1. Bạch Lục Sênh mơ màng ngẩng đầu, tiếng giảng bài đều đều như gõ mõ trên bảng gõ xuống đầu cô đau buốt. Bạch Lục Sênh thầm cảm thán: Ngữ văn. Qủa nhiên là đem người ta không thương mà chết. “Reenggggggggggg!” Hồi chuông dài vang lên. Bạch Lục Sênh bỗng chốc cảm thấy như uống thần dược, toàn thân sảng khoái, đầu óc minh tuệ khác thường. Bạch Lục Sênh giờ tự nhiên có thể phát quang tỏa sáng, là bảo bối minh châu. Sang tới giờ xã hội, lập tức rơi bộp xuống đáy, bi đát bị chà đạp, trở thành tội đồ. Học lệch...Thật sự bi ai a! 2. Giáo viên chủ nhiệm của Bạch Lục Sênh là một lão sư ngũ tuần, nom rất đôn hậu, đáng yêu. Lão sư tròn tròn bước vào lớp, hắng giọng một tiếng bèn nói: “Trật tự. Lớp ta có học sinh mới chuyển vào. Toàn bộ đệ tử lớn nhỏ chú ý chiếu cố người ta đi!” “Chúng đồ đệ tuân mệnh!” Đối đáp như vậy mọi người liền cười không khép miệng. Dạo gần đây thịnh hành dòng phim cổ đại, bọn họ hưởng ứng phong trào, thi thoảng nhập vai như vậy rất hứng thú. 3. Chuyển tới là một nam…
Chương 5: Ngoại truyện 1
Trác Phu Nhân, Mau Về NhàTác giả: August0208Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Bạch Lục Sênh mơ màng ngẩng đầu, tiếng giảng bài đều đều như gõ mõ trên bảng gõ xuống đầu cô đau buốt. Bạch Lục Sênh thầm cảm thán: Ngữ văn. Qủa nhiên là đem người ta không thương mà chết. “Reenggggggggggg!” Hồi chuông dài vang lên. Bạch Lục Sênh bỗng chốc cảm thấy như uống thần dược, toàn thân sảng khoái, đầu óc minh tuệ khác thường. Bạch Lục Sênh giờ tự nhiên có thể phát quang tỏa sáng, là bảo bối minh châu. Sang tới giờ xã hội, lập tức rơi bộp xuống đáy, bi đát bị chà đạp, trở thành tội đồ. Học lệch...Thật sự bi ai a! 2. Giáo viên chủ nhiệm của Bạch Lục Sênh là một lão sư ngũ tuần, nom rất đôn hậu, đáng yêu. Lão sư tròn tròn bước vào lớp, hắng giọng một tiếng bèn nói: “Trật tự. Lớp ta có học sinh mới chuyển vào. Toàn bộ đệ tử lớn nhỏ chú ý chiếu cố người ta đi!” “Chúng đồ đệ tuân mệnh!” Đối đáp như vậy mọi người liền cười không khép miệng. Dạo gần đây thịnh hành dòng phim cổ đại, bọn họ hưởng ứng phong trào, thi thoảng nhập vai như vậy rất hứng thú. 3. Chuyển tới là một nam… Trác Vấn Phong không phải tự nhiên mà thích Bạch Lục Sênh, c*̃ng không phải dạng tiếng sét ái tình trong truyền thuyết, có điều đào bới nguyên nhân, còn mất tự nhiên hơn. Hắn giấu nhẹm câu chuyện nhỏ này, bạn bè không biết, bố mẹ không biết, bà xã không biết, con nhỏ không biết, cháu chắt c*̃ng không biết. Có điều thân là mẹ đẻ c*̉a truyện, mình làm sao có thể không biết ^^Bạch Lục Sênh căn bản không nhớ, bản thân gặp Trác Vấn Phong lần đầu tiên không phải lúc hắn chuyển vào lớp, mà là ở nhà trẻ. Cậu ngày bé ngây thơ, trắng trẻo mập mạp, hoàn toàn chưa bị nhuộm đen như bây giờ. Bạch Lục Sênh ngược lại ranh mãnh, thích bắt nạt cậu. Bạch Lục Sênh hôm trước còn ngọt ngào rủ cậu chơi búp bê, nũng nịu muốn vắt ra đường. Hôm sau, bạn nhỏ Trác thấy cô bày búp bê, có ý qua chơi, lại nghe cô nói:“Mẹ mình bảo con trai không thể chơi búp bê, bởi vì chim nhỏ sẽ bay mất!”Tối qua anh trai lấy búp bê c*̉a cô, mẹ cô xác thực đã nói như vậy! Bạn nhỏ Trác ngờ nghệch suy nghĩ, ngó vào trong quần:“Chim nhỏ sẽ bay đi sao?”“Hả? Lẽ nào chưa bay đi?”Bạch Lục Sênh nhìn vào, quả nhiên vẫn còn. Lẽ nào mẹ lừa cô? Bạn nhỏ Bạch lấy làm thắc mắc, ngồi ngốc cả buổi chiều. Đến tối, cô túm áo mẹ hỏi, Bạch phu nhân hàm hồ đáp:“Xích lại thì sẽ không bay!” Bạch lão gia nghe được, khụ khụ mấy tiếng: “…” Bà xã, em nói chuyện với con gái em kiểu gì vậy?Không chỉ Bạch Lục Sênh, Trác Vấn Phong c*̃ng thắc mắc không thôi. Trác lão gia rửa rau trong bếp, nghe con trai nói, có xúc động muốn đập cả rổ rau vào đầu. Trác Yên Quân nghiêm túc nhìn con trai:“Như vậy không được. Chim nhỏ ngoại trừ mẹ con và vợ con, bạn nữ nào c*̃ng không được nhìn!”Cậu suy nghĩ, tự cho là phải, đã quyết định Bạch Lục Sênh không làm mẹ mình, thì phải làm vợ mình.
Trác Vấn Phong không phải tự nhiên mà thích Bạch Lục Sênh, c*̃ng không phải dạng tiếng sét ái tình trong truyền thuyết, có điều đào bới nguyên nhân, còn mất tự nhiên hơn. Hắn giấu nhẹm câu chuyện nhỏ này, bạn bè không biết, bố mẹ không biết, bà xã không biết, con nhỏ không biết, cháu chắt c*̃ng không biết. Có điều thân là mẹ đẻ c*̉a truyện, mình làm sao có thể không biết ^^
Bạch Lục Sênh căn bản không nhớ, bản thân gặp Trác Vấn Phong lần đầu tiên không phải lúc hắn chuyển vào lớp, mà là ở nhà trẻ. Cậu ngày bé ngây thơ, trắng trẻo mập mạp, hoàn toàn chưa bị nhuộm đen như bây giờ. Bạch Lục Sênh ngược lại ranh mãnh, thích bắt nạt cậu. Bạch Lục Sênh hôm trước còn ngọt ngào rủ cậu chơi búp bê, nũng nịu muốn vắt ra đường. Hôm sau, bạn nhỏ Trác thấy cô bày búp bê, có ý qua chơi, lại nghe cô nói:
“Mẹ mình bảo con trai không thể chơi búp bê, bởi vì chim nhỏ sẽ bay mất!”
Tối qua anh trai lấy búp bê c*̉a cô, mẹ cô xác thực đã nói như vậy!
Bạn nhỏ Trác ngờ nghệch suy nghĩ, ngó vào trong quần:
“Chim nhỏ sẽ bay đi sao?”
“Hả? Lẽ nào chưa bay đi?”
Bạch Lục Sênh nhìn vào, quả nhiên vẫn còn. Lẽ nào mẹ lừa cô? Bạn nhỏ Bạch lấy làm thắc mắc, ngồi ngốc cả buổi chiều. Đến tối, cô túm áo mẹ hỏi, Bạch phu nhân hàm hồ đáp:
“Xích lại thì sẽ không bay!”
Bạch lão gia nghe được, khụ khụ mấy tiếng: “…” Bà xã, em nói chuyện với con gái em kiểu gì vậy?
Không chỉ Bạch Lục Sênh, Trác Vấn Phong c*̃ng thắc mắc không thôi. Trác lão gia rửa rau trong bếp, nghe con trai nói, có xúc động muốn đập cả rổ rau vào đầu. Trác Yên Quân nghiêm túc nhìn con trai:
“Như vậy không được. Chim nhỏ ngoại trừ mẹ con và vợ con, bạn nữ nào c*̃ng không được nhìn!”
Cậu suy nghĩ, tự cho là phải, đã quyết định Bạch Lục Sênh không làm mẹ mình, thì phải làm vợ mình.
Trác Phu Nhân, Mau Về NhàTác giả: August0208Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1. Bạch Lục Sênh mơ màng ngẩng đầu, tiếng giảng bài đều đều như gõ mõ trên bảng gõ xuống đầu cô đau buốt. Bạch Lục Sênh thầm cảm thán: Ngữ văn. Qủa nhiên là đem người ta không thương mà chết. “Reenggggggggggg!” Hồi chuông dài vang lên. Bạch Lục Sênh bỗng chốc cảm thấy như uống thần dược, toàn thân sảng khoái, đầu óc minh tuệ khác thường. Bạch Lục Sênh giờ tự nhiên có thể phát quang tỏa sáng, là bảo bối minh châu. Sang tới giờ xã hội, lập tức rơi bộp xuống đáy, bi đát bị chà đạp, trở thành tội đồ. Học lệch...Thật sự bi ai a! 2. Giáo viên chủ nhiệm của Bạch Lục Sênh là một lão sư ngũ tuần, nom rất đôn hậu, đáng yêu. Lão sư tròn tròn bước vào lớp, hắng giọng một tiếng bèn nói: “Trật tự. Lớp ta có học sinh mới chuyển vào. Toàn bộ đệ tử lớn nhỏ chú ý chiếu cố người ta đi!” “Chúng đồ đệ tuân mệnh!” Đối đáp như vậy mọi người liền cười không khép miệng. Dạo gần đây thịnh hành dòng phim cổ đại, bọn họ hưởng ứng phong trào, thi thoảng nhập vai như vậy rất hứng thú. 3. Chuyển tới là một nam… Trác Vấn Phong không phải tự nhiên mà thích Bạch Lục Sênh, c*̃ng không phải dạng tiếng sét ái tình trong truyền thuyết, có điều đào bới nguyên nhân, còn mất tự nhiên hơn. Hắn giấu nhẹm câu chuyện nhỏ này, bạn bè không biết, bố mẹ không biết, bà xã không biết, con nhỏ không biết, cháu chắt c*̃ng không biết. Có điều thân là mẹ đẻ c*̉a truyện, mình làm sao có thể không biết ^^Bạch Lục Sênh căn bản không nhớ, bản thân gặp Trác Vấn Phong lần đầu tiên không phải lúc hắn chuyển vào lớp, mà là ở nhà trẻ. Cậu ngày bé ngây thơ, trắng trẻo mập mạp, hoàn toàn chưa bị nhuộm đen như bây giờ. Bạch Lục Sênh ngược lại ranh mãnh, thích bắt nạt cậu. Bạch Lục Sênh hôm trước còn ngọt ngào rủ cậu chơi búp bê, nũng nịu muốn vắt ra đường. Hôm sau, bạn nhỏ Trác thấy cô bày búp bê, có ý qua chơi, lại nghe cô nói:“Mẹ mình bảo con trai không thể chơi búp bê, bởi vì chim nhỏ sẽ bay mất!”Tối qua anh trai lấy búp bê c*̉a cô, mẹ cô xác thực đã nói như vậy! Bạn nhỏ Trác ngờ nghệch suy nghĩ, ngó vào trong quần:“Chim nhỏ sẽ bay đi sao?”“Hả? Lẽ nào chưa bay đi?”Bạch Lục Sênh nhìn vào, quả nhiên vẫn còn. Lẽ nào mẹ lừa cô? Bạn nhỏ Bạch lấy làm thắc mắc, ngồi ngốc cả buổi chiều. Đến tối, cô túm áo mẹ hỏi, Bạch phu nhân hàm hồ đáp:“Xích lại thì sẽ không bay!” Bạch lão gia nghe được, khụ khụ mấy tiếng: “…” Bà xã, em nói chuyện với con gái em kiểu gì vậy?Không chỉ Bạch Lục Sênh, Trác Vấn Phong c*̃ng thắc mắc không thôi. Trác lão gia rửa rau trong bếp, nghe con trai nói, có xúc động muốn đập cả rổ rau vào đầu. Trác Yên Quân nghiêm túc nhìn con trai:“Như vậy không được. Chim nhỏ ngoại trừ mẹ con và vợ con, bạn nữ nào c*̃ng không được nhìn!”Cậu suy nghĩ, tự cho là phải, đã quyết định Bạch Lục Sênh không làm mẹ mình, thì phải làm vợ mình.