Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 129: Cô gái ngốc này

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Khi tôi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh đều thay đổi! Cảnh vật còn vắng vẻ hơn!"Đây là đâu vậy?" Tôi khẩn trương hỏi."Không biết, hình như càng đi càng xa rồi." Khuôn mặt Lục Minh Hiên vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong giọng nói rõ ràng có chút ngưng trọng."Nguy rồi, nếu như đến trước lúc trời tối mà chúng ta vẫn còn chưa tìm được đường quay lại, đêm nay chúng ta phải làm sao bây giờ?” Tôi sốt ruột, chợt nhớ tới điện thoại di động: "A,có rồi! Gọi điện thoại cầu cứu!"Tôi nhanh chóng lấy di động ra, gọi không được, nhìn lại màn hình thì thấy..... Ở đây không có sóng?"Lần này thì chết chắc rồi, địa phương quái quỷ này ngay cả sóng điện thoại cũng không có!" Tôi dường như tuyệt vọng, đêm nay phải làm sao bây giờ, cho dù có sống sót qua được đêm nay, vậy còn đêm mai?Chắc là bây giờ bọn họ cũng phát hiện ra chúng tôi bị mất tích rồi chứ? Hẳn là đang đi tìm chúng tôi rồi!"Sẽ có cách thôi!" Lục Minh Hiên nhíu mày, giống như đang suy nghĩ tiếp theo nên làm cái gì."Anh cõng tôi đi lâu như vậy cũng mệt rồi, bỏ tôi xuống đây đi." Tôi nói.Hiện tại tình huống như thế nào còn không rõ, cũng không biết còn phải đi bao lâu, anh ta cứ cõng tôi như vậy sẽ mệt chết mất."Tôi không sao." Anh ta không có ý tứ muốn thả tôi xuống, tiếp tục cõng tôi đi về phía trước. Tôi thấy anh ta kiên trì như vậy cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục dựa lên lưng anh ta.Một trận gió nhẹ thổi qua, tôi cảm thấy thật lạnh, rùng mình một cái, mí mắt lại bắt đầu nặng trĩu.Trong lúc đang mơ màng, hình như tôi nghe thấy có người gọi tôi: "Mạc Oánh, mauu tỉnh dậy...... Cô gái ngu ngốc này......"Tôi muốn mở to mắt, lại không mở lên nổi, đầu thật đau, cả người mềm nhũn, không động đậy nổi, ý thức dần trở nên mơ hồ.Không biết qua bao lâu, tôi cảm thấy có dòng nước ấm chảy vào trong miệng, đắng đắng, chát chát, tôi khó chịu nhíu mày, ý thức cũng dần dần khôi phục.Chậm rãi mở mắt ra, tôi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Minh Hiên đang phóng đại trước mắt.Anh ta nhìn thấy tôi tỉnh lại, chân mày đang nhíu chặt cũng giãn ra."Cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi!" Anh ta đưa tay sờ trán tôi, lòng bàn tay lạnh lẽo, tôi thoải mái nhắm mắt lại."Tôi bị làm sao vậy? Nơi này là chỗ nào?" Tôi yếu ớt hỏi, cả người giống như bị rút hết sức lực, mệt lả."Em bị sốt!" Anh ta lo lắng nhìn tôi: "Nơi này chỉ có một căn nhà có người ở, tôi xin họ cho ở nhờ một đêm, bọn họ tốt lắm, thấy em bị bệnh còn cho em uống thuốc.""Thật vậy sao?" Tôi sờ trán mình, quả thật nóng muốn phỏng tay.

Khi tôi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh đều thay đổi! Cảnh vật còn vắng vẻ hơn!

"Đây là đâu vậy?" Tôi khẩn trương hỏi.

"Không biết, hình như càng đi càng xa rồi." Khuôn mặt Lục Minh Hiên vẫn giữ
bình tĩnh, nhưng trong giọng nói rõ ràng có chút ngưng trọng.

"Nguy rồi, nếu như đến trước lúc trời tối mà chúng ta vẫn còn chưa tìm được
đường quay lại, đêm nay chúng ta phải làm sao bây giờ?” Tôi sốt ruột,
chợt nhớ tới điện thoại di động: "A,có rồi! Gọi điện thoại cầu cứu!"

Tôi nhanh chóng lấy di động ra, gọi không được, nhìn lại màn hình thì thấy..... Ở đây không có sóng?

"Lần này thì chết chắc rồi, địa phương quái quỷ này ngay cả sóng điện thoại
cũng không có!" Tôi dường như tuyệt vọng, đêm nay phải làm sao bây giờ,
cho dù có sống sót qua được đêm nay, vậy còn đêm mai?

Chắc là bây giờ bọn họ cũng phát hiện ra chúng tôi bị mất tích rồi chứ? Hẳn là đang đi tìm chúng tôi rồi!

"Sẽ có cách thôi!" Lục Minh Hiên nhíu mày, giống như đang suy nghĩ tiếp theo nên làm cái gì.

"Anh cõng tôi đi lâu như vậy cũng mệt rồi, bỏ tôi xuống đây đi." Tôi nói.

Hiện tại tình huống như thế nào còn không rõ, cũng không biết còn phải đi bao lâu, anh ta cứ cõng tôi như vậy sẽ mệt chết mất.

"Tôi không sao." Anh ta không có ý tứ muốn thả tôi xuống, tiếp tục cõng tôi
đi về phía trước. Tôi thấy anh ta kiên trì như vậy cũng không nói thêm
gì nữa, tiếp tục dựa lên lưng anh ta.

Một trận gió nhẹ thổi qua, tôi cảm thấy thật lạnh, rùng mình một cái, mí mắt lại bắt đầu nặng trĩu.

Trong lúc đang mơ màng, hình như tôi nghe thấy có người gọi tôi: "Mạc Oánh,
mauu tỉnh dậy...... Cô gái ngu ngốc này......"

Tôi muốn mở to mắt, lại không mở lên nổi, đầu thật đau, cả người mềm nhũn, không động đậy nổi, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Không biết qua bao lâu, tôi cảm thấy có dòng nước ấm chảy vào trong miệng,
đắng đắng, chát chát, tôi khó chịu nhíu mày, ý thức cũng dần dần khôi
phục.

Chậm rãi mở mắt ra, tôi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Minh Hiên đang phóng đại trước mắt.

Anh ta nhìn thấy tôi tỉnh lại, chân mày đang nhíu chặt cũng giãn ra.

"Cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi!" Anh ta đưa tay sờ trán tôi, lòng bàn tay lạnh lẽo, tôi thoải mái nhắm mắt lại.

"Tôi bị làm sao vậy? Nơi này là chỗ nào?" Tôi yếu ớt hỏi, cả người giống như bị rút hết sức lực, mệt lả.

"Em bị sốt!" Anh ta lo lắng nhìn tôi: "Nơi này chỉ có một căn nhà có người
ở, tôi xin họ cho ở nhờ một đêm, bọn họ tốt lắm, thấy em bị bệnh còn cho em uống thuốc."

"Thật vậy sao?" Tôi sờ trán mình, quả thật nóng muốn phỏng tay.

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… Khi tôi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh đều thay đổi! Cảnh vật còn vắng vẻ hơn!"Đây là đâu vậy?" Tôi khẩn trương hỏi."Không biết, hình như càng đi càng xa rồi." Khuôn mặt Lục Minh Hiên vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong giọng nói rõ ràng có chút ngưng trọng."Nguy rồi, nếu như đến trước lúc trời tối mà chúng ta vẫn còn chưa tìm được đường quay lại, đêm nay chúng ta phải làm sao bây giờ?” Tôi sốt ruột, chợt nhớ tới điện thoại di động: "A,có rồi! Gọi điện thoại cầu cứu!"Tôi nhanh chóng lấy di động ra, gọi không được, nhìn lại màn hình thì thấy..... Ở đây không có sóng?"Lần này thì chết chắc rồi, địa phương quái quỷ này ngay cả sóng điện thoại cũng không có!" Tôi dường như tuyệt vọng, đêm nay phải làm sao bây giờ, cho dù có sống sót qua được đêm nay, vậy còn đêm mai?Chắc là bây giờ bọn họ cũng phát hiện ra chúng tôi bị mất tích rồi chứ? Hẳn là đang đi tìm chúng tôi rồi!"Sẽ có cách thôi!" Lục Minh Hiên nhíu mày, giống như đang suy nghĩ tiếp theo nên làm cái gì."Anh cõng tôi đi lâu như vậy cũng mệt rồi, bỏ tôi xuống đây đi." Tôi nói.Hiện tại tình huống như thế nào còn không rõ, cũng không biết còn phải đi bao lâu, anh ta cứ cõng tôi như vậy sẽ mệt chết mất."Tôi không sao." Anh ta không có ý tứ muốn thả tôi xuống, tiếp tục cõng tôi đi về phía trước. Tôi thấy anh ta kiên trì như vậy cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục dựa lên lưng anh ta.Một trận gió nhẹ thổi qua, tôi cảm thấy thật lạnh, rùng mình một cái, mí mắt lại bắt đầu nặng trĩu.Trong lúc đang mơ màng, hình như tôi nghe thấy có người gọi tôi: "Mạc Oánh, mauu tỉnh dậy...... Cô gái ngu ngốc này......"Tôi muốn mở to mắt, lại không mở lên nổi, đầu thật đau, cả người mềm nhũn, không động đậy nổi, ý thức dần trở nên mơ hồ.Không biết qua bao lâu, tôi cảm thấy có dòng nước ấm chảy vào trong miệng, đắng đắng, chát chát, tôi khó chịu nhíu mày, ý thức cũng dần dần khôi phục.Chậm rãi mở mắt ra, tôi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Minh Hiên đang phóng đại trước mắt.Anh ta nhìn thấy tôi tỉnh lại, chân mày đang nhíu chặt cũng giãn ra."Cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi!" Anh ta đưa tay sờ trán tôi, lòng bàn tay lạnh lẽo, tôi thoải mái nhắm mắt lại."Tôi bị làm sao vậy? Nơi này là chỗ nào?" Tôi yếu ớt hỏi, cả người giống như bị rút hết sức lực, mệt lả."Em bị sốt!" Anh ta lo lắng nhìn tôi: "Nơi này chỉ có một căn nhà có người ở, tôi xin họ cho ở nhờ một đêm, bọn họ tốt lắm, thấy em bị bệnh còn cho em uống thuốc.""Thật vậy sao?" Tôi sờ trán mình, quả thật nóng muốn phỏng tay.

Chương 129: Cô gái ngốc này