Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 913-2: Ăn đồ Thừa của vợ (2)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại nhìn cô một cái, mới vừa từ trên giường xuống, tóc của anh có chút rối bời, nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp trai của anh.Anh nói: "Không phải anh bảo em ngồi chờ rồi sao? Anh xong ngay đây."Diệp Phồn Tinh nói: " Anh đẹp trai quá đi mất"Liền cảm thấy thời khắc nửa đêm anh giúp vô nấu đồ ăn này, đặc biệt anh tuấn, đặc biệt đẹp trai.Mặc dù trong nhà có người giúp việc, nhưng đêm khuya Phó Cảnh Ngộ đều sẽ không gọi bọn họ dậy làm việc.câu khích lệ này của Diệp Phồn Tinh, đối với Phó Cảnh Ngộ mà nói như một liều thuốc k*ch th*ch tinh thần, anh không tự chủ dương khóe miệng lên, ngay sau đó kiêu ngạo nói: "Đi ngồi đi.""Ồ." Diệp Phồn Tinh ngoan ngoãn ngồi trở lại.Rất nhanh, Phó Cảnh Ngộ liền bưng mì anh vừa nấu xong đặt trước mặt cô, "Ăn đi."Diệp Phồn Tinh hiện đang mang thai, lúc nào cũng thích ăn, tham ngủ.Nhớ đến lúc trước Phó Linh Lung lúc mới vừa mang thai nôn nghén rất nghiêm trọng, nhưng Diệp Phồn Tinh lại hoàn toàn không bị nghén.Diệp Phồn Tinh ăn mì, nói: "Hơi nhiều, em không ăn hết được đâu.""Không ăn hết anh ăn giúp em.""Vậy anh đi lấy thêm bát đi." Diệp Phồn Tinh nói: " Em gắp bớt sang cho anh.""không cần, em không ăn hết, còn lại cho anh ăn là được."Sau khi Diệp Phồn Tinh ăn no, liền thấy Phó Cảnh Ngộ bưng mì thừa cô vừa ăn đến trước mặt anh"Anh không cảm thấy bẩn sao?" Diệp Phồn Tinh nhắc nhở: "Đây là đồ ăn thừa của em đấy.""..." Phó Cảnh Ngộ nói: "Bẩn gì mà bẩn?"Anh ghét bỏ người khác, nhưng chưa bao giờ ghét bỏ cô.ánh mắt ôn nhu của anh làm cho Diệp Phồn Tinh có chút ngượng ngùng.Phó Cảnh Ngộ cầm bát qua, trực tiếp cầm lấy đũa bắt đầu ăn.Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên nhìn, nhìn đến mặt đỏ rần.Có nhiều bạn thắc mắc quá trời sao hôm qua không thấy mật đăng bất cứ cái gì, xin thưa là truyện như thế này: Bắt đầu từ 3 giờ sáng ngày hôm qua nước ngập chan chứa nhà mật, ngập bằng sạch không xót cái gì, nói chung là phải chạy lũ cho đồ đạc trong nhà. Tiếp đến lại phải tìm nơi tá túc. Trời thì mưa cả ngày hôm qua, điện mất, mạng Internet cũng mất, cục sạc của máy tính và điện thoại lại chẳng thấy tăm hơi đâu, đã vậy còn bị ngấm nước mưa, haizzzz, khổ không sao tả hết.... Chắc nói thêm ba nghìn từ nữa cũng không kể hết cái nhục ngày hôm qua.Mật nói ra đây không phải để kể lể hay xin mọi người rủ lòng thương hại mật, mật chỉ muốn nói mật không phải là một con người mang con bỏ chợ, vô trách nhiệm, rất nhiều bạn đã nói mật vô trách nhiệm nên không thèm bỏ phiếu cho mật nữa, mật buồn thật sự luôn ý, mật cũng đâu có cố tình lười biếng đâu cơ chứNgoài giải thích về việc ngày hôm qua ra, mật còn muốn thông báo với mọi người rằng chắc trong hai đến ba ngày tới mật vẫn chưa thể quay lại đăng truyện như bình thường được, lý do thì mọi người cũng biết rồi đấy, Mật mong mọi người hết sức thông cảm cho mật, mật sẽ cố gắng đăng chương mới lên bất cứ lúc nào khi mật có thể, Xin mọi người đừng bỏ rơi truyện như vậy nhé!Cảm ơn mọi người đã thông cảm và đọc hết mấy dòng xàm xí mà mật viết!Yêu mọi người nhiều!Mật mật xênh đẹp!
Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại nhìn cô một cái, mới vừa từ trên giường xuống, tóc của anh có chút rối bời, nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp trai của anh.
Anh nói: "Không phải anh bảo em ngồi chờ rồi sao? Anh xong ngay đây."
Diệp Phồn Tinh nói: " Anh đẹp trai quá đi mất"
Liền cảm thấy thời khắc nửa đêm anh giúp vô nấu đồ ăn này, đặc biệt anh tuấn, đặc biệt đẹp trai.
Mặc dù trong nhà có người giúp việc, nhưng đêm khuya Phó Cảnh Ngộ đều sẽ không gọi bọn họ dậy làm việc.
câu khích lệ này của Diệp Phồn Tinh, đối với Phó Cảnh Ngộ mà nói như một liều thuốc k*ch th*ch tinh thần, anh không tự chủ dương khóe miệng lên, ngay sau đó kiêu ngạo nói: "Đi ngồi đi."
"Ồ." Diệp Phồn Tinh ngoan ngoãn ngồi trở lại.
Rất nhanh, Phó Cảnh Ngộ liền bưng mì anh vừa nấu xong đặt trước mặt cô, "Ăn đi."
Diệp Phồn Tinh hiện đang mang thai, lúc nào cũng thích ăn, tham ngủ.
Nhớ đến lúc trước Phó Linh Lung lúc mới vừa mang thai nôn nghén rất nghiêm trọng, nhưng Diệp Phồn Tinh lại hoàn toàn không bị nghén.
Diệp Phồn Tinh ăn mì, nói: "Hơi nhiều, em không ăn hết được đâu."
"Không ăn hết anh ăn giúp em."
"Vậy anh đi lấy thêm bát đi." Diệp Phồn Tinh nói: " Em gắp bớt sang cho anh."
"không cần, em không ăn hết, còn lại cho anh ăn là được."
Sau khi Diệp Phồn Tinh ăn no, liền thấy Phó Cảnh Ngộ bưng mì thừa cô vừa ăn đến trước mặt anh
"Anh không cảm thấy bẩn sao?" Diệp Phồn Tinh nhắc nhở: "Đây là đồ ăn thừa của em đấy."
"..." Phó Cảnh Ngộ nói: "Bẩn gì mà bẩn?"
Anh ghét bỏ người khác, nhưng chưa bao giờ ghét bỏ cô.
ánh mắt ôn nhu của anh làm cho Diệp Phồn Tinh có chút ngượng ngùng.
Phó Cảnh Ngộ cầm bát qua, trực tiếp cầm lấy đũa bắt đầu ăn.
Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên nhìn, nhìn đến mặt đỏ rần.
Có nhiều bạn thắc mắc quá trời sao hôm qua không thấy mật đăng bất cứ cái gì, xin thưa là truyện như thế này: Bắt đầu từ 3 giờ sáng ngày hôm qua nước ngập chan chứa nhà mật, ngập bằng sạch không xót cái gì, nói chung là phải chạy lũ cho đồ đạc trong nhà. Tiếp đến lại phải tìm nơi tá túc. Trời thì mưa cả ngày hôm qua, điện mất, mạng Internet cũng mất, cục sạc của máy tính và điện thoại lại chẳng thấy tăm hơi đâu, đã vậy còn bị ngấm nước mưa, haizzzz, khổ không sao tả hết.... Chắc nói thêm ba nghìn từ nữa cũng không kể hết cái nhục ngày hôm qua.
Mật nói ra đây không phải để kể lể hay xin mọi người rủ lòng thương hại mật, mật chỉ muốn nói mật không phải là một con người mang con bỏ chợ, vô trách nhiệm, rất nhiều bạn đã nói mật vô trách nhiệm nên không thèm bỏ phiếu cho mật nữa, mật buồn thật sự luôn ý, mật cũng đâu có cố tình lười biếng đâu cơ chứ
Ngoài giải thích về việc ngày hôm qua ra, mật còn muốn thông báo với mọi người rằng chắc trong hai đến ba ngày tới mật vẫn chưa thể quay lại đăng truyện như bình thường được, lý do thì mọi người cũng biết rồi đấy, Mật mong mọi người hết sức thông cảm cho mật, mật sẽ cố gắng đăng chương mới lên bất cứ lúc nào khi mật có thể, Xin mọi người đừng bỏ rơi truyện như vậy nhé!
Cảm ơn mọi người đã thông cảm và đọc hết mấy dòng xàm xí mà mật viết!
Yêu mọi người nhiều!
Mật mật xênh đẹp!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại nhìn cô một cái, mới vừa từ trên giường xuống, tóc của anh có chút rối bời, nhưng vẫn không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp trai của anh.Anh nói: "Không phải anh bảo em ngồi chờ rồi sao? Anh xong ngay đây."Diệp Phồn Tinh nói: " Anh đẹp trai quá đi mất"Liền cảm thấy thời khắc nửa đêm anh giúp vô nấu đồ ăn này, đặc biệt anh tuấn, đặc biệt đẹp trai.Mặc dù trong nhà có người giúp việc, nhưng đêm khuya Phó Cảnh Ngộ đều sẽ không gọi bọn họ dậy làm việc.câu khích lệ này của Diệp Phồn Tinh, đối với Phó Cảnh Ngộ mà nói như một liều thuốc k*ch th*ch tinh thần, anh không tự chủ dương khóe miệng lên, ngay sau đó kiêu ngạo nói: "Đi ngồi đi.""Ồ." Diệp Phồn Tinh ngoan ngoãn ngồi trở lại.Rất nhanh, Phó Cảnh Ngộ liền bưng mì anh vừa nấu xong đặt trước mặt cô, "Ăn đi."Diệp Phồn Tinh hiện đang mang thai, lúc nào cũng thích ăn, tham ngủ.Nhớ đến lúc trước Phó Linh Lung lúc mới vừa mang thai nôn nghén rất nghiêm trọng, nhưng Diệp Phồn Tinh lại hoàn toàn không bị nghén.Diệp Phồn Tinh ăn mì, nói: "Hơi nhiều, em không ăn hết được đâu.""Không ăn hết anh ăn giúp em.""Vậy anh đi lấy thêm bát đi." Diệp Phồn Tinh nói: " Em gắp bớt sang cho anh.""không cần, em không ăn hết, còn lại cho anh ăn là được."Sau khi Diệp Phồn Tinh ăn no, liền thấy Phó Cảnh Ngộ bưng mì thừa cô vừa ăn đến trước mặt anh"Anh không cảm thấy bẩn sao?" Diệp Phồn Tinh nhắc nhở: "Đây là đồ ăn thừa của em đấy.""..." Phó Cảnh Ngộ nói: "Bẩn gì mà bẩn?"Anh ghét bỏ người khác, nhưng chưa bao giờ ghét bỏ cô.ánh mắt ôn nhu của anh làm cho Diệp Phồn Tinh có chút ngượng ngùng.Phó Cảnh Ngộ cầm bát qua, trực tiếp cầm lấy đũa bắt đầu ăn.Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên nhìn, nhìn đến mặt đỏ rần.Có nhiều bạn thắc mắc quá trời sao hôm qua không thấy mật đăng bất cứ cái gì, xin thưa là truyện như thế này: Bắt đầu từ 3 giờ sáng ngày hôm qua nước ngập chan chứa nhà mật, ngập bằng sạch không xót cái gì, nói chung là phải chạy lũ cho đồ đạc trong nhà. Tiếp đến lại phải tìm nơi tá túc. Trời thì mưa cả ngày hôm qua, điện mất, mạng Internet cũng mất, cục sạc của máy tính và điện thoại lại chẳng thấy tăm hơi đâu, đã vậy còn bị ngấm nước mưa, haizzzz, khổ không sao tả hết.... Chắc nói thêm ba nghìn từ nữa cũng không kể hết cái nhục ngày hôm qua.Mật nói ra đây không phải để kể lể hay xin mọi người rủ lòng thương hại mật, mật chỉ muốn nói mật không phải là một con người mang con bỏ chợ, vô trách nhiệm, rất nhiều bạn đã nói mật vô trách nhiệm nên không thèm bỏ phiếu cho mật nữa, mật buồn thật sự luôn ý, mật cũng đâu có cố tình lười biếng đâu cơ chứNgoài giải thích về việc ngày hôm qua ra, mật còn muốn thông báo với mọi người rằng chắc trong hai đến ba ngày tới mật vẫn chưa thể quay lại đăng truyện như bình thường được, lý do thì mọi người cũng biết rồi đấy, Mật mong mọi người hết sức thông cảm cho mật, mật sẽ cố gắng đăng chương mới lên bất cứ lúc nào khi mật có thể, Xin mọi người đừng bỏ rơi truyện như vậy nhé!Cảm ơn mọi người đã thông cảm và đọc hết mấy dòng xàm xí mà mật viết!Yêu mọi người nhiều!Mật mật xênh đẹp!