"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó…
Chương 10
Tiêu Hồn Hoa Nguyệt DạTác giả: Cửu CửuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó… Hoa Nhiễm sững sờ đứng trước cái giường lớn màu xanh lá cây, nhìn cảnh tượng này làm tâm thần người ta nhộn nhạo, mặc dù cảnh tượng như vậy trên giấy xem qua không ít (xuân cung đồ), nhưng chân thật nhìn thấy lại là chuyện khác. Nàng không khỏi đỏ mặt, nhưng không có nơi khác để đi.Mới vừa rồi Quan Ếch muốn Hoa Nhiễm thổi tiêu cho hắn, nói là chỉ cần thổi xong, hắn sẽ thả bọn họ rời đi.Hoa Nhiễm chỉ buồn bực nói: “Ta không thổi tiêu"."Vậy ta tìm một nữ nhân làm mẫu cho ngươi xem". Hắn cười gian, tay chỉ một nữ nhân.Ngay sau đó Quan Ếch nằm lên giường, cởi tất cả y phục trên người ra, nằm rất thẳng trên giường, cô gái kia tiến lên cầm cái của hắn, đưa cái lưỡi thơm từ trên l**m xuống, nước miếng thấm ướt toàn bộ, trong phòng nghe được âm thanh của nàng ta vừa l**m vừa m*t, trên mặt của nàng ta vô cùng thỏa mãn......"Người ngọc nơi nào dạy thổi tiêu......" Những lời này không tự chủ từ trong miệng Hoa Nhiễm lẩm bẩm thoát ra ngoài, thì ra thổi tiêu là chuyện làm bẩn thỉu như vậy. Nàng ngồi ở trong góc, nghe quan ếch r*n r* nho nhỏ, hơi thở nặng nề, nhất thời cảm thấy buồn bực, nóng nảy."Học xong chưa? Học xong, ngươi nên đến rồi......" Giọng nói lười biếng xen lẫn r*n r* vang lên."Ta không cần!”. Hoa Nhiễm lấy tay che mắt, loại vật này mới không thể nhìn, nhìn một hồi đau mắt hột."Mới vừa rồi không phải đã nhìn rồi, tại sao vậy đến bây giờ mới che mắt? Hả?”. Đặc biệt tiếng cuối kéo dài."Ngươi là con ếch bỉ ổi, muốn chiếm tiện nghi của bản cô nương, không muốn sống sao? Ta cho ngươi biết, ngươi dám dùng sức mạnh, về sau, ta mỗi ngày lột da ếch, dùng lửa nướng ăn"."Ngươi đã không tự nguyện, ta sẽ dùng sức mạnh......" Quan Ếch đưa tay ra phía trước một chút, Hoa Nhiễm cảm giác thân thể mình bị trói buộc, không tự chủ được đi về phía trước."Quan Ếch, nếu ngươi dám động đến nàng, ta sẽ phá vỡ vương quốc của ngươi!”. Một tiếng nói lạnh lùng và bén nhọn vang lên trong phòng.
Hoa Nhiễm sững sờ đứng trước cái giường lớn màu xanh lá cây, nhìn cảnh tượng này làm tâm thần người ta nhộn nhạo, mặc dù cảnh tượng như vậy trên giấy xem qua không ít (xuân cung đồ), nhưng chân thật nhìn thấy lại là chuyện khác. Nàng không khỏi đỏ mặt, nhưng không có nơi khác để đi.
Mới vừa rồi Quan Ếch muốn Hoa Nhiễm thổi tiêu cho hắn, nói là chỉ cần thổi xong, hắn sẽ thả bọn họ rời đi.
Hoa Nhiễm chỉ buồn bực nói: “Ta không thổi tiêu".
"Vậy ta tìm một nữ nhân làm mẫu cho ngươi xem". Hắn cười gian, tay chỉ một nữ nhân.
Ngay sau đó Quan Ếch nằm lên giường, cởi tất cả y phục trên người ra, nằm rất thẳng trên giường, cô gái kia tiến lên cầm cái của hắn, đưa cái lưỡi thơm từ trên l**m xuống, nước miếng thấm ướt toàn bộ, trong phòng nghe được âm thanh của nàng ta vừa l**m vừa m*t, trên mặt của nàng ta vô cùng thỏa mãn......
"Người ngọc nơi nào dạy thổi tiêu......" Những lời này không tự chủ từ trong miệng Hoa Nhiễm lẩm bẩm thoát ra ngoài, thì ra thổi tiêu là chuyện làm bẩn thỉu như vậy. Nàng ngồi ở trong góc, nghe quan ếch r*n r* nho nhỏ, hơi thở nặng nề, nhất thời cảm thấy buồn bực, nóng nảy.
"Học xong chưa? Học xong, ngươi nên đến rồi......" Giọng nói lười biếng xen lẫn r*n r* vang lên.
"Ta không cần!”. Hoa Nhiễm lấy tay che mắt, loại vật này mới không thể nhìn, nhìn một hồi đau mắt hột.
"Mới vừa rồi không phải đã nhìn rồi, tại sao vậy đến bây giờ mới che mắt? Hả?”. Đặc biệt tiếng cuối kéo dài.
"Ngươi là con ếch bỉ ổi, muốn chiếm tiện nghi của bản cô nương, không muốn sống sao? Ta cho ngươi biết, ngươi dám dùng sức mạnh, về sau, ta mỗi ngày lột da ếch, dùng lửa nướng ăn".
"Ngươi đã không tự nguyện, ta sẽ dùng sức mạnh......" Quan Ếch đưa tay ra phía trước một chút, Hoa Nhiễm cảm giác thân thể mình bị trói buộc, không tự chủ được đi về phía trước.
"Quan Ếch, nếu ngươi dám động đến nàng, ta sẽ phá vỡ vương quốc của ngươi!”. Một tiếng nói lạnh lùng và bén nhọn vang lên trong phòng.
Tiêu Hồn Hoa Nguyệt DạTác giả: Cửu CửuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó… Hoa Nhiễm sững sờ đứng trước cái giường lớn màu xanh lá cây, nhìn cảnh tượng này làm tâm thần người ta nhộn nhạo, mặc dù cảnh tượng như vậy trên giấy xem qua không ít (xuân cung đồ), nhưng chân thật nhìn thấy lại là chuyện khác. Nàng không khỏi đỏ mặt, nhưng không có nơi khác để đi.Mới vừa rồi Quan Ếch muốn Hoa Nhiễm thổi tiêu cho hắn, nói là chỉ cần thổi xong, hắn sẽ thả bọn họ rời đi.Hoa Nhiễm chỉ buồn bực nói: “Ta không thổi tiêu"."Vậy ta tìm một nữ nhân làm mẫu cho ngươi xem". Hắn cười gian, tay chỉ một nữ nhân.Ngay sau đó Quan Ếch nằm lên giường, cởi tất cả y phục trên người ra, nằm rất thẳng trên giường, cô gái kia tiến lên cầm cái của hắn, đưa cái lưỡi thơm từ trên l**m xuống, nước miếng thấm ướt toàn bộ, trong phòng nghe được âm thanh của nàng ta vừa l**m vừa m*t, trên mặt của nàng ta vô cùng thỏa mãn......"Người ngọc nơi nào dạy thổi tiêu......" Những lời này không tự chủ từ trong miệng Hoa Nhiễm lẩm bẩm thoát ra ngoài, thì ra thổi tiêu là chuyện làm bẩn thỉu như vậy. Nàng ngồi ở trong góc, nghe quan ếch r*n r* nho nhỏ, hơi thở nặng nề, nhất thời cảm thấy buồn bực, nóng nảy."Học xong chưa? Học xong, ngươi nên đến rồi......" Giọng nói lười biếng xen lẫn r*n r* vang lên."Ta không cần!”. Hoa Nhiễm lấy tay che mắt, loại vật này mới không thể nhìn, nhìn một hồi đau mắt hột."Mới vừa rồi không phải đã nhìn rồi, tại sao vậy đến bây giờ mới che mắt? Hả?”. Đặc biệt tiếng cuối kéo dài."Ngươi là con ếch bỉ ổi, muốn chiếm tiện nghi của bản cô nương, không muốn sống sao? Ta cho ngươi biết, ngươi dám dùng sức mạnh, về sau, ta mỗi ngày lột da ếch, dùng lửa nướng ăn"."Ngươi đã không tự nguyện, ta sẽ dùng sức mạnh......" Quan Ếch đưa tay ra phía trước một chút, Hoa Nhiễm cảm giác thân thể mình bị trói buộc, không tự chủ được đi về phía trước."Quan Ếch, nếu ngươi dám động đến nàng, ta sẽ phá vỡ vương quốc của ngươi!”. Một tiếng nói lạnh lùng và bén nhọn vang lên trong phòng.