Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 130: Chẳng lẽ anh ta thật sự đút cho tôi?

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Thật vậy sao?" Tôi sờ trán mình, quả thật nóng muốn phỏng tay."Em nghỉ ngơi cho tốt, ráng nhịn đói chút nữa sẽ có cơm ăn." Anh ta thật hiếm khi nói chuyện dịu dàng với tôi như vậy, làm tôi hơi sợ!"Thật xin lỗi, lại làm phiền đến anh rồi!""Tôi quen rồi!" Anh ta bất đắc dĩ nói: "Nếu em không muốn lại gây thêm phiền phức cho tôi thì mau chóng khỏi bệnh đi!"Ừ, tôi biết rồi." Tôi vô lực nhìn anh ta, cảm thấy trong người thật mệt mỏi.Lúc này, cửa bị đẩy ra, một người phụ nữ trung niên bưng cái khay đi vào."Cô gái, cô tỉnh rồi sao!"Tôi gắng gượng hồi phục lại tinh thần, kêu một tiếng: "Chào dì."Người phụ nữ thân thiện nói: "Haha, có đói bụng chưa, đến ăn chút cháo đi!"Tôi muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình một chút sức lực cũng không có, Lục Minh Hiên phải đỡ cánh tay tôi, ôm tôi ngồi dậyTôi vươn tay nhận cái chén trong tay người phụ nữ, cảm thấy hai tay mình mềm nhũn.Người phụ nữ thấy tôi không có sức lực, trực tiếp đưa chén cháo cho Lục Minh Hiên: "Cậu đút cho cô ấy đi!""Hả? Không cần....." Tôi còn chưa kịp nói xong, anh ta đã nhận lấy cái chén.Tôi hoảng sợ, chẳng lẽ anh ta thật sự đút cho tôi?Kết quả thực sự là như vậy!Anh ta nhẹ nhàng thổi một chút, đưa cái muỗng đến ngay miệng tôi, động tác thật dịu dàng cẩn thận, không giống một chút nào so với lúc anh ta cậy mạnh ngang ngược với tôi!Tôi hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không!"Há miệng ra!" Giọng nói trầm thấp của anh ta truyền đến, giống như mất kiên nhẫn.Tôi vội vàng há mồm ăn, anh ta lại múc một muỗng đưa qua.....Hình ảnh hài hòa ấm áp như vậy, tôi hoàn toàn không thể tin nổi, thật giống trong mơ.Cảm giác khó hiểu trong lòng lại bắt đầu rung động.Người phụ nữ vẫn đứng bên cạnh nhìn, nở nụ cười hoà nhã, để một chén cơm khác lên bàn, nói với Lục Minh Hiên: "Cái này là chuẩn bị cho cậu, lát nữa nhớ ăn." Nói xong đi ra ngoài.Anh ta rất thiếu kiên nhẫn, vậy mà cũng đút xong một bát cháo cho tôi rồi."Muốn ăn nữa không?" Anh ta hỏi.Tôi lắc đầu nói: "Không cần." Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt anh ta, chỉ sợ giây tiếp theo anh ta sẽ lại thay đổi thái độ."Vậy thì em nghỉ ngơi cho tốt đi." Anh ta đỡ tôi nằm xuống, còn cẩn thận kéo chăn đắp cho tôi.Tôi trơ mắt nhìn anh ta, vẫn còn hơi hoài nghi đây là cảnh trong mơ, Lục Minh Hiên làm sao có thể dịu dàng như vậy được chứ?

"Thật vậy sao?" Tôi sờ trán mình, quả thật nóng muốn phỏng tay.

"Em nghỉ ngơi cho tốt, ráng nhịn đói chút nữa sẽ có cơm ăn." Anh ta thật
hiếm khi nói chuyện dịu dàng với tôi như vậy, làm tôi hơi sợ!

"Thật xin lỗi, lại làm phiền đến anh rồi!"

"Tôi quen rồi!" Anh ta bất đắc dĩ nói: "Nếu em không muốn lại gây thêm phiền phức cho tôi thì mau chóng khỏi bệnh đi!

"Ừ, tôi biết rồi." Tôi vô lực nhìn anh ta, cảm thấy trong người thật mệt mỏi.

Lúc này, cửa bị đẩy ra, một người phụ nữ trung niên bưng cái khay đi vào.

"Cô gái, cô tỉnh rồi sao!"

Tôi gắng gượng hồi phục lại tinh thần, kêu một tiếng: "Chào dì."

Người phụ nữ thân thiện nói: "Haha, có đói bụng chưa, đến ăn chút cháo đi!"

Tôi muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình một chút sức lực cũng không có, Lục Minh Hiên phải đỡ cánh tay tôi, ôm tôi ngồi dậy

Tôi vươn tay nhận cái chén trong tay người phụ nữ, cảm thấy hai tay mình mềm nhũn.

Người phụ nữ thấy tôi không có sức lực, trực tiếp đưa chén cháo cho Lục Minh Hiên: "Cậu đút cho cô ấy đi!"

"Hả? Không cần....." Tôi còn chưa kịp nói xong, anh ta đã nhận lấy cái chén.

Tôi hoảng sợ, chẳng lẽ anh ta thật sự đút cho tôi?

Kết quả thực sự là như vậy!

Anh ta nhẹ nhàng thổi một chút, đưa cái muỗng đến ngay miệng tôi, động tác
thật dịu dàng cẩn thận, không giống một chút nào so với lúc anh ta cậy
mạnh ngang ngược với tôi!

Tôi hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không!

"Há miệng ra!" Giọng nói trầm thấp của anh ta truyền đến, giống như mất kiên nhẫn.

Tôi vội vàng há mồm ăn, anh ta lại múc một muỗng đưa qua.....

Hình ảnh hài hòa ấm áp như vậy, tôi hoàn toàn không thể tin nổi, thật giống trong mơ.

Cảm giác khó hiểu trong lòng lại bắt đầu rung động.

Người phụ nữ vẫn đứng bên cạnh nhìn, nở nụ cười hoà nhã, để một chén cơm khác lên bàn, nói với Lục Minh Hiên: "Cái này là chuẩn bị cho cậu, lát nữa
nhớ ăn." Nói xong đi ra ngoài.

Anh ta rất thiếu kiên nhẫn, vậy mà cũng đút xong một bát cháo cho tôi rồi.

"Muốn ăn nữa không?" Anh ta hỏi.

Tôi lắc đầu nói: "Không cần." Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt anh ta, chỉ sợ giây tiếp theo anh ta sẽ lại thay đổi thái độ.

"Vậy thì em nghỉ ngơi cho tốt đi." Anh ta đỡ tôi nằm xuống, còn cẩn thận kéo chăn đắp cho tôi.

Tôi trơ mắt nhìn anh ta, vẫn còn hơi hoài nghi đây là cảnh trong mơ, Lục Minh Hiên làm sao có thể dịu dàng như vậy được chứ?

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Thật vậy sao?" Tôi sờ trán mình, quả thật nóng muốn phỏng tay."Em nghỉ ngơi cho tốt, ráng nhịn đói chút nữa sẽ có cơm ăn." Anh ta thật hiếm khi nói chuyện dịu dàng với tôi như vậy, làm tôi hơi sợ!"Thật xin lỗi, lại làm phiền đến anh rồi!""Tôi quen rồi!" Anh ta bất đắc dĩ nói: "Nếu em không muốn lại gây thêm phiền phức cho tôi thì mau chóng khỏi bệnh đi!"Ừ, tôi biết rồi." Tôi vô lực nhìn anh ta, cảm thấy trong người thật mệt mỏi.Lúc này, cửa bị đẩy ra, một người phụ nữ trung niên bưng cái khay đi vào."Cô gái, cô tỉnh rồi sao!"Tôi gắng gượng hồi phục lại tinh thần, kêu một tiếng: "Chào dì."Người phụ nữ thân thiện nói: "Haha, có đói bụng chưa, đến ăn chút cháo đi!"Tôi muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình một chút sức lực cũng không có, Lục Minh Hiên phải đỡ cánh tay tôi, ôm tôi ngồi dậyTôi vươn tay nhận cái chén trong tay người phụ nữ, cảm thấy hai tay mình mềm nhũn.Người phụ nữ thấy tôi không có sức lực, trực tiếp đưa chén cháo cho Lục Minh Hiên: "Cậu đút cho cô ấy đi!""Hả? Không cần....." Tôi còn chưa kịp nói xong, anh ta đã nhận lấy cái chén.Tôi hoảng sợ, chẳng lẽ anh ta thật sự đút cho tôi?Kết quả thực sự là như vậy!Anh ta nhẹ nhàng thổi một chút, đưa cái muỗng đến ngay miệng tôi, động tác thật dịu dàng cẩn thận, không giống một chút nào so với lúc anh ta cậy mạnh ngang ngược với tôi!Tôi hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không!"Há miệng ra!" Giọng nói trầm thấp của anh ta truyền đến, giống như mất kiên nhẫn.Tôi vội vàng há mồm ăn, anh ta lại múc một muỗng đưa qua.....Hình ảnh hài hòa ấm áp như vậy, tôi hoàn toàn không thể tin nổi, thật giống trong mơ.Cảm giác khó hiểu trong lòng lại bắt đầu rung động.Người phụ nữ vẫn đứng bên cạnh nhìn, nở nụ cười hoà nhã, để một chén cơm khác lên bàn, nói với Lục Minh Hiên: "Cái này là chuẩn bị cho cậu, lát nữa nhớ ăn." Nói xong đi ra ngoài.Anh ta rất thiếu kiên nhẫn, vậy mà cũng đút xong một bát cháo cho tôi rồi."Muốn ăn nữa không?" Anh ta hỏi.Tôi lắc đầu nói: "Không cần." Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt anh ta, chỉ sợ giây tiếp theo anh ta sẽ lại thay đổi thái độ."Vậy thì em nghỉ ngơi cho tốt đi." Anh ta đỡ tôi nằm xuống, còn cẩn thận kéo chăn đắp cho tôi.Tôi trơ mắt nhìn anh ta, vẫn còn hơi hoài nghi đây là cảnh trong mơ, Lục Minh Hiên làm sao có thể dịu dàng như vậy được chứ?

Chương 130: Chẳng lẽ anh ta thật sự đút cho tôi?