xỉu, bà Phó vội vã chạy về, " Con thế nào rồi? Mẹ nghe nói con té xỉu, không có sao chứ."Diệp Phồn Tinh gật đầu, " Con không sao đâu ạ."Bà Phó đi tới, đánh giá Diệp Phồn Tinh, rất lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ, Phó Cảnh Ngộ nói với mẹ mình: "Phồn Tinh mang thai rồi, vừa rồi vợ con chỉ mệt quá nên ngủ thiếp đi thôi."Rất nhanh, Diệp Phồn Tinh liền nhìn thấy vẻ mặt của mẹ chồng từ khiếp sợ biến thành kinh hỉ.giọng nói cũng trở nên có chút không yên, so với bình thường ít đi vài phần trang trọng, "Có thật không? Hải con không có nói đùa mẹ chứ? Đừng để cho mẹ mừng hụt nữa.""Là sự thực." Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy mẹ, "Chúc mừng mẹ, mẹ sắp được ôm cháu rồi.""Thật tốt." Trên mặt mẹ Phó Cảnh Ngộ lộ ra vẻ không thể tin được, nụ cười đặc biệt hưng phấn.Vừa mới bị người ta chê cười, trở lại một cái liền nghe được tin vui này.Phó Cảnh Ngộ nói: " Con mang Phồn Tinh đi ăn cái gì đã.""Được được được." Bà Phó đi theo Diệp Phồn Tinh đến phòng ăn, dì Ngô đã chuẩn bị xong bữa ăn tối hôm nay.Đừng quên like và bỏ phiếu cho mật nhé, bão số 3 tan rồi chúng ta chuẩn bị đón bão số 4!

Chương 901-1: Trong mắt chỉ có mình em!