"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ…

Chương 35: Tay anh hơi mỏi

Vợ Mới Của Lục ThiếuTác giả: Nam Phong Hướng VãnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ… Lần đầu tiên tôi chủ động cầm tay Lục Nguyên Đăng, đi theo anh ta ra khỏi New Fun. Xe anh ta đỗ ở bên tay phải, vừa vào cửa đã có thể nhìn thấy, chẳng hiểu sao lúc trước tôi lại giống như mù, không phát hiện ra vậy?Đi tới cửa, bị gió thổi, men rượu trong người tôi đã bay đi nửa. Tôi đột nhiên có cảm giác hối hận vì đã rời đi cùng Lục Nguyên Đăng, đây không phải tự đâm đầu vào chỗ chết sao?Lục Nguyên Đăng kéo tôi lên xe, nhưng không khởi động. Mà những người kia vẫn chưa từ bỏ ý định, bọn họ đứng ở cửa ra vào của New Fun len lén nhìn về phía tôi.“Anh đừng nghĩ đến chuyện làm gì đó với em, em sẽ không đồng ý đâu.” Tôi nói rõ lập trường cho anh ta.Có lẽ Lục Nguyên Đăng cảm thấy lời của tôi có chút buồn cười, anh ta lấy một điếu thuốc ra châm lửa, tôi nhìn động tác của anh ta, không khỏi ngây người.Lời của tôi bị nghẹn lại ở họng, nghe thấy anh ta nói: “Lục Nguyên Đăng anh xưa nay không thích làm nhất chính là chuyện cháy nhà hôi của.”“Anh nói hay thật đấy, chẳng phải lần trước ở khách sạn …”Tôi vô thức phản bác lại lời anh ta, nhưng nói được nửa chừng thì hơi ngại nên không nói tiếp nữa.Lục Nguyên Đăng lập tức hiểu ý của tôi, anh ta lắc đầu nói: “Đêm hôm đó anh không làm gì em cả.”“Không làm gì? Sao có thể chứ?”Rõ ràng ngày hôm sau tỉnh dậy toàn thân tôi đau nhức, chân run đến mức không nhấc lên được. Nếu như không phải xảy ra loại chuyện đó với anh ta thì sao tôi lại trở thành như vậy?Lục Nguyên Đăng dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, ánh mắt sâu xa nhìn về phía tay phải của chính mình, nói: “Đêm hôm đó, tay anh hơi mỏi…”Tay?Chẳng lẽ, giống như ngày hôm đó ở trên xe, anh ta cũng dùng tay sao?Tôi không biết tôi nên vui vẻ hay đau buồn nữa. Đêm hôm đó, dưới tác dụng của thuốc, có thể nói là tôi vô cùng quyến rũ, thậm chí đã mất khống chế đến mức như vậy rồi mà Lục Nguyên Đăng vẫn nhịn được, không làm gì tôi.Chẳng lẽ, tôi thật sự không thể làm cho đàn ông nổi lên hứng thú sao? Hay là anh ta và Mạc Hân đều bất lực như nhau?Tôi bất ngờ bị ý nghĩ của mình dọa sợ, nhìn Lục Nguyên Đăng một lúc lâu, không biết nói gì.“Anh nói rồi, anh có được hay không thì em cứ thử là biết, bây giờ em thay đổi ý định vẫn còn kịp đó.” Anh ta xoay đầu lại nhìn tôi, lời nói có chút mập mờ.Ý trong lời của anh ta rõ ràng là muốn tôi l*m t*nh nhân của anh ta!Tuy tôi không hiểu vì sao anh ta lại tìm tôi, nhưng tôi sẽ không đồng ý: “Anh nghĩ nhiều rồi, em nợ tiền anh thì em sẽ trả, còn yêu cầu của anh thì nghĩ cũng đừng nghĩ!”Tôi quét mắt một vòng quanh xe anh ta, hỏi: “Xe này của anh bao nhiêu tiền?”“Mười lăm tỷ.” Lục Nguyên Đăng nhẹ nhàng nói ra.Quả nhiên là thế giới của kẻ có tiền, tôi không thể hiểu nổi: “Cả xe mới có mười lăm tỷ, đi sửa lại mất sáu tỷ ba cơ à? Lừa em hả?”Chỉ thấy anh ta cười khẽ, trực tiếp đưa qua vài tờ biên lai, phía trên ghi rõ ràng từng chi phí: “Em nhìn kỹ xem, rốt cuộc anh có… lừa em không?”Nói xong, Lục Nguyên Đăng đột nhiên xích lại gần, giọng điệu của câu nói sau cùng trở nên mập mờ, ánh mắt có chút xấu xa.

Lần đầu tiên tôi chủ động cầm tay Lục Nguyên Đăng, đi theo anh ta ra khỏi New Fun. Xe anh ta đỗ ở bên tay phải, vừa vào cửa đã có thể nhìn thấy, chẳng hiểu sao lúc trước tôi lại giống như mù, không phát hiện ra vậy?

Đi tới cửa, bị gió thổi, men rượu trong người tôi đã bay đi nửa. Tôi đột nhiên có cảm giác hối hận vì đã rời đi cùng Lục Nguyên Đăng, đây không phải tự đâm đầu vào chỗ chết sao?

Lục Nguyên Đăng kéo tôi lên xe, nhưng không khởi động. Mà những người kia vẫn chưa từ bỏ ý định, bọn họ đứng ở cửa ra vào của New Fun len lén nhìn về phía tôi.

“Anh đừng nghĩ đến chuyện làm gì đó với em, em sẽ không đồng ý đâu.” Tôi nói rõ lập trường cho anh ta.

Có lẽ Lục Nguyên Đăng cảm thấy lời của tôi có chút buồn cười, anh ta lấy một điếu thuốc ra châm lửa, tôi nhìn động tác của anh ta, không khỏi ngây người.

Lời của tôi bị nghẹn lại ở họng, nghe thấy anh ta nói: “Lục Nguyên Đăng anh xưa nay không thích làm nhất chính là chuyện cháy nhà hôi của.”

“Anh nói hay thật đấy, chẳng phải lần trước ở khách sạn …”

Tôi vô thức phản bác lại lời anh ta, nhưng nói được nửa chừng thì hơi ngại nên không nói tiếp nữa.

Lục Nguyên Đăng lập tức hiểu ý của tôi, anh ta lắc đầu nói: “Đêm hôm đó anh không làm gì em cả.”

“Không làm gì? Sao có thể chứ?”

Rõ ràng ngày hôm sau tỉnh dậy toàn thân tôi đau nhức, chân run đến mức không nhấc lên được. Nếu như không phải xảy ra loại chuyện đó với anh ta thì sao tôi lại trở thành như vậy?

Lục Nguyên Đăng dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, ánh mắt sâu xa nhìn về phía tay phải của chính mình, nói: “Đêm hôm đó, tay anh hơi mỏi…”

Tay?

Chẳng lẽ, giống như ngày hôm đó ở trên xe, anh ta cũng dùng tay sao?

Tôi không biết tôi nên vui vẻ hay đau buồn nữa. Đêm hôm đó, dưới tác dụng của thuốc, có thể nói là tôi vô cùng quyến rũ, thậm chí đã mất khống chế đến mức như vậy rồi mà Lục Nguyên Đăng vẫn nhịn được, không làm gì tôi.

Chẳng lẽ, tôi thật sự không thể làm cho đàn ông nổi lên hứng thú sao? Hay là anh ta và Mạc Hân đều bất lực như nhau?

Tôi bất ngờ bị ý nghĩ của mình dọa sợ, nhìn Lục Nguyên Đăng một lúc lâu, không biết nói gì.

“Anh nói rồi, anh có được hay không thì em cứ thử là biết, bây giờ em thay đổi ý định vẫn còn kịp đó.” Anh ta xoay đầu lại nhìn tôi, lời nói có chút mập mờ.

Ý trong lời của anh ta rõ ràng là muốn tôi l*m t*nh nhân của anh ta!

Tuy tôi không hiểu vì sao anh ta lại tìm tôi, nhưng tôi sẽ không đồng ý: “Anh nghĩ nhiều rồi, em nợ tiền anh thì em sẽ trả, còn yêu cầu của anh thì nghĩ cũng đừng nghĩ!”

Tôi quét mắt một vòng quanh xe anh ta, hỏi: “Xe này của anh bao nhiêu tiền?”

“Mười lăm tỷ.” Lục Nguyên Đăng nhẹ nhàng nói ra.

Quả nhiên là thế giới của kẻ có tiền, tôi không thể hiểu nổi: “Cả xe mới có mười lăm tỷ, đi sửa lại mất sáu tỷ ba cơ à? Lừa em hả?”

Chỉ thấy anh ta cười khẽ, trực tiếp đưa qua vài tờ biên lai, phía trên ghi rõ ràng từng chi phí: “Em nhìn kỹ xem, rốt cuộc anh có… lừa em không?”

Nói xong, Lục Nguyên Đăng đột nhiên xích lại gần, giọng điệu của câu nói sau cùng trở nên mập mờ, ánh mắt có chút xấu xa.

Vợ Mới Của Lục ThiếuTác giả: Nam Phong Hướng VãnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ… Lần đầu tiên tôi chủ động cầm tay Lục Nguyên Đăng, đi theo anh ta ra khỏi New Fun. Xe anh ta đỗ ở bên tay phải, vừa vào cửa đã có thể nhìn thấy, chẳng hiểu sao lúc trước tôi lại giống như mù, không phát hiện ra vậy?Đi tới cửa, bị gió thổi, men rượu trong người tôi đã bay đi nửa. Tôi đột nhiên có cảm giác hối hận vì đã rời đi cùng Lục Nguyên Đăng, đây không phải tự đâm đầu vào chỗ chết sao?Lục Nguyên Đăng kéo tôi lên xe, nhưng không khởi động. Mà những người kia vẫn chưa từ bỏ ý định, bọn họ đứng ở cửa ra vào của New Fun len lén nhìn về phía tôi.“Anh đừng nghĩ đến chuyện làm gì đó với em, em sẽ không đồng ý đâu.” Tôi nói rõ lập trường cho anh ta.Có lẽ Lục Nguyên Đăng cảm thấy lời của tôi có chút buồn cười, anh ta lấy một điếu thuốc ra châm lửa, tôi nhìn động tác của anh ta, không khỏi ngây người.Lời của tôi bị nghẹn lại ở họng, nghe thấy anh ta nói: “Lục Nguyên Đăng anh xưa nay không thích làm nhất chính là chuyện cháy nhà hôi của.”“Anh nói hay thật đấy, chẳng phải lần trước ở khách sạn …”Tôi vô thức phản bác lại lời anh ta, nhưng nói được nửa chừng thì hơi ngại nên không nói tiếp nữa.Lục Nguyên Đăng lập tức hiểu ý của tôi, anh ta lắc đầu nói: “Đêm hôm đó anh không làm gì em cả.”“Không làm gì? Sao có thể chứ?”Rõ ràng ngày hôm sau tỉnh dậy toàn thân tôi đau nhức, chân run đến mức không nhấc lên được. Nếu như không phải xảy ra loại chuyện đó với anh ta thì sao tôi lại trở thành như vậy?Lục Nguyên Đăng dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, ánh mắt sâu xa nhìn về phía tay phải của chính mình, nói: “Đêm hôm đó, tay anh hơi mỏi…”Tay?Chẳng lẽ, giống như ngày hôm đó ở trên xe, anh ta cũng dùng tay sao?Tôi không biết tôi nên vui vẻ hay đau buồn nữa. Đêm hôm đó, dưới tác dụng của thuốc, có thể nói là tôi vô cùng quyến rũ, thậm chí đã mất khống chế đến mức như vậy rồi mà Lục Nguyên Đăng vẫn nhịn được, không làm gì tôi.Chẳng lẽ, tôi thật sự không thể làm cho đàn ông nổi lên hứng thú sao? Hay là anh ta và Mạc Hân đều bất lực như nhau?Tôi bất ngờ bị ý nghĩ của mình dọa sợ, nhìn Lục Nguyên Đăng một lúc lâu, không biết nói gì.“Anh nói rồi, anh có được hay không thì em cứ thử là biết, bây giờ em thay đổi ý định vẫn còn kịp đó.” Anh ta xoay đầu lại nhìn tôi, lời nói có chút mập mờ.Ý trong lời của anh ta rõ ràng là muốn tôi l*m t*nh nhân của anh ta!Tuy tôi không hiểu vì sao anh ta lại tìm tôi, nhưng tôi sẽ không đồng ý: “Anh nghĩ nhiều rồi, em nợ tiền anh thì em sẽ trả, còn yêu cầu của anh thì nghĩ cũng đừng nghĩ!”Tôi quét mắt một vòng quanh xe anh ta, hỏi: “Xe này của anh bao nhiêu tiền?”“Mười lăm tỷ.” Lục Nguyên Đăng nhẹ nhàng nói ra.Quả nhiên là thế giới của kẻ có tiền, tôi không thể hiểu nổi: “Cả xe mới có mười lăm tỷ, đi sửa lại mất sáu tỷ ba cơ à? Lừa em hả?”Chỉ thấy anh ta cười khẽ, trực tiếp đưa qua vài tờ biên lai, phía trên ghi rõ ràng từng chi phí: “Em nhìn kỹ xem, rốt cuộc anh có… lừa em không?”Nói xong, Lục Nguyên Đăng đột nhiên xích lại gần, giọng điệu của câu nói sau cùng trở nên mập mờ, ánh mắt có chút xấu xa.

Chương 35: Tay anh hơi mỏi