Tác giả:

"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó…

Chương 92

Tiêu Hồn Hoa Nguyệt DạTác giả: Cửu CửuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó… Hai người "Đồng sàng dị mộng”, mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được. Nguyệt Vô Phong ôm Hoa Nhiễm mặc y phục chỉnh tề, mặt không biến sắc bắt đầu cởi. Hoa Nhiễm giật mình, vội vàng đè lại tay của hắn, "Huynh làm cái gì?”"Không nóng sao?” Tay Nguyệt Vô Phong bắt đầu không an phận."Hiện tại cũng cuối thu rồi, làm sao có thể nóng." Hoa Nhiễm không rõ ý tưởng nói."Nhưng ta nóng.""Huynh nóng, huynh cởi là được. Cởi ta làm gì?" Hoa Nhiễm đẩy hắn ra.Vì vậy Nguyệt Vô Phong liền bắt đầu cởi y phục của mình, cởi không còn một cái, cởi xong sau đó bắt đầu cởi ra y phục của Hoa Nhiễm, Hoa Nhiễm bất mãn nói, "Tại sao huynh lại cởi y phục của ta?”"Nàng có biết hơi nóng truyền lẫn nhau cũng sẽ nóng hay không."Hoa Nhiễm nghĩ, may mắn là đêm tối, hắn không nhìn rõ trên nét mặt nàng, bởi vì nàng thật sự rất khó nhịn, "Huynh gạt người.""Ai gạt nàng, nàng là một hài tử, cái gì cũng không hiểu, bảo nàng cởi thì nàng cứ cởi, cằn nhằn như vậy thật không đáng yêu."Hoa Nhiễm thầm nghĩ, “Ta không thể bị chàng lừa như vậy”, Hoa Nhiễm hừ lạnh một tiếng, "Ta không đáng yêu, không để ý tới huynh, buồn ngủ." Nói xong, nàng xoay người vào bên trong, nhắm mắt lại, trái tim đột nhiên đập rất nhanh, có thể nói đập có chút hỗn loạn.Nàng cẩn thận tránh tay Nguyệt Vô Phong, nàng chỉ sợ tim của nàng đập sẽ tiết lộ tâm sự của nàng."Hiện tại ta cảm thấy rất lạnh, sau khi dầm mưa người rất lạnh.""Vậy làm sao bây giờ?” Hoa Nhiễm vội vã sờ sờ trán của hắn, "Thật nóng.""Hoa Hoa, c** q**n áo, ôm ta có được không." Nguyệt Vô Phong cầm lấy tay nàng, để cho nàng cảm thấy hắn run rẩy. Khóe môi Hoa Nhiễm hơi co giật, Nguyệt Vô Phong cũng ăn vạ như vậy."Như vậy không tốt lắm...... Huynh mặc thêm y phục là được......"Nguyệt Vô Phong nghe giọng điệu của nàng có chút buông lỏng, cầm lấy tay nàng nói, “Mặc quần áo không dùng được”, sau đó không chậm một khắc nào, cởi bỏ quần áo của nàng.Hai thân thể ôm chặt không có một chút khe hở. Dường như Nguyệt Vô Phong cảm thấy có cái gì, đưa tay chạm vào n** m*m m** bên ngực trái Hoa Nhiễm, nhẹ nhàng x** n*n, cho đến khi Hoa Nhiễm khẽ rên lên một tiếng. Nguyệt Vô Phong đột nhiên nở nụ cười, ở bên tai Hoa Nhiễm thổi hơi, hơi thở nóng bỏng phun trên vành tai nàng, mập mờ chạy dài, "Hoa Hoa, nàng rất hưởng thụ, hả?”Hoa Nhiễm không nói, Nguyệt Vô Phong lại tiếp tục không an phận, không để ý Hoa Nhiễm giãy giụa, đè nàng dưới thân thể, "Hoa Hoa, nói cho ca ca, tại sao nơi này đập nhanh như vậy?”Thân thể Hoa Nhiễm xụi lơ, không trả lời kịp, đầu óc rối loạn, ậm ừ nói, "Từ nhỏ mẹ nói với ta, không thể tiếp xúc với nam nhân, bây giờ chàng làm như vậy, ta không biết nên làm gì." Hoa Nhiễm nói thật, ngược lại khiến cho Nguyệt Vô Phong có chút không tin tưởng sức phán đoán của mình."Hoa Hoa, mẹ của nàng nói không thể tiếp xúc với nam nhân nhưng ta đối với nàng không giống nam nhân khác, ta là trượng phu của nàng! Không phải cha của nàng đã nói cho nàng rồi sao?”Hoa Nhiễm quay đầu đi chỗ khác, Nguyệt Vô Phong chợt hôn xuống, m*t ra một dấu màu đỏ ở cổ của nàng, "Hoa Hoa, bình thường nàng rất thích chơi trò chơi phải không?”Cả người Hoa Nhiễm phát run, hàm hồ nói, "Không...... Không thích.""Vậy hôm nay ta dạy nàng chơi. Trước kia nàng chơi trò này rất tốt, chẳng qua quên mất, ta sẽ dạy nàng một lần nữa, nhất định nàng sẽ thích nó."Trong đêm tối, hai người giống như dây leo quấn lấy nhau, dung hợp lẫn nhau chung một chỗ. Hắn êm ái hôn nàng, yêu nàng, muốn đưa tất cả những gì tốt nhất đến cho nàng. Bị lạc trong d*c v*ng làm cho người ta xuất hiện sơ hở, trận chiến này, Hoa Nhiễm đã thất bại, mà sau khi Nguyệt Vô Phong xác nhận nghi vấn trong lòng mình, cứng rắn rút lui khỏi người của nàng, phát tiết bất mãn nào đó. Hoa Nhiễm hé mắt, thân nàng còn chìm trong dòng nước xoáy d*c v*ng, không ra được cũng không thể vùi lấp. Nàng cắn môi thật chặt, mang theo cầu khẩn, "Vô Phong......""Hừ......"

Hai người "Đồng sàng dị mộng”, mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được. Nguyệt Vô Phong ôm Hoa Nhiễm mặc y phục chỉnh tề, mặt không biến sắc bắt đầu cởi. Hoa Nhiễm giật mình, vội vàng đè lại tay của hắn, "Huynh làm cái gì?”

"Không nóng sao?” Tay Nguyệt Vô Phong bắt đầu không an phận.

"Hiện tại cũng cuối thu rồi, làm sao có thể nóng." Hoa Nhiễm không rõ ý tưởng nói.

"Nhưng ta nóng."

"Huynh nóng, huynh cởi là được. Cởi ta làm gì?" Hoa Nhiễm đẩy hắn ra.

Vì vậy Nguyệt Vô Phong liền bắt đầu cởi y phục của mình, cởi không còn một cái, cởi xong sau đó bắt đầu cởi ra y phục của Hoa Nhiễm, Hoa Nhiễm bất mãn nói, "Tại sao huynh lại cởi y phục của ta?”

"Nàng có biết hơi nóng truyền lẫn nhau cũng sẽ nóng hay không."

Hoa Nhiễm nghĩ, may mắn là đêm tối, hắn không nhìn rõ trên nét mặt nàng, bởi vì nàng thật sự rất khó nhịn, "Huynh gạt người."

"Ai gạt nàng, nàng là một hài tử, cái gì cũng không hiểu, bảo nàng cởi thì nàng cứ cởi, cằn nhằn như vậy thật không đáng yêu."

Hoa Nhiễm thầm nghĩ, “Ta không thể bị chàng lừa như vậy”, Hoa Nhiễm hừ lạnh một tiếng, "Ta không đáng yêu, không để ý tới huynh, buồn ngủ." Nói xong, nàng xoay người vào bên trong, nhắm mắt lại, trái tim đột nhiên đập rất nhanh, có thể nói đập có chút hỗn loạn.

Nàng cẩn thận tránh tay Nguyệt Vô Phong, nàng chỉ sợ tim của nàng đập sẽ tiết lộ tâm sự của nàng.

"Hiện tại ta cảm thấy rất lạnh, sau khi dầm mưa người rất lạnh."

"Vậy làm sao bây giờ?” Hoa Nhiễm vội vã sờ sờ trán của hắn, "Thật nóng."

"Hoa Hoa, c** q**n áo, ôm ta có được không." Nguyệt Vô Phong cầm lấy tay nàng, để cho nàng cảm thấy hắn run rẩy. Khóe môi Hoa Nhiễm hơi co giật, Nguyệt Vô Phong cũng ăn vạ như vậy.

"Như vậy không tốt lắm...... Huynh mặc thêm y phục là được......"

Nguyệt Vô Phong nghe giọng điệu của nàng có chút buông lỏng, cầm lấy tay nàng nói, “Mặc quần áo không dùng được”, sau đó không chậm một khắc nào, cởi bỏ quần áo của nàng.

Hai thân thể ôm chặt không có một chút khe hở. Dường như Nguyệt Vô Phong cảm thấy có cái gì, đưa tay chạm vào n** m*m m** bên ngực trái Hoa Nhiễm, nhẹ nhàng x** n*n, cho đến khi Hoa Nhiễm khẽ rên lên một tiếng. Nguyệt Vô Phong đột nhiên nở nụ cười, ở bên tai Hoa Nhiễm thổi hơi, hơi thở nóng bỏng phun trên vành tai nàng, mập mờ chạy dài, "Hoa Hoa, nàng rất hưởng thụ, hả?”

Hoa Nhiễm không nói, Nguyệt Vô Phong lại tiếp tục không an phận, không để ý Hoa Nhiễm giãy giụa, đè nàng dưới thân thể, "Hoa Hoa, nói cho ca ca, tại sao nơi này đập nhanh như vậy?”

Thân thể Hoa Nhiễm xụi lơ, không trả lời kịp, đầu óc rối loạn, ậm ừ nói, "Từ nhỏ mẹ nói với ta, không thể tiếp xúc với nam nhân, bây giờ chàng làm như vậy, ta không biết nên làm gì." Hoa Nhiễm nói thật, ngược lại khiến cho Nguyệt Vô Phong có chút không tin tưởng sức phán đoán của mình.

"Hoa Hoa, mẹ của nàng nói không thể tiếp xúc với nam nhân nhưng ta đối với nàng không giống nam nhân khác, ta là trượng phu của nàng! Không phải cha của nàng đã nói cho nàng rồi sao?”

Hoa Nhiễm quay đầu đi chỗ khác, Nguyệt Vô Phong chợt hôn xuống, m*t ra một dấu màu đỏ ở cổ của nàng, "Hoa Hoa, bình thường nàng rất thích chơi trò chơi phải không?”

Cả người Hoa Nhiễm phát run, hàm hồ nói, "Không...... Không thích."

"Vậy hôm nay ta dạy nàng chơi. Trước kia nàng chơi trò này rất tốt, chẳng qua quên mất, ta sẽ dạy nàng một lần nữa, nhất định nàng sẽ thích nó."

Trong đêm tối, hai người giống như dây leo quấn lấy nhau, dung hợp lẫn nhau chung một chỗ. Hắn êm ái hôn nàng, yêu nàng, muốn đưa tất cả những gì tốt nhất đến cho nàng. Bị lạc trong d*c v*ng làm cho người ta xuất hiện sơ hở, trận chiến này, Hoa Nhiễm đã thất bại, mà sau khi Nguyệt Vô Phong xác nhận nghi vấn trong lòng mình, cứng rắn rút lui khỏi người của nàng, phát tiết bất mãn nào đó. Hoa Nhiễm hé mắt, thân nàng còn chìm trong dòng nước xoáy d*c v*ng, không ra được cũng không thể vùi lấp. Nàng cắn môi thật chặt, mang theo cầu khẩn, "Vô Phong......"

"Hừ......"

Tiêu Hồn Hoa Nguyệt DạTác giả: Cửu CửuTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Nguyệt Vô Phong, quay lại đây!”. Hoa Nhiễm đứng trên đường cái đông đúc, vênh mặt hất hàm sai khiến, hai tay chống nạnh, gầm lên đầy giận dữ, khiến cho toàn bộ người trên phố đều có thể nghe được. Vẻ mặt Nguyệt Vô Phong lúng túng, khuôn mặt đẹp trai đổi màu liên tục, lại cố gắng nhịn xuống, có khổ mà không thể nói thành lời, chỉ có thể nuốt vào bụng, Nguyệt Vô Phong hắn một đời thông minh, nhưng lại thua trong tay nữ nhân này. Hắn là Đại thiếu gia Nguyệt phủ ở Giang Nam, thân thế trong sạch, gia tài vạn "Xâu”. Là một nam nhân có tác phong nhanh nhẹn, lại có tài, là đối tượng theo đuổi của các cô nương. Vì vậy mỗi lần hắn đi ra ngoài, sau lưng sẽ xuất hiện không ít nữ nhân, mà hắn cũng không phải là một người kiêu căng, đối với những nữ nhân ái mộ hắn, hắn không xem thường họ, ngược lại luôn mỉm cười với bọn họ, chỉ là hắn không biết "Quay đầu mỉm cười, trăm vẻ đẹp" khi dùng trên người của hắn thật sự là vô cùng thích hợp, hắn nhẹ nhàng mỉm cười một cái có thể làm cho các cô nương đó… Hai người "Đồng sàng dị mộng”, mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được. Nguyệt Vô Phong ôm Hoa Nhiễm mặc y phục chỉnh tề, mặt không biến sắc bắt đầu cởi. Hoa Nhiễm giật mình, vội vàng đè lại tay của hắn, "Huynh làm cái gì?”"Không nóng sao?” Tay Nguyệt Vô Phong bắt đầu không an phận."Hiện tại cũng cuối thu rồi, làm sao có thể nóng." Hoa Nhiễm không rõ ý tưởng nói."Nhưng ta nóng.""Huynh nóng, huynh cởi là được. Cởi ta làm gì?" Hoa Nhiễm đẩy hắn ra.Vì vậy Nguyệt Vô Phong liền bắt đầu cởi y phục của mình, cởi không còn một cái, cởi xong sau đó bắt đầu cởi ra y phục của Hoa Nhiễm, Hoa Nhiễm bất mãn nói, "Tại sao huynh lại cởi y phục của ta?”"Nàng có biết hơi nóng truyền lẫn nhau cũng sẽ nóng hay không."Hoa Nhiễm nghĩ, may mắn là đêm tối, hắn không nhìn rõ trên nét mặt nàng, bởi vì nàng thật sự rất khó nhịn, "Huynh gạt người.""Ai gạt nàng, nàng là một hài tử, cái gì cũng không hiểu, bảo nàng cởi thì nàng cứ cởi, cằn nhằn như vậy thật không đáng yêu."Hoa Nhiễm thầm nghĩ, “Ta không thể bị chàng lừa như vậy”, Hoa Nhiễm hừ lạnh một tiếng, "Ta không đáng yêu, không để ý tới huynh, buồn ngủ." Nói xong, nàng xoay người vào bên trong, nhắm mắt lại, trái tim đột nhiên đập rất nhanh, có thể nói đập có chút hỗn loạn.Nàng cẩn thận tránh tay Nguyệt Vô Phong, nàng chỉ sợ tim của nàng đập sẽ tiết lộ tâm sự của nàng."Hiện tại ta cảm thấy rất lạnh, sau khi dầm mưa người rất lạnh.""Vậy làm sao bây giờ?” Hoa Nhiễm vội vã sờ sờ trán của hắn, "Thật nóng.""Hoa Hoa, c** q**n áo, ôm ta có được không." Nguyệt Vô Phong cầm lấy tay nàng, để cho nàng cảm thấy hắn run rẩy. Khóe môi Hoa Nhiễm hơi co giật, Nguyệt Vô Phong cũng ăn vạ như vậy."Như vậy không tốt lắm...... Huynh mặc thêm y phục là được......"Nguyệt Vô Phong nghe giọng điệu của nàng có chút buông lỏng, cầm lấy tay nàng nói, “Mặc quần áo không dùng được”, sau đó không chậm một khắc nào, cởi bỏ quần áo của nàng.Hai thân thể ôm chặt không có một chút khe hở. Dường như Nguyệt Vô Phong cảm thấy có cái gì, đưa tay chạm vào n** m*m m** bên ngực trái Hoa Nhiễm, nhẹ nhàng x** n*n, cho đến khi Hoa Nhiễm khẽ rên lên một tiếng. Nguyệt Vô Phong đột nhiên nở nụ cười, ở bên tai Hoa Nhiễm thổi hơi, hơi thở nóng bỏng phun trên vành tai nàng, mập mờ chạy dài, "Hoa Hoa, nàng rất hưởng thụ, hả?”Hoa Nhiễm không nói, Nguyệt Vô Phong lại tiếp tục không an phận, không để ý Hoa Nhiễm giãy giụa, đè nàng dưới thân thể, "Hoa Hoa, nói cho ca ca, tại sao nơi này đập nhanh như vậy?”Thân thể Hoa Nhiễm xụi lơ, không trả lời kịp, đầu óc rối loạn, ậm ừ nói, "Từ nhỏ mẹ nói với ta, không thể tiếp xúc với nam nhân, bây giờ chàng làm như vậy, ta không biết nên làm gì." Hoa Nhiễm nói thật, ngược lại khiến cho Nguyệt Vô Phong có chút không tin tưởng sức phán đoán của mình."Hoa Hoa, mẹ của nàng nói không thể tiếp xúc với nam nhân nhưng ta đối với nàng không giống nam nhân khác, ta là trượng phu của nàng! Không phải cha của nàng đã nói cho nàng rồi sao?”Hoa Nhiễm quay đầu đi chỗ khác, Nguyệt Vô Phong chợt hôn xuống, m*t ra một dấu màu đỏ ở cổ của nàng, "Hoa Hoa, bình thường nàng rất thích chơi trò chơi phải không?”Cả người Hoa Nhiễm phát run, hàm hồ nói, "Không...... Không thích.""Vậy hôm nay ta dạy nàng chơi. Trước kia nàng chơi trò này rất tốt, chẳng qua quên mất, ta sẽ dạy nàng một lần nữa, nhất định nàng sẽ thích nó."Trong đêm tối, hai người giống như dây leo quấn lấy nhau, dung hợp lẫn nhau chung một chỗ. Hắn êm ái hôn nàng, yêu nàng, muốn đưa tất cả những gì tốt nhất đến cho nàng. Bị lạc trong d*c v*ng làm cho người ta xuất hiện sơ hở, trận chiến này, Hoa Nhiễm đã thất bại, mà sau khi Nguyệt Vô Phong xác nhận nghi vấn trong lòng mình, cứng rắn rút lui khỏi người của nàng, phát tiết bất mãn nào đó. Hoa Nhiễm hé mắt, thân nàng còn chìm trong dòng nước xoáy d*c v*ng, không ra được cũng không thể vùi lấp. Nàng cắn môi thật chặt, mang theo cầu khẩn, "Vô Phong......""Hừ......"

Chương 92