Tác giả:

"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó…

Chương 3

Tiêu Hồn Hoa Nguyệt DạTác giả: Cửu CửuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó… Khi màn đêm buông xuống, Nguyệt Vô Phong rốt cuộc tỉnh lại, sau khi tỉnh lại, ý thức của hắn hoàn toàn khôi phục, hắn đang tr*n tr**ng nằm trên giường, bên cạnh hắn là một nữ nhân, thân thể cũng tr*n tr**ng, hai tay của nữ nhân kia vòng quanh cổ của hắn, hai chân quấn bờ eo của hắn, đầu đang chôn ở vai hắn, nhẹ nhàng ngáy khò khò, trên mặt còn có mồ hôi hơi lạnh.Giờ khắc này trong lòng hắn không biết nên cười hay nên khóc, hắn thất thân, mới vừa rồi hắn đối xử thô lỗ với nàng như thế nào, hắn đều nhớ. Nếu hắn không ăn viên kẹo hồ lô kia, những chuyện này cũng sẽ không xảy ra, tiếp theo hắn nên làm gì.Về chuyện buôn bán, hắn rất thông minh, nhưng lúc này hắn lại luống cuống, nhìn nữ nhân này vừa rồi bị hắn đè ở trên người kêu đau, hắn thương tiếc, hắn vươn tay ra vén lọn tóc ướt mồ hôi của nàng, nhưng vừa mới nhúc nhích, Hoa Nhiễm mắt liền mở ra, trong mắt mang theo phòng bị thật sâu, tay Nguyệt Vô Phong trong nhất thời không biết để vào đâu, trong mắt của hắn áy náy, không biết nên đối mặt với nữ nhân này như thế nào.Hoa Nhiễm đột nhiên ôm chặt lấy cổ của Nguyệt Vô Phong, làm hắn hít thở không thông: “Nam nhân, ngươi là người của ta, không cho phép ngươi trốn, nếu chạy, chân trời góc biển ta cũng sẽ đuổi theo ngươi!”.Mới vừa rồi Nguyệt Vô Phong còn cho rằng nữ nhân này là người dịu dàng, nàng nằm dưới thân hắn quyến rũ, kêu khóc, vậy mà bây giờ hắn nghe tiếng hét của nàng, hắn lại cảm thấy nữ nhân này là người đàn bà đanh đá, hắn nhìn lầm rồi. Cổ của hắn cũng sắp bị vặn gãy."Ngươi hiện tại phải cưới ta, phải cưới......" Hoa Nhiễm gắt gao ôm hắn thật chặt, dù sao thân thể đã là của hắn, cái gì xấu hổ cũng không cần, nàng chỉ biết hiện tại không được đánh mất con cá này, nếu để cho hắn chạy trốn, nàng không còn mặt mũi nào với cha mẹ, thừa dịp này, từ đầu giường nàng móc ra một viên thuốc nhét vào trong miệng Nguyệt Vô Phong, sau đó khép miệng hắn lại, đợi thuốc kia tan trong miệng hắn mới buông tay."Vẫn là thuốc?”. Nguyệt Vô Phong liếc mắt nhìn Hoa Nhiễm, trên mặt mơ hồ có tức giận, mới vừa rồi thứ thuốc này đã sớm ép khô thể lực hắn, nếu làm một lần nữa, hắn sẽ tinh tẫn nhân vong. Hắn móc cổ nôn ọe, nhưng cũng không nôn ra được cái gì."Không phải!”. Hoa Nhiễm gian trá cười lên: "Đây là một loại thuốc để cho ngươi ở lại bên cạnh ta, ăn loại thuốc này, võ công của ngươi mất hết, hơn nữa nếu ngươi chạy, trong vòng một tháng sẽ thất khiếu chảy máu mà chết, cho nên đời này, ngươi nhất định sống là người của ta, chết là quỷ của ta, cả đời này ngươi cũng đừng mong chạy trốn khỏi bàn tay của ta”..Nàng thấy đáy mắt Nguyệt Vô Phong có tia hận ý, vẫn tiếp tục cười gian trá: "Ngươi thua, ta thắng, thứ ta muốn, chính là ngươi! Cho nên ngươi phải cưới ta”..Nguyệt Vô Phong vùi đầu vào trong gối nằm mềm mại, hắn hết ý kiến, nữ nhân này là một tiểu ác ma, nàng thắng hắn, nàng muốn cột hắn bên cạnh nàng cả đời...... Trong nhà, cha đang xem xét đối tượng cho hắn, không biết là tiểu thư khuê các nhà nào, không biết là xinh đẹp ra sao."Nói, ngươi rốt cuộc có phụ trách hay không phụ trách......" Hoa Nhiễm nhất quyết không tha, chính nàng vẫn có chút lo lắng không yên, dù sao hai người không phải là yêu nhau, hơn nữa chuyện này cũng không thể hoàn toàn đẩy trách nhiệm lên người nam nhân này, nhưng nàng là một cô nương trong sạch, không dưng lại mất đi trong sạch, chuyện này biết xử lý sao nữa."Ta phụ trách......". Đầu đặt bên gối truyền đến giọng nói rầu rĩ, một lúc sau, hắn biết nàng gọi là Hoa Nhiễm, nàng biết hắn gọi là Nguyệt Vô Phong.Một khắc sau, nàng tự cho mình là vị hôn thê của hắn, một khắc sau, hắn bắt đầu cảm thán vận mạng không công bằng, một khắc sau, tất cả mọi người nơi đây đều biết bọn hắn có gian tình, chính bọn hắn cũng không bác bỏ chuyện này, thành công nhận. Một khắc sau, nàng nói không bán thuốc nữa, dẫn theo nam nhân đã chiếm được thân thể nàng về nhà thành thân.Trong thôn có nam nhân thổn thức, thuốc dùng tốt như vậy cũng không có nữa, trong thôn cũng có nữ nhân ghen ghét, tại sao một nữ nhân như vậy lại câu được một con rùa vàng đây?Một tiếng thở dài thật lớn, đây là số mệnh......

Khi màn đêm buông xuống, Nguyệt Vô Phong rốt cuộc tỉnh lại, sau khi tỉnh lại, ý thức của hắn hoàn toàn khôi phục, hắn đang tr*n tr**ng nằm trên giường, bên cạnh hắn là một nữ nhân, thân thể cũng tr*n tr**ng, hai tay của nữ nhân kia vòng quanh cổ của hắn, hai chân quấn bờ eo của hắn, đầu đang chôn ở vai hắn, nhẹ nhàng ngáy khò khò, trên mặt còn có mồ hôi hơi lạnh.

Giờ khắc này trong lòng hắn không biết nên cười hay nên khóc, hắn thất thân, mới vừa rồi hắn đối xử thô lỗ với nàng như thế nào, hắn đều nhớ. Nếu hắn không ăn viên kẹo hồ lô kia, những chuyện này cũng sẽ không xảy ra, tiếp theo hắn nên làm gì.

Về chuyện buôn bán, hắn rất thông minh, nhưng lúc này hắn lại luống cuống, nhìn nữ nhân này vừa rồi bị hắn đè ở trên người kêu đau, hắn thương tiếc, hắn vươn tay ra vén lọn tóc ướt mồ hôi của nàng, nhưng vừa mới nhúc nhích, Hoa Nhiễm mắt liền mở ra, trong mắt mang theo phòng bị thật sâu, tay Nguyệt Vô Phong trong nhất thời không biết để vào đâu, trong mắt của hắn áy náy, không biết nên đối mặt với nữ nhân này như thế nào.

Hoa Nhiễm đột nhiên ôm chặt lấy cổ của Nguyệt Vô Phong, làm hắn hít thở không thông: “Nam nhân, ngươi là người của ta, không cho phép ngươi trốn, nếu chạy, chân trời góc biển ta cũng sẽ đuổi theo ngươi!”.

Mới vừa rồi Nguyệt Vô Phong còn cho rằng nữ nhân này là người dịu dàng, nàng nằm dưới thân hắn quyến rũ, kêu khóc, vậy mà bây giờ hắn nghe tiếng hét của nàng, hắn lại cảm thấy nữ nhân này là người đàn bà đanh đá, hắn nhìn lầm rồi. Cổ của hắn cũng sắp bị vặn gãy.

"Ngươi hiện tại phải cưới ta, phải cưới......" Hoa Nhiễm gắt gao ôm hắn thật chặt, dù sao thân thể đã là của hắn, cái gì xấu hổ cũng không cần, nàng chỉ biết hiện tại không được đánh mất con cá này, nếu để cho hắn chạy trốn, nàng không còn mặt mũi nào với cha mẹ, thừa dịp này, từ đầu giường nàng móc ra một viên thuốc nhét vào trong miệng Nguyệt Vô Phong, sau đó khép miệng hắn lại, đợi thuốc kia tan trong miệng hắn mới buông tay.

"Vẫn là thuốc?”. Nguyệt Vô Phong liếc mắt nhìn Hoa Nhiễm, trên mặt mơ hồ có tức giận, mới vừa rồi thứ thuốc này đã sớm ép khô thể lực hắn, nếu làm một lần nữa, hắn sẽ tinh tẫn nhân vong. Hắn móc cổ nôn ọe, nhưng cũng không nôn ra được cái gì.

"Không phải!”. Hoa Nhiễm gian trá cười lên: "Đây là một loại thuốc để cho ngươi ở lại bên cạnh ta, ăn loại thuốc này, võ công của ngươi mất hết, hơn nữa nếu ngươi chạy, trong vòng một tháng sẽ thất khiếu chảy máu mà chết, cho nên đời này, ngươi nhất định sống là người của ta, chết là quỷ của ta, cả đời này ngươi cũng đừng mong chạy trốn khỏi bàn tay của ta”..

Nàng thấy đáy mắt Nguyệt Vô Phong có tia hận ý, vẫn tiếp tục cười gian trá: "Ngươi thua, ta thắng, thứ ta muốn, chính là ngươi! Cho nên ngươi phải cưới ta”..

Nguyệt Vô Phong vùi đầu vào trong gối nằm mềm mại, hắn hết ý kiến, nữ nhân này là một tiểu ác ma, nàng thắng hắn, nàng muốn cột hắn bên cạnh nàng cả đời...... Trong nhà, cha đang xem xét đối tượng cho hắn, không biết là tiểu thư khuê các nhà nào, không biết là xinh đẹp ra sao.

"Nói, ngươi rốt cuộc có phụ trách hay không phụ trách......" Hoa Nhiễm nhất quyết không tha, chính nàng vẫn có chút lo lắng không yên, dù sao hai người không phải là yêu nhau, hơn nữa chuyện này cũng không thể hoàn toàn đẩy trách nhiệm lên người nam nhân này, nhưng nàng là một cô nương trong sạch, không dưng lại mất đi trong sạch, chuyện này biết xử lý sao nữa.

"Ta phụ trách......". Đầu đặt bên gối truyền đến giọng nói rầu rĩ, một lúc sau, hắn biết nàng gọi là Hoa Nhiễm, nàng biết hắn gọi là Nguyệt Vô Phong.

Một khắc sau, nàng tự cho mình là vị hôn thê của hắn, một khắc sau, hắn bắt đầu cảm thán vận mạng không công bằng, một khắc sau, tất cả mọi người nơi đây đều biết bọn hắn có gian tình, chính bọn hắn cũng không bác bỏ chuyện này, thành công nhận. Một khắc sau, nàng nói không bán thuốc nữa, dẫn theo nam nhân đã chiếm được thân thể nàng về nhà thành thân.

Trong thôn có nam nhân thổn thức, thuốc dùng tốt như vậy cũng không có nữa, trong thôn cũng có nữ nhân ghen ghét, tại sao một nữ nhân như vậy lại câu được một con rùa vàng đây?

Một tiếng thở dài thật lớn, đây là số mệnh......

Tiêu Hồn Hoa Nguyệt DạTác giả: Cửu CửuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó… Khi màn đêm buông xuống, Nguyệt Vô Phong rốt cuộc tỉnh lại, sau khi tỉnh lại, ý thức của hắn hoàn toàn khôi phục, hắn đang tr*n tr**ng nằm trên giường, bên cạnh hắn là một nữ nhân, thân thể cũng tr*n tr**ng, hai tay của nữ nhân kia vòng quanh cổ của hắn, hai chân quấn bờ eo của hắn, đầu đang chôn ở vai hắn, nhẹ nhàng ngáy khò khò, trên mặt còn có mồ hôi hơi lạnh.Giờ khắc này trong lòng hắn không biết nên cười hay nên khóc, hắn thất thân, mới vừa rồi hắn đối xử thô lỗ với nàng như thế nào, hắn đều nhớ. Nếu hắn không ăn viên kẹo hồ lô kia, những chuyện này cũng sẽ không xảy ra, tiếp theo hắn nên làm gì.Về chuyện buôn bán, hắn rất thông minh, nhưng lúc này hắn lại luống cuống, nhìn nữ nhân này vừa rồi bị hắn đè ở trên người kêu đau, hắn thương tiếc, hắn vươn tay ra vén lọn tóc ướt mồ hôi của nàng, nhưng vừa mới nhúc nhích, Hoa Nhiễm mắt liền mở ra, trong mắt mang theo phòng bị thật sâu, tay Nguyệt Vô Phong trong nhất thời không biết để vào đâu, trong mắt của hắn áy náy, không biết nên đối mặt với nữ nhân này như thế nào.Hoa Nhiễm đột nhiên ôm chặt lấy cổ của Nguyệt Vô Phong, làm hắn hít thở không thông: “Nam nhân, ngươi là người của ta, không cho phép ngươi trốn, nếu chạy, chân trời góc biển ta cũng sẽ đuổi theo ngươi!”.Mới vừa rồi Nguyệt Vô Phong còn cho rằng nữ nhân này là người dịu dàng, nàng nằm dưới thân hắn quyến rũ, kêu khóc, vậy mà bây giờ hắn nghe tiếng hét của nàng, hắn lại cảm thấy nữ nhân này là người đàn bà đanh đá, hắn nhìn lầm rồi. Cổ của hắn cũng sắp bị vặn gãy."Ngươi hiện tại phải cưới ta, phải cưới......" Hoa Nhiễm gắt gao ôm hắn thật chặt, dù sao thân thể đã là của hắn, cái gì xấu hổ cũng không cần, nàng chỉ biết hiện tại không được đánh mất con cá này, nếu để cho hắn chạy trốn, nàng không còn mặt mũi nào với cha mẹ, thừa dịp này, từ đầu giường nàng móc ra một viên thuốc nhét vào trong miệng Nguyệt Vô Phong, sau đó khép miệng hắn lại, đợi thuốc kia tan trong miệng hắn mới buông tay."Vẫn là thuốc?”. Nguyệt Vô Phong liếc mắt nhìn Hoa Nhiễm, trên mặt mơ hồ có tức giận, mới vừa rồi thứ thuốc này đã sớm ép khô thể lực hắn, nếu làm một lần nữa, hắn sẽ tinh tẫn nhân vong. Hắn móc cổ nôn ọe, nhưng cũng không nôn ra được cái gì."Không phải!”. Hoa Nhiễm gian trá cười lên: "Đây là một loại thuốc để cho ngươi ở lại bên cạnh ta, ăn loại thuốc này, võ công của ngươi mất hết, hơn nữa nếu ngươi chạy, trong vòng một tháng sẽ thất khiếu chảy máu mà chết, cho nên đời này, ngươi nhất định sống là người của ta, chết là quỷ của ta, cả đời này ngươi cũng đừng mong chạy trốn khỏi bàn tay của ta”..Nàng thấy đáy mắt Nguyệt Vô Phong có tia hận ý, vẫn tiếp tục cười gian trá: "Ngươi thua, ta thắng, thứ ta muốn, chính là ngươi! Cho nên ngươi phải cưới ta”..Nguyệt Vô Phong vùi đầu vào trong gối nằm mềm mại, hắn hết ý kiến, nữ nhân này là một tiểu ác ma, nàng thắng hắn, nàng muốn cột hắn bên cạnh nàng cả đời...... Trong nhà, cha đang xem xét đối tượng cho hắn, không biết là tiểu thư khuê các nhà nào, không biết là xinh đẹp ra sao."Nói, ngươi rốt cuộc có phụ trách hay không phụ trách......" Hoa Nhiễm nhất quyết không tha, chính nàng vẫn có chút lo lắng không yên, dù sao hai người không phải là yêu nhau, hơn nữa chuyện này cũng không thể hoàn toàn đẩy trách nhiệm lên người nam nhân này, nhưng nàng là một cô nương trong sạch, không dưng lại mất đi trong sạch, chuyện này biết xử lý sao nữa."Ta phụ trách......". Đầu đặt bên gối truyền đến giọng nói rầu rĩ, một lúc sau, hắn biết nàng gọi là Hoa Nhiễm, nàng biết hắn gọi là Nguyệt Vô Phong.Một khắc sau, nàng tự cho mình là vị hôn thê của hắn, một khắc sau, hắn bắt đầu cảm thán vận mạng không công bằng, một khắc sau, tất cả mọi người nơi đây đều biết bọn hắn có gian tình, chính bọn hắn cũng không bác bỏ chuyện này, thành công nhận. Một khắc sau, nàng nói không bán thuốc nữa, dẫn theo nam nhân đã chiếm được thân thể nàng về nhà thành thân.Trong thôn có nam nhân thổn thức, thuốc dùng tốt như vậy cũng không có nữa, trong thôn cũng có nữ nhân ghen ghét, tại sao một nữ nhân như vậy lại câu được một con rùa vàng đây?Một tiếng thở dài thật lớn, đây là số mệnh......

Chương 3