Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 913-1: Chúng ta chia tay đi!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tả Dục nói: "Không sao, anh không trách em."Thất bại nhiều lần, Tả Dục có chút buồn bực, nhưng cũng đã quen dần.Rõ ràng lúc trước vẫn bình thường, nhưng gần đây lại làm sao cũng không vào được.Lần nào Lâm Vi cũng kêu đau, Tả Dục căn bản không nhẫn tâm tổn thương người yêu mình.Lâm Vi nhìn Tả Dục, luôn cảm thấy chuyện mà mình sắp nói ra có chút khó mà mở miệng, "Tả Dục, nếu không... Chúng ta chia tay đi."Những lời này của làm cho Tả Dục sững sờ, một lát sau, mới hỏi: "Tại sao? vì sao vậy?"Lâm Vi nói: " Em không xứng với anh, em có bệnh tâm lý, em không thể gần gũi với anh.""Không sao hết." Tả Dục an ủi: "Anh sẽ tìm bác sĩ chữa cho em."Lâm Vi cảm thấy rất lúng túng, "Loại chuyện này đi khám bác sĩ không tốt lắm đâu?""Có cái gì không tốt, anh sẽ đi tìm." Tả Dục ôn nhu sờ sờ đầu của Lâm Vi, giúp Lâm Vi lấy quần áo rồi mặc quần áo của mình vào.Tối nay coi như là kết thúc.Cuộc sống như thế đã hơn mấy tháng nay, mỗi lần đều là kết thúc như vậy.Tả Dục cũng không biết vấn đề ở chỗ nào.-Buổi tối, Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, cảm giác bụng đói gần chết, cô ngồi dậy, Phó Cảnh Ngộ thấy động tĩnh, hỏi " Sao thế?"Dạo này Anh ngủ không sâu, lúc nào cũng chú ý động tĩnh của vợ.Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, vốn nghĩ anh làm việc cả ngày khổ cực, cho nên không muốn làm ồn anh, nhưng không nghĩ tới anh lại tỉnh rồi.Diệp Phồn Tinh nói: " Em hơi đói, muốn ăn gì đó, anh cứ ngủ đi, em tự đi lấy."Phó Cảnh Ngộ lập tức từ trên giường bò dậy, đi tới bên cạnh cô, giúp cô khoác cái áo khoác, " Anh đi xuống cùng em.""Anh không mệt à?""Không sao, em quan trọng nhất." Đi ngủ làm sao được, làm sao anh có thể để cô một mình.Mặc dù anh vừa mới ngủ chưa được một giờDiệp Phồn Tinh được Phó Cảnh Ngộ dắt tay từ trên lầu đi xuống, tiến vào phòng ăn, anh mở cửa phòng bếp ra, đi vào, làm đầu bếp cho bà xã.Diệp Phồn Tinh đứng ở cửa, nhìn động tác lưu loát của chồng mình, cười hạnh phúc đi tới, gọi " Ông xã!."
Tả Dục nói: "Không sao, anh không trách em."
Thất bại nhiều lần, Tả Dục có chút buồn bực, nhưng cũng đã quen dần.
Rõ ràng lúc trước vẫn bình thường, nhưng gần đây lại làm sao cũng không vào được.
Lần nào Lâm Vi cũng kêu đau, Tả Dục căn bản không nhẫn tâm tổn thương người yêu mình.
Lâm Vi nhìn Tả Dục, luôn cảm thấy chuyện mà mình sắp nói ra có chút khó mà mở miệng, "Tả Dục, nếu không... Chúng ta chia tay đi."
Những lời này của làm cho Tả Dục sững sờ, một lát sau, mới hỏi: "Tại sao? vì sao vậy?"
Lâm Vi nói: " Em không xứng với anh, em có bệnh tâm lý, em không thể gần gũi với anh."
"Không sao hết." Tả Dục an ủi: "Anh sẽ tìm bác sĩ chữa cho em."
Lâm Vi cảm thấy rất lúng túng, "Loại chuyện này đi khám bác sĩ không tốt lắm đâu?"
"Có cái gì không tốt, anh sẽ đi tìm." Tả Dục ôn nhu sờ sờ đầu của Lâm Vi, giúp Lâm Vi lấy quần áo rồi mặc quần áo của mình vào.
Tối nay coi như là kết thúc.
Cuộc sống như thế đã hơn mấy tháng nay, mỗi lần đều là kết thúc như vậy.
Tả Dục cũng không biết vấn đề ở chỗ nào.
-
Buổi tối, Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, cảm giác bụng đói gần chết, cô ngồi dậy, Phó Cảnh Ngộ thấy động tĩnh, hỏi " Sao thế?"
Dạo này Anh ngủ không sâu, lúc nào cũng chú ý động tĩnh của vợ.
Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, vốn nghĩ anh làm việc cả ngày khổ cực, cho nên không muốn làm ồn anh, nhưng không nghĩ tới anh lại tỉnh rồi.
Diệp Phồn Tinh nói: " Em hơi đói, muốn ăn gì đó, anh cứ ngủ đi, em tự đi lấy."
Phó Cảnh Ngộ lập tức từ trên giường bò dậy, đi tới bên cạnh cô, giúp cô khoác cái áo khoác, " Anh đi xuống cùng em."
"Anh không mệt à?"
"Không sao, em quan trọng nhất." Đi ngủ làm sao được, làm sao anh có thể để cô một mình.
Mặc dù anh vừa mới ngủ chưa được một giờ
Diệp Phồn Tinh được Phó Cảnh Ngộ dắt tay từ trên lầu đi xuống, tiến vào phòng ăn, anh mở cửa phòng bếp ra, đi vào, làm đầu bếp cho bà xã.
Diệp Phồn Tinh đứng ở cửa, nhìn động tác lưu loát của chồng mình, cười hạnh phúc đi tới, gọi " Ông xã!."
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tả Dục nói: "Không sao, anh không trách em."Thất bại nhiều lần, Tả Dục có chút buồn bực, nhưng cũng đã quen dần.Rõ ràng lúc trước vẫn bình thường, nhưng gần đây lại làm sao cũng không vào được.Lần nào Lâm Vi cũng kêu đau, Tả Dục căn bản không nhẫn tâm tổn thương người yêu mình.Lâm Vi nhìn Tả Dục, luôn cảm thấy chuyện mà mình sắp nói ra có chút khó mà mở miệng, "Tả Dục, nếu không... Chúng ta chia tay đi."Những lời này của làm cho Tả Dục sững sờ, một lát sau, mới hỏi: "Tại sao? vì sao vậy?"Lâm Vi nói: " Em không xứng với anh, em có bệnh tâm lý, em không thể gần gũi với anh.""Không sao hết." Tả Dục an ủi: "Anh sẽ tìm bác sĩ chữa cho em."Lâm Vi cảm thấy rất lúng túng, "Loại chuyện này đi khám bác sĩ không tốt lắm đâu?""Có cái gì không tốt, anh sẽ đi tìm." Tả Dục ôn nhu sờ sờ đầu của Lâm Vi, giúp Lâm Vi lấy quần áo rồi mặc quần áo của mình vào.Tối nay coi như là kết thúc.Cuộc sống như thế đã hơn mấy tháng nay, mỗi lần đều là kết thúc như vậy.Tả Dục cũng không biết vấn đề ở chỗ nào.-Buổi tối, Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, cảm giác bụng đói gần chết, cô ngồi dậy, Phó Cảnh Ngộ thấy động tĩnh, hỏi " Sao thế?"Dạo này Anh ngủ không sâu, lúc nào cũng chú ý động tĩnh của vợ.Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, vốn nghĩ anh làm việc cả ngày khổ cực, cho nên không muốn làm ồn anh, nhưng không nghĩ tới anh lại tỉnh rồi.Diệp Phồn Tinh nói: " Em hơi đói, muốn ăn gì đó, anh cứ ngủ đi, em tự đi lấy."Phó Cảnh Ngộ lập tức từ trên giường bò dậy, đi tới bên cạnh cô, giúp cô khoác cái áo khoác, " Anh đi xuống cùng em.""Anh không mệt à?""Không sao, em quan trọng nhất." Đi ngủ làm sao được, làm sao anh có thể để cô một mình.Mặc dù anh vừa mới ngủ chưa được một giờDiệp Phồn Tinh được Phó Cảnh Ngộ dắt tay từ trên lầu đi xuống, tiến vào phòng ăn, anh mở cửa phòng bếp ra, đi vào, làm đầu bếp cho bà xã.Diệp Phồn Tinh đứng ở cửa, nhìn động tác lưu loát của chồng mình, cười hạnh phúc đi tới, gọi " Ông xã!."