Tác giả:

Hôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải…

Chương 17: Mất tích

Chồng Yêu Là Anh RểTác giả: Meo_Yeu (黄月)Truyện Ngôn TìnhHôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải… Sáng hôm sau sau khi thức dậy không thấy con đâu, đã thế còn nghe tin ám sát thất bại, ả tức tối đi đến công ty, lao vào phòng họp của cô la hét om sòm.《 Trịnh Nguyệt Nguyệt, con trai của tao đâu? 》Nghe thấy giọng ả cô hưng phấn nhìn ả cười nhẹ.《 Con gái của cô ở đâu thì liên quan gì tới tôi? 》《 Mày....tao sẽ tố cáo mày vì tội bắt cóc con trai tao.. 》Bàn tán xôn xao...《 Bà chị này? Chị nực cười thật đấy? Chị xông vào phòng họp tôi tôi còn chưa tố cáo mà chị còn dám tố cáo tôi? Chị có bằng chứng là tôi bắt cóc con trai chị sao? 》cô chấp tay nhìn ả cười khinh.《..... 》《 Bảo vệ đâu...? Mau lôi người này ra khỏi công ty... lần sau chuyện này còn lặp lại các người chuẩn bị nghỉ việc hết đi... 》cô quay ra cửa lạnh lùng nói.《 Rõ... 》đám bảo vệ đồng thanh trả lời.《 Bỏ tao ra...con chó tao nhất định sẽ không tha cho mày...bor tao ra...tao nhất định sẽ tố cáo chúng mày... 》ả bị lôi ra liền phát điên làm loạn.* Hừ...dám đến công ty tôi làm loạn chị cũng to gan quá rồi đấy...con trai chị có làm sao hay không thì phải xem...biểu hiện của chị như thế nào...Và đây cũng chỉ là trả lại cho chị vì tôi dám ám sát mẹ con tôi thôi... Trò chơi mới bắt đầu... đừng khiến tôi thất vọng...."chị gái" * cô nhìn ả đi cười khinh rồi quay lại lạnh lùng mở tập tài liệu ra.《 Chúng ta họp tiếp...đừng có để ý đến những chuyện không đâu... 》Cuộc họp kết thúc, anh hốt hoảng chạy vào...《 Nguyệt Nguyệt, A Tu mất tích rồi... 》

Sáng hôm sau sau khi thức dậy không thấy con đâu, đã thế còn nghe tin ám sát thất bại, ả tức tối đi đến công ty, lao vào phòng họp của cô la hét om sòm.

《 Trịnh Nguyệt Nguyệt, con trai của tao đâu? 》

Nghe thấy giọng ả cô hưng phấn nhìn ả cười nhẹ.

《 Con gái của cô ở đâu thì liên quan gì tới tôi? 》

《 Mày....tao sẽ tố cáo mày vì tội bắt cóc con trai tao.. 》

Bàn tán xôn xao...

《 Bà chị này? Chị nực cười thật đấy? Chị xông vào phòng họp tôi tôi còn chưa tố cáo mà chị còn dám tố cáo tôi? Chị có bằng chứng là tôi bắt cóc con trai chị sao? 》cô chấp tay nhìn ả cười khinh.

《..... 》

《 Bảo vệ đâu...? Mau lôi người này ra khỏi công ty... lần sau chuyện này còn lặp lại các người chuẩn bị nghỉ việc hết đi... 》cô quay ra cửa lạnh lùng nói.

《 Rõ... 》đám bảo vệ đồng thanh trả lời.

《 Bỏ tao ra...con chó tao nhất định sẽ không tha cho mày...bor tao ra...tao nhất định sẽ tố cáo chúng mày... 》ả bị lôi ra liền phát điên làm loạn.

* Hừ...dám đến công ty tôi làm loạn chị cũng to gan quá rồi đấy...con trai chị có làm sao hay không thì phải xem...biểu hiện của chị như thế nào...Và đây cũng chỉ là trả lại cho chị vì tôi dám ám sát mẹ con tôi thôi... Trò chơi mới bắt đầu... đừng khiến tôi thất vọng...."chị gái" * cô nhìn ả đi cười khinh rồi quay lại lạnh lùng mở tập tài liệu ra.

《 Chúng ta họp tiếp...đừng có để ý đến những chuyện không đâu... 》

Cuộc họp kết thúc, anh hốt hoảng chạy vào...

《 Nguyệt Nguyệt, A Tu mất tích rồi... 》

Chồng Yêu Là Anh RểTác giả: Meo_Yeu (黄月)Truyện Ngôn TìnhHôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải… Sáng hôm sau sau khi thức dậy không thấy con đâu, đã thế còn nghe tin ám sát thất bại, ả tức tối đi đến công ty, lao vào phòng họp của cô la hét om sòm.《 Trịnh Nguyệt Nguyệt, con trai của tao đâu? 》Nghe thấy giọng ả cô hưng phấn nhìn ả cười nhẹ.《 Con gái của cô ở đâu thì liên quan gì tới tôi? 》《 Mày....tao sẽ tố cáo mày vì tội bắt cóc con trai tao.. 》Bàn tán xôn xao...《 Bà chị này? Chị nực cười thật đấy? Chị xông vào phòng họp tôi tôi còn chưa tố cáo mà chị còn dám tố cáo tôi? Chị có bằng chứng là tôi bắt cóc con trai chị sao? 》cô chấp tay nhìn ả cười khinh.《..... 》《 Bảo vệ đâu...? Mau lôi người này ra khỏi công ty... lần sau chuyện này còn lặp lại các người chuẩn bị nghỉ việc hết đi... 》cô quay ra cửa lạnh lùng nói.《 Rõ... 》đám bảo vệ đồng thanh trả lời.《 Bỏ tao ra...con chó tao nhất định sẽ không tha cho mày...bor tao ra...tao nhất định sẽ tố cáo chúng mày... 》ả bị lôi ra liền phát điên làm loạn.* Hừ...dám đến công ty tôi làm loạn chị cũng to gan quá rồi đấy...con trai chị có làm sao hay không thì phải xem...biểu hiện của chị như thế nào...Và đây cũng chỉ là trả lại cho chị vì tôi dám ám sát mẹ con tôi thôi... Trò chơi mới bắt đầu... đừng khiến tôi thất vọng...."chị gái" * cô nhìn ả đi cười khinh rồi quay lại lạnh lùng mở tập tài liệu ra.《 Chúng ta họp tiếp...đừng có để ý đến những chuyện không đâu... 》Cuộc họp kết thúc, anh hốt hoảng chạy vào...《 Nguyệt Nguyệt, A Tu mất tích rồi... 》

Chương 17: Mất tích