Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…
Chương 806: Ba ba nói đi
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Sáng ngày thứ hai, Phó Kiến Văn thần thanh khí sảng cho nên rời giường rất sớm, Tố Tâm lại miễn cưỡng động đậy ở trong chăn. "Không nghĩ tới giường cũng được, không bằng chúng ta liền chơi ở trên giường!" Phó Kiến Văn cố ý hù dọa Tố Tâm, nói xong liền đưa tay cởi cúc áo sơmi của mình, sau đó quỳ một gối xuống giường, đưa tay muốn nhấc cái chăn của Tố Tâm lên. Tố Tâm bị sợ hết hồn, cô vội vàng ngồi dậy trừng Phó Kiến Văn, chăn trượt xuống... ở trên người là vô số dấu hôn xanh xanh tím tím, con mắt của Phó Kiến Văn nheo lại, đáy mắt vẻ mặt sâu hơn. Tố Tâm sợ hãi kéo chăn của mình lên để che khuất. "Che cái gì, trên người em còn chỗ nào anh chưa từng thấy, chỗ nào anh không có hôn qua!" Tố Tâm thẹn quá thành giận quơ lấy gối đầu nện vào người Phó Kiến Văn, nhưng lại bị Phó Kiến Văn túm được dễ như ăn cháo, cười tiện tay ném ở một bên, không tiếp tục đùa Tố Tâm nữa mà một lần nữa đem cúc áo sơmi của mình cột chắc: "Dậy thôi! Chuẩn bị xuất phát!" Tố Tâm tuỳ ý dùng áo ngủ bao lấy chính mình, lúc tiến vào phòng tắm cô mới phát hiện trên người mình có bao nhiêu vết tích doạ người, đặc biệt là dấu hôn trước ngực, dày đặc không nói màu sắc lại còn vô cùng dọa người. Ngày hôm qua Tố Tâm chủ động một lần, Phó Kiến Văn liền thật sự làm sao có thể cầm giữ được! Tố Tâm cắn môi, tròng mắt hiện ra x**n th**, da thịt trắng nõn xinh đẹp đã đỏ bừng. Tắm vội đi ra, thay đổi quần áo, bị dằn vặt cả đêm Tố Tâm đã sớm đói bụng đến mức bụng dán vào lưng, cô tuỳ ý lấy mái tóc buộc thành đuôi ngựa xuống lầu ăn đồ ăn. Đoàn Đoàn đã sớm tỉnh lại, đang ngồi ở trên mặt thảm dưới phòng khách chơi đùa cùng mèo mập. Thấy Tố Tâm xuống lầu, Đoàn Đoàn lập tức đứng dậy cộc cộc cộc chạy đến trước mặt Tố Tâm, ôm lấy hai chân của cô sau đó ngửa đầu hỏi: "Mẹ, ra ngoài chơi!" Tố Tâm liếc mắt xem xét Phó Kiến Văn đang ngồi ở trong phòng ăn đọc báo, nghĩ đến Phó Kiến Văn đã đem tin tức này nói cho Đoàn Đoàn rồi. Tố Tâm nâng cánh tay của Đoàn Đoàn lên, đem Đoàn Đoàn ôm vào trong lòng, con Mèo Mập nhìn thấy đi theo tham gia trò vui, kêu Miêu Miêu Meow meow chạy chậm tới trước mặt Tố Tâm, chân trước giơ lên ôm lấy chân Tố Tâm, tựa hồ cũng muốn Tố Tâm ôm. Tố Tâm dùng chân nhẹ nhàng đem mèo đẩy đến một bên, hỏi Đoàn Đoàn: "Đúng vậy, đi không gian Aquarium con muốn đi không!" Đoàn Đoàn dùng sức gật đầu: "Ba ba nói! Đi!" "Được!" Tố Tâm cười ra, cô biết Đoàn Đoàn nhất định sẽ thích, "Đoàn Đoàn ăn điểm tâm rồi sao!" Đoàn Đoàn vỗ vỗ cáu bụng nhỏ tròn vo của mình: "Vâng!" "Đoàn Đoàn! Lại đây uống chén súp!" Phó Kiến Văn đã để tờ báo trong tay xuống, múc cho Đoàn Đoàn một chén canh cá. Canh cá này chính là do dì Lý thức dậy từ bốn giờ sáng để nấu, cũng là bởi vì Đoàn Đoàn không thích ăn cá vì ngại canh cá tanh, dì Lý đã đổi phương pháp nấu đi nấu lại mấy lần mới thử ra một loại, hoàn toàn không hề có một chút mùi tanh.
Sáng ngày thứ hai, Phó Kiến Văn thần thanh khí sảng cho nên rời giường rất sớm, Tố Tâm lại miễn cưỡng động đậy ở trong chăn.
"Không nghĩ tới giường cũng được, không bằng chúng ta liền chơi ở trên giường!"
Phó Kiến Văn cố ý hù dọa Tố Tâm, nói xong liền đưa tay cởi cúc áo sơmi của mình, sau đó quỳ một gối xuống giường, đưa tay muốn nhấc cái chăn của Tố Tâm lên.
Tố Tâm bị sợ hết hồn, cô vội vàng ngồi dậy trừng Phó Kiến Văn, chăn trượt xuống... ở trên người là vô số dấu hôn xanh xanh tím tím, con mắt của Phó Kiến Văn nheo lại, đáy mắt vẻ mặt sâu hơn.
Tố Tâm sợ hãi kéo chăn của mình lên để che khuất.
"Che cái gì, trên người em còn chỗ nào anh chưa từng thấy, chỗ nào anh không có hôn qua!"
Tố Tâm thẹn quá thành giận quơ lấy gối đầu nện vào người Phó Kiến Văn, nhưng lại bị Phó Kiến Văn túm được dễ như ăn cháo, cười tiện tay ném ở một bên, không tiếp tục đùa Tố Tâm nữa mà một lần nữa đem cúc áo sơmi của mình cột chắc: "Dậy thôi! Chuẩn bị xuất phát!"
Tố Tâm tuỳ ý dùng áo ngủ bao lấy chính mình, lúc tiến vào phòng tắm cô mới phát hiện trên người mình có bao nhiêu vết tích doạ người, đặc biệt là dấu hôn trước ngực, dày đặc không nói màu sắc lại còn vô cùng dọa người.
Ngày hôm qua Tố Tâm chủ động một lần, Phó Kiến Văn liền thật sự làm sao có thể cầm giữ được!
Tố Tâm cắn môi, tròng mắt hiện ra x**n th**, da thịt trắng nõn xinh đẹp đã đỏ bừng.
Tắm vội đi ra, thay đổi quần áo, bị dằn vặt cả đêm Tố Tâm đã sớm đói bụng đến mức bụng dán vào lưng, cô tuỳ ý lấy mái tóc buộc thành đuôi ngựa xuống lầu ăn đồ ăn.
Đoàn Đoàn đã sớm tỉnh lại, đang ngồi ở trên mặt thảm dưới phòng khách chơi đùa cùng mèo mập.
Thấy Tố Tâm xuống lầu, Đoàn Đoàn lập tức đứng dậy cộc cộc cộc chạy đến trước mặt Tố Tâm, ôm lấy hai chân của cô sau đó ngửa đầu hỏi: "Mẹ, ra ngoài chơi!"
Tố Tâm liếc mắt xem xét Phó Kiến Văn đang ngồi ở trong phòng ăn đọc báo, nghĩ đến Phó Kiến Văn đã đem tin tức này nói cho Đoàn Đoàn rồi.
Tố Tâm nâng cánh tay của Đoàn Đoàn lên, đem Đoàn Đoàn ôm vào trong lòng, con Mèo Mập nhìn thấy đi theo tham gia trò vui, kêu Miêu Miêu Meow meow chạy chậm tới trước mặt Tố Tâm, chân trước giơ lên ôm lấy chân Tố Tâm, tựa hồ cũng muốn Tố Tâm ôm.
Tố Tâm dùng chân nhẹ nhàng đem mèo đẩy đến một bên, hỏi Đoàn Đoàn: "Đúng vậy, đi không gian Aquarium con muốn đi không!"
Đoàn Đoàn dùng sức gật đầu: "Ba ba nói! Đi!"
"Được!" Tố Tâm cười ra, cô biết Đoàn Đoàn nhất định sẽ thích, "Đoàn Đoàn ăn điểm tâm rồi sao!"
Đoàn Đoàn vỗ vỗ cáu bụng nhỏ tròn vo của mình: "Vâng!"
"Đoàn Đoàn! Lại đây uống chén súp!" Phó Kiến Văn đã để tờ báo trong tay xuống, múc cho Đoàn Đoàn một chén canh cá.
Canh cá này chính là do dì Lý thức dậy từ bốn giờ sáng để nấu, cũng là bởi vì Đoàn Đoàn không thích ăn cá vì ngại canh cá tanh, dì Lý đã đổi phương pháp nấu đi nấu lại mấy lần mới thử ra một loại, hoàn toàn không hề có một chút mùi tanh.
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Sáng ngày thứ hai, Phó Kiến Văn thần thanh khí sảng cho nên rời giường rất sớm, Tố Tâm lại miễn cưỡng động đậy ở trong chăn. "Không nghĩ tới giường cũng được, không bằng chúng ta liền chơi ở trên giường!" Phó Kiến Văn cố ý hù dọa Tố Tâm, nói xong liền đưa tay cởi cúc áo sơmi của mình, sau đó quỳ một gối xuống giường, đưa tay muốn nhấc cái chăn của Tố Tâm lên. Tố Tâm bị sợ hết hồn, cô vội vàng ngồi dậy trừng Phó Kiến Văn, chăn trượt xuống... ở trên người là vô số dấu hôn xanh xanh tím tím, con mắt của Phó Kiến Văn nheo lại, đáy mắt vẻ mặt sâu hơn. Tố Tâm sợ hãi kéo chăn của mình lên để che khuất. "Che cái gì, trên người em còn chỗ nào anh chưa từng thấy, chỗ nào anh không có hôn qua!" Tố Tâm thẹn quá thành giận quơ lấy gối đầu nện vào người Phó Kiến Văn, nhưng lại bị Phó Kiến Văn túm được dễ như ăn cháo, cười tiện tay ném ở một bên, không tiếp tục đùa Tố Tâm nữa mà một lần nữa đem cúc áo sơmi của mình cột chắc: "Dậy thôi! Chuẩn bị xuất phát!" Tố Tâm tuỳ ý dùng áo ngủ bao lấy chính mình, lúc tiến vào phòng tắm cô mới phát hiện trên người mình có bao nhiêu vết tích doạ người, đặc biệt là dấu hôn trước ngực, dày đặc không nói màu sắc lại còn vô cùng dọa người. Ngày hôm qua Tố Tâm chủ động một lần, Phó Kiến Văn liền thật sự làm sao có thể cầm giữ được! Tố Tâm cắn môi, tròng mắt hiện ra x**n th**, da thịt trắng nõn xinh đẹp đã đỏ bừng. Tắm vội đi ra, thay đổi quần áo, bị dằn vặt cả đêm Tố Tâm đã sớm đói bụng đến mức bụng dán vào lưng, cô tuỳ ý lấy mái tóc buộc thành đuôi ngựa xuống lầu ăn đồ ăn. Đoàn Đoàn đã sớm tỉnh lại, đang ngồi ở trên mặt thảm dưới phòng khách chơi đùa cùng mèo mập. Thấy Tố Tâm xuống lầu, Đoàn Đoàn lập tức đứng dậy cộc cộc cộc chạy đến trước mặt Tố Tâm, ôm lấy hai chân của cô sau đó ngửa đầu hỏi: "Mẹ, ra ngoài chơi!" Tố Tâm liếc mắt xem xét Phó Kiến Văn đang ngồi ở trong phòng ăn đọc báo, nghĩ đến Phó Kiến Văn đã đem tin tức này nói cho Đoàn Đoàn rồi. Tố Tâm nâng cánh tay của Đoàn Đoàn lên, đem Đoàn Đoàn ôm vào trong lòng, con Mèo Mập nhìn thấy đi theo tham gia trò vui, kêu Miêu Miêu Meow meow chạy chậm tới trước mặt Tố Tâm, chân trước giơ lên ôm lấy chân Tố Tâm, tựa hồ cũng muốn Tố Tâm ôm. Tố Tâm dùng chân nhẹ nhàng đem mèo đẩy đến một bên, hỏi Đoàn Đoàn: "Đúng vậy, đi không gian Aquarium con muốn đi không!" Đoàn Đoàn dùng sức gật đầu: "Ba ba nói! Đi!" "Được!" Tố Tâm cười ra, cô biết Đoàn Đoàn nhất định sẽ thích, "Đoàn Đoàn ăn điểm tâm rồi sao!" Đoàn Đoàn vỗ vỗ cáu bụng nhỏ tròn vo của mình: "Vâng!" "Đoàn Đoàn! Lại đây uống chén súp!" Phó Kiến Văn đã để tờ báo trong tay xuống, múc cho Đoàn Đoàn một chén canh cá. Canh cá này chính là do dì Lý thức dậy từ bốn giờ sáng để nấu, cũng là bởi vì Đoàn Đoàn không thích ăn cá vì ngại canh cá tanh, dì Lý đã đổi phương pháp nấu đi nấu lại mấy lần mới thử ra một loại, hoàn toàn không hề có một chút mùi tanh.