Tác giả:

Hôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải…

Chương 16: Tập kích

Chồng Yêu Là Anh RểTác giả: Meo_Yeu (黄月)Truyện Ngôn TìnhHôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải… 《 Không phục sao? Cũng phải thôi bởi vì tôi sẽ lấy lại tất cả những gì vốn dĩ là của tôi...chị cứ chờ đi...tôi sẽ khiến chị "sống không bằng chết" 》cô sát lại gần nói nhỏ vào tai ả khiến ả sợ hãi run cầm cập.《 Cô... 》ả tức giận dơ tay lên định đánh cô nhưng nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ đắc ý của cô liền hạ tay xuống bốc khói rời đi.* Ha...muốn đấu với tôi à?...Đâu có dễ * cô nhìn ả đi mà cười khinh.* Khốn kiếp...nỗi nhục này tôi nhất định sẽ tính sổ với cô...ha..nếu cô đã quay về thì...chịu chết đi.. * ả ta vừa đi vừa cười nham hiểm.Cuối bữa tối, trên đường về khách sạn.《 A Tư ngủ rồi à? 》anh vừa lái xe vừa nhìn mẹ con cô ngồi đằng sau.《 Mới chợp mắt, chắc hôm nay nó mệt rồi 》cô xoa đầu thằng bé vui vẻ nói.《 Vậy...chuyện hôm nay em tính sao? 》anh lo lắng hỏi《 Sao là sao? Đương nhiên là phải khiến chị ta tức chết rời khỏi căn nhà đó rồi 》cô chau mày nói《 Nhưng đối với thái độ hồi nãy của cô ta chắc hẳn sẽ không tha cho em...em nên cẩn thận một chút 》《 Ha...Với tính cách của chị ta thì đương nhiên rồi...chị ta còn thuê cả sát thủ đi theo chúng ta mà 》《 Sao? 》anh ngạc nhiên hỏi《 Anh không để ý chiếc xe màu đen đằng sau luôn đi theo chúng ta sao? 》《 Có...anh đang tìm cách cắt đuôi nó đây! Nhưng sao em biết đó là sát thủ do cô ta phái đến? 》《 Anh bị ngốc à? Ở cái đất Trung Quốc này làm gì có ai ghét em bằng cô ta? Mà cô ta đã ghét ai rồi thì sẽ không từ thủ đoạn loại bỏ người đó...kể cả người thân... 》《...Vậy em tính sao? 》《...Đương nhiên là gậy ông đập lưng ông rồi 》《...Hiểu rồi 》10 phút sau con ả mất tích...

《 Không phục sao? Cũng phải thôi bởi vì tôi sẽ lấy lại tất cả những gì vốn dĩ là của tôi...chị cứ chờ đi...tôi sẽ khiến chị "sống không bằng chết" 》cô sát lại gần nói nhỏ vào tai ả khiến ả sợ hãi run cầm cập.

《 Cô... 》ả tức giận dơ tay lên định đánh cô nhưng nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ đắc ý của cô liền hạ tay xuống bốc khói rời đi.

* Ha...muốn đấu với tôi à?...Đâu có dễ * cô nhìn ả đi mà cười khinh.

* Khốn kiếp...nỗi nhục này tôi nhất định sẽ tính sổ với cô...ha..nếu cô đã quay về thì...chịu chết đi.. * ả ta vừa đi vừa cười nham hiểm.

Cuối bữa tối, trên đường về khách sạn.

《 A Tư ngủ rồi à? 》anh vừa lái xe vừa nhìn mẹ con cô ngồi đằng sau.

《 Mới chợp mắt, chắc hôm nay nó mệt rồi 》cô xoa đầu thằng bé vui vẻ nói.

《 Vậy...chuyện hôm nay em tính sao? 》anh lo lắng hỏi

《 Sao là sao? Đương nhiên là phải khiến chị ta tức chết rời khỏi căn nhà đó rồi 》cô chau mày nói

《 Nhưng đối với thái độ hồi nãy của cô ta chắc hẳn sẽ không tha cho em...em nên cẩn thận một chút 》

《 Ha...Với tính cách của chị ta thì đương nhiên rồi...chị ta còn thuê cả sát thủ đi theo chúng ta mà 》

《 Sao? 》anh ngạc nhiên hỏi

《 Anh không để ý chiếc xe màu đen đằng sau luôn đi theo chúng ta sao? 》

《 Có...anh đang tìm cách cắt đuôi nó đây! Nhưng sao em biết đó là sát thủ do cô ta phái đến? 》

《 Anh bị ngốc à? Ở cái đất Trung Quốc này làm gì có ai ghét em bằng cô ta? Mà cô ta đã ghét ai rồi thì sẽ không từ thủ đoạn loại bỏ người đó...kể cả người thân... 》

《...Vậy em tính sao? 》

《...Đương nhiên là gậy ông đập lưng ông rồi 》

《...Hiểu rồi 》

10 phút sau con ả mất tích...

Chồng Yêu Là Anh RểTác giả: Meo_Yeu (黄月)Truyện Ngôn TìnhHôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải… 《 Không phục sao? Cũng phải thôi bởi vì tôi sẽ lấy lại tất cả những gì vốn dĩ là của tôi...chị cứ chờ đi...tôi sẽ khiến chị "sống không bằng chết" 》cô sát lại gần nói nhỏ vào tai ả khiến ả sợ hãi run cầm cập.《 Cô... 》ả tức giận dơ tay lên định đánh cô nhưng nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ đắc ý của cô liền hạ tay xuống bốc khói rời đi.* Ha...muốn đấu với tôi à?...Đâu có dễ * cô nhìn ả đi mà cười khinh.* Khốn kiếp...nỗi nhục này tôi nhất định sẽ tính sổ với cô...ha..nếu cô đã quay về thì...chịu chết đi.. * ả ta vừa đi vừa cười nham hiểm.Cuối bữa tối, trên đường về khách sạn.《 A Tư ngủ rồi à? 》anh vừa lái xe vừa nhìn mẹ con cô ngồi đằng sau.《 Mới chợp mắt, chắc hôm nay nó mệt rồi 》cô xoa đầu thằng bé vui vẻ nói.《 Vậy...chuyện hôm nay em tính sao? 》anh lo lắng hỏi《 Sao là sao? Đương nhiên là phải khiến chị ta tức chết rời khỏi căn nhà đó rồi 》cô chau mày nói《 Nhưng đối với thái độ hồi nãy của cô ta chắc hẳn sẽ không tha cho em...em nên cẩn thận một chút 》《 Ha...Với tính cách của chị ta thì đương nhiên rồi...chị ta còn thuê cả sát thủ đi theo chúng ta mà 》《 Sao? 》anh ngạc nhiên hỏi《 Anh không để ý chiếc xe màu đen đằng sau luôn đi theo chúng ta sao? 》《 Có...anh đang tìm cách cắt đuôi nó đây! Nhưng sao em biết đó là sát thủ do cô ta phái đến? 》《 Anh bị ngốc à? Ở cái đất Trung Quốc này làm gì có ai ghét em bằng cô ta? Mà cô ta đã ghét ai rồi thì sẽ không từ thủ đoạn loại bỏ người đó...kể cả người thân... 》《...Vậy em tính sao? 》《...Đương nhiên là gậy ông đập lưng ông rồi 》《...Hiểu rồi 》10 phút sau con ả mất tích...

Chương 16: Tập kích