*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Âu là một nhân ngư. Tuy nhiên trong suy nghĩ của Âu, Âu chỉ là một loại cá, ừm là một loại cá có chút hiếm. Ừ là hiếm, rất hiếm, hiếm đến mức cho tới bây giờ y vẫn chưa thấy qua đồng tộc của mình ╮(╯_╰)╭ Cái tên Âu này do một con rùa biển có kiến thức uyên bác đặt cho y, bởi vì y có thể hướng về sau ôm lấy đuôi cá của mình, cuộn tròn thành một đường cong, vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để tiện cho việc phơi nắng của mình, Âu quyết định dọn đến gần thềm lục địa ở tảng đá ngầm, nhưng Đại rùa biển không muốn di chuyển chỗ ở, kết quả cũng bị Âu mang đi qua đây. Bị ép buộc chuyển nhà, rùa biển tiên sinh rất giận, tự tôn của rùa tiên sinh bị thương, nên vài ngày sau cũng không thèm để ý y. Vì vậy Âu chỉ có thể chơi đùa cùng cá heo. Cá heo là bạn chơi tốt, tốc độ nhanh, tính cách tốt, hơn nữa có da sờ lên rất thoải mái, chỉ có điều tuổi hơi nhỏ, chỉ có thể trao đổi đơn…
Chương 20
Dưỡng NgưTác giả: Thụy Bất TỉnhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Âu là một nhân ngư. Tuy nhiên trong suy nghĩ của Âu, Âu chỉ là một loại cá, ừm là một loại cá có chút hiếm. Ừ là hiếm, rất hiếm, hiếm đến mức cho tới bây giờ y vẫn chưa thấy qua đồng tộc của mình ╮(╯_╰)╭ Cái tên Âu này do một con rùa biển có kiến thức uyên bác đặt cho y, bởi vì y có thể hướng về sau ôm lấy đuôi cá của mình, cuộn tròn thành một đường cong, vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để tiện cho việc phơi nắng của mình, Âu quyết định dọn đến gần thềm lục địa ở tảng đá ngầm, nhưng Đại rùa biển không muốn di chuyển chỗ ở, kết quả cũng bị Âu mang đi qua đây. Bị ép buộc chuyển nhà, rùa biển tiên sinh rất giận, tự tôn của rùa tiên sinh bị thương, nên vài ngày sau cũng không thèm để ý y. Vì vậy Âu chỉ có thể chơi đùa cùng cá heo. Cá heo là bạn chơi tốt, tốc độ nhanh, tính cách tốt, hơn nữa có da sờ lên rất thoải mái, chỉ có điều tuổi hơi nhỏ, chỉ có thể trao đổi đơn… Hôm nay Thiệu Niên Hoa mang tới một bình thịt hầm lớn do chính tay sư phụ đầu bếp của khách sạn chuẩn bị đặc biệt giúp hắn. Một bình đầy ắp, một tầng xếp một tầng gân bò chưng đến mềm trơn thơm phức, xương cừu tươi ngon, thịt ba chỉ cùng thịt vịt thịt khô mềm nát, chính giữa dùng rau tươi ngăn cách, nhồi cá mực cùng nấm hương măng cắt nhỏ vào các khe hở. Mặc dù chỉ dùng một ít muối để điều vị, nhưng có nguyên liệu nấu ăn phong phú, hương vị được xử lý rất tốt, tuy có chút loãng cũng không làm mất mỹ vị xứng đáng trở thành món chính.Âu ôm bình nằm sấp trên mép thuyền, lấy tay moi thịt trong bình, ăn dính đầy nước thịt trên mặt, đuôi cá vung phặc phặc trên mặt nước, sướng đến muốn bốc bọt khí bay bay, nếu không phải phải ôm bình, y không nỡ buông ra, không thôi chắc chắn y sẽ xoay vài vòng lăn mấy cái để biểu đạt cảm giác hạnh phúc lúc này.Thiệu Niên Hoa thấy nhân ngư ăn thích vô cùng, hết thảy đều như bình thường, nhưng hắn lại nhăn lông mày: Góc trên mép thuyền không trơn nhẵn một chút nào, nằm không khó chịu sao?Vì thế hắn thừa dịp thời điểm nhân ngư không để ý chỉ lo ngẩng đầu l**m nước thịt chảy trên cánh tay, thò tay ôm lấy y để y ngồi trên đùi của mình__ may mắn có sức nổi của nước biển, khiến cho nhân ngư có vẻ không nặng lắm.Nhân ngư vặn vẹo, có lẽ phát hiện ngồi như vậy thoải mái hơn nhiều, liền không hề giãy dụa nữa, ôm bình ghé vào trên đùi hắn tiếp tục ăn.Thiệu Niên Hoa nhẹ nhàng v**t v* sống lưng bóng loáng của nhân ngư, trong lòng lén lút phiêu ra bong bóng phấn hồng.Khối thịt lớn đều bị vét sạch sẽ, ngón tay của nhân ngư có móng tay sắc bén không tiện để lấy mấy khối thịt nhỏ trong bình đựng đồ ăn, vì thế y có ý đồ vói đầu vào trong bình. Thiệu Niên Hoa cuống quít ngăn trở hành động nguy hiểm này, lấy thìa đã chuẩn bị trước, múc một muỗng nước thịt cùng nấm măng trong bình ra đút cho nhân ngư.Âu ôm cổ Thiệu Niên Hoa tựa vào người hắn, ngoan ngoãn hưởng thụ hắn đút ăn, thỏa mãn vô cùng, cảm thán: Người này nuôi rất đáng giá!Ưm, thìa này, sáng sáng lấp lánh thật đẹp, Âu đảo mắt nghĩ, hạ quyết tâm: Nhất định phải trộm giấu mang về nhà!Một bình thịt hầm lớn ăn sạch sẽ, dù là sức ăn cỡ Âu cũng có chút… no rồi, y nhảy xuống biển tắm rửa___ trên da cùng tóc y có một lớp vật trơn mỏng, giúp trong thời gian ngắn y rời xa nước không bởi vì khô ráo mà khó chịu, cũng thuận tiện rửa sạch vết bẩn ô uế __ Sau đó lại bò lên thuyền, lười biếng ổ trên đùi Thiệu Niên Hoa: Độ ấm trên người hắn làm cho y cảm thấy thật thoải mái, tuy rằng bộ lông phía dưới đâm hơi ngứa, nhưng làn da tr*n tr** ma sát lẫn nhau cảm giác thật cũng không tệ.[Tiết tháo của người viết (tác giả) giải thích: bộ lông ở dưới thân đâm hơi ngứa là lông chân… Đừng nghĩ nhiều nha…. _(:з” ∠)_]
Hôm nay Thiệu Niên Hoa mang tới một bình thịt hầm lớn do chính tay sư phụ đầu bếp của khách sạn chuẩn bị đặc biệt giúp hắn. Một bình đầy ắp, một tầng xếp một tầng gân bò chưng đến mềm trơn thơm phức, xương cừu tươi ngon, thịt ba chỉ cùng thịt vịt thịt khô mềm nát, chính giữa dùng rau tươi ngăn cách, nhồi cá mực cùng nấm hương măng cắt nhỏ vào các khe hở. Mặc dù chỉ dùng một ít muối để điều vị, nhưng có nguyên liệu nấu ăn phong phú, hương vị được xử lý rất tốt, tuy có chút loãng cũng không làm mất mỹ vị xứng đáng trở thành món chính.
Âu ôm bình nằm sấp trên mép thuyền, lấy tay moi thịt trong bình, ăn dính đầy nước thịt trên mặt, đuôi cá vung phặc phặc trên mặt nước, sướng đến muốn bốc bọt khí bay bay, nếu không phải phải ôm bình, y không nỡ buông ra, không thôi chắc chắn y sẽ xoay vài vòng lăn mấy cái để biểu đạt cảm giác hạnh phúc lúc này.
Thiệu Niên Hoa thấy nhân ngư ăn thích vô cùng, hết thảy đều như bình thường, nhưng hắn lại nhăn lông mày: Góc trên mép thuyền không trơn nhẵn một chút nào, nằm không khó chịu sao?
Vì thế hắn thừa dịp thời điểm nhân ngư không để ý chỉ lo ngẩng đầu l**m nước thịt chảy trên cánh tay, thò tay ôm lấy y để y ngồi trên đùi của mình__ may mắn có sức nổi của nước biển, khiến cho nhân ngư có vẻ không nặng lắm.
Nhân ngư vặn vẹo, có lẽ phát hiện ngồi như vậy thoải mái hơn nhiều, liền không hề giãy dụa nữa, ôm bình ghé vào trên đùi hắn tiếp tục ăn.
Thiệu Niên Hoa nhẹ nhàng v**t v* sống lưng bóng loáng của nhân ngư, trong lòng lén lút phiêu ra bong bóng phấn hồng.
Khối thịt lớn đều bị vét sạch sẽ, ngón tay của nhân ngư có móng tay sắc bén không tiện để lấy mấy khối thịt nhỏ trong bình đựng đồ ăn, vì thế y có ý đồ vói đầu vào trong bình. Thiệu Niên Hoa cuống quít ngăn trở hành động nguy hiểm này, lấy thìa đã chuẩn bị trước, múc một muỗng nước thịt cùng nấm măng trong bình ra đút cho nhân ngư.
Âu ôm cổ Thiệu Niên Hoa tựa vào người hắn, ngoan ngoãn hưởng thụ hắn đút ăn, thỏa mãn vô cùng, cảm thán: Người này nuôi rất đáng giá!
Ưm, thìa này, sáng sáng lấp lánh thật đẹp, Âu đảo mắt nghĩ, hạ quyết tâm: Nhất định phải trộm giấu mang về nhà!
Một bình thịt hầm lớn ăn sạch sẽ, dù là sức ăn cỡ Âu cũng có chút… no rồi, y nhảy xuống biển tắm rửa___ trên da cùng tóc y có một lớp vật trơn mỏng, giúp trong thời gian ngắn y rời xa nước không bởi vì khô ráo mà khó chịu, cũng thuận tiện rửa sạch vết bẩn ô uế __ Sau đó lại bò lên thuyền, lười biếng ổ trên đùi Thiệu Niên Hoa: Độ ấm trên người hắn làm cho y cảm thấy thật thoải mái, tuy rằng bộ lông phía dưới đâm hơi ngứa, nhưng làn da tr*n tr** ma sát lẫn nhau cảm giác thật cũng không tệ.
[Tiết tháo của người viết (tác giả) giải thích: bộ lông ở dưới thân đâm hơi ngứa là lông chân… Đừng nghĩ nhiều nha…. _(:з” ∠)_]
Dưỡng NgưTác giả: Thụy Bất TỉnhTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Sủng *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Âu là một nhân ngư. Tuy nhiên trong suy nghĩ của Âu, Âu chỉ là một loại cá, ừm là một loại cá có chút hiếm. Ừ là hiếm, rất hiếm, hiếm đến mức cho tới bây giờ y vẫn chưa thấy qua đồng tộc của mình ╮(╯_╰)╭ Cái tên Âu này do một con rùa biển có kiến thức uyên bác đặt cho y, bởi vì y có thể hướng về sau ôm lấy đuôi cá của mình, cuộn tròn thành một đường cong, vòng tròn hoàn mỹ. Gần đây, để tiện cho việc phơi nắng của mình, Âu quyết định dọn đến gần thềm lục địa ở tảng đá ngầm, nhưng Đại rùa biển không muốn di chuyển chỗ ở, kết quả cũng bị Âu mang đi qua đây. Bị ép buộc chuyển nhà, rùa biển tiên sinh rất giận, tự tôn của rùa tiên sinh bị thương, nên vài ngày sau cũng không thèm để ý y. Vì vậy Âu chỉ có thể chơi đùa cùng cá heo. Cá heo là bạn chơi tốt, tốc độ nhanh, tính cách tốt, hơn nữa có da sờ lên rất thoải mái, chỉ có điều tuổi hơi nhỏ, chỉ có thể trao đổi đơn… Hôm nay Thiệu Niên Hoa mang tới một bình thịt hầm lớn do chính tay sư phụ đầu bếp của khách sạn chuẩn bị đặc biệt giúp hắn. Một bình đầy ắp, một tầng xếp một tầng gân bò chưng đến mềm trơn thơm phức, xương cừu tươi ngon, thịt ba chỉ cùng thịt vịt thịt khô mềm nát, chính giữa dùng rau tươi ngăn cách, nhồi cá mực cùng nấm hương măng cắt nhỏ vào các khe hở. Mặc dù chỉ dùng một ít muối để điều vị, nhưng có nguyên liệu nấu ăn phong phú, hương vị được xử lý rất tốt, tuy có chút loãng cũng không làm mất mỹ vị xứng đáng trở thành món chính.Âu ôm bình nằm sấp trên mép thuyền, lấy tay moi thịt trong bình, ăn dính đầy nước thịt trên mặt, đuôi cá vung phặc phặc trên mặt nước, sướng đến muốn bốc bọt khí bay bay, nếu không phải phải ôm bình, y không nỡ buông ra, không thôi chắc chắn y sẽ xoay vài vòng lăn mấy cái để biểu đạt cảm giác hạnh phúc lúc này.Thiệu Niên Hoa thấy nhân ngư ăn thích vô cùng, hết thảy đều như bình thường, nhưng hắn lại nhăn lông mày: Góc trên mép thuyền không trơn nhẵn một chút nào, nằm không khó chịu sao?Vì thế hắn thừa dịp thời điểm nhân ngư không để ý chỉ lo ngẩng đầu l**m nước thịt chảy trên cánh tay, thò tay ôm lấy y để y ngồi trên đùi của mình__ may mắn có sức nổi của nước biển, khiến cho nhân ngư có vẻ không nặng lắm.Nhân ngư vặn vẹo, có lẽ phát hiện ngồi như vậy thoải mái hơn nhiều, liền không hề giãy dụa nữa, ôm bình ghé vào trên đùi hắn tiếp tục ăn.Thiệu Niên Hoa nhẹ nhàng v**t v* sống lưng bóng loáng của nhân ngư, trong lòng lén lút phiêu ra bong bóng phấn hồng.Khối thịt lớn đều bị vét sạch sẽ, ngón tay của nhân ngư có móng tay sắc bén không tiện để lấy mấy khối thịt nhỏ trong bình đựng đồ ăn, vì thế y có ý đồ vói đầu vào trong bình. Thiệu Niên Hoa cuống quít ngăn trở hành động nguy hiểm này, lấy thìa đã chuẩn bị trước, múc một muỗng nước thịt cùng nấm măng trong bình ra đút cho nhân ngư.Âu ôm cổ Thiệu Niên Hoa tựa vào người hắn, ngoan ngoãn hưởng thụ hắn đút ăn, thỏa mãn vô cùng, cảm thán: Người này nuôi rất đáng giá!Ưm, thìa này, sáng sáng lấp lánh thật đẹp, Âu đảo mắt nghĩ, hạ quyết tâm: Nhất định phải trộm giấu mang về nhà!Một bình thịt hầm lớn ăn sạch sẽ, dù là sức ăn cỡ Âu cũng có chút… no rồi, y nhảy xuống biển tắm rửa___ trên da cùng tóc y có một lớp vật trơn mỏng, giúp trong thời gian ngắn y rời xa nước không bởi vì khô ráo mà khó chịu, cũng thuận tiện rửa sạch vết bẩn ô uế __ Sau đó lại bò lên thuyền, lười biếng ổ trên đùi Thiệu Niên Hoa: Độ ấm trên người hắn làm cho y cảm thấy thật thoải mái, tuy rằng bộ lông phía dưới đâm hơi ngứa, nhưng làn da tr*n tr** ma sát lẫn nhau cảm giác thật cũng không tệ.[Tiết tháo của người viết (tác giả) giải thích: bộ lông ở dưới thân đâm hơi ngứa là lông chân… Đừng nghĩ nhiều nha…. _(:з” ∠)_]