Tác giả:

Edit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục…

Chương 146: Bạn gái mới

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Này này!" Tôi hưng phấn kêu to, không ngừng vung vẫy hai tay.Dường như chủ nhân chiếc xe đã nhìn thấy tôi, giảm tốc độ xe lại, dừng bên cạnh chúng tôi.Cửa sổ thủy tinh màu đen chậm rãi hạ xuống, một người phụ nữ tóc xoăn màu vàng hiện ra trước mắt tôi.Tuyệt nhiên là một mỹ nữ con lai vô cùng xinh đẹp, làn da trong suốt trắng muốt như tuyết, vô cùng mịn màng, sống mũi cao đỡ lấy một cặp kính mát cỡ lớn, hầu như che khuất nửa khuôn mặt, tôi nhìn không rõ ánh mắt của cô ta.Không đợi chúng tôi mở miệng, mỹ nữ đã nói trước, dùng tiếng trung lưu loát tuôn ra năm chữ: "Anh là Lục Minh Hiên?"Tôi hoảng sợ! Nhìn mỹ nữ trên xe, lại nhìn sang Lục Minh Hiên. Không ngờ cô ta cũng biết Lục Minh Hiên?"Cô là?" Biểu tình trên mặt Lục Minh Hiên cũng thật kinh ngạc, nhíu mày nhìn mỹ nữ trong xe, giống như không nhận ra cô ta."Mới đó mà anh đã quên em rồi sao?" Đôi môi đỏ mọng hơi hé ra, ngón tay mảnh khảnh trắng nõn tháo mắt kính xuống.Một đôi mắt mê người màu lam lấp lánh như ánh sao, xinh đẹp làm cho tôi muốn ngừng thở.Đôi mắt này quả thực là quá đẹp! Tôi nghĩ ai đã gặp qua cô ta, chắc chắn sẽ không quên được ánh mắt này!Quả nhiên, ánh mắt Lục Minh Hiên vụt qua một tia sáng lạ thường: "Thì ra là cô.""Đúng vậy, lâu rồi không gặp." Mỹ nữ cười đắc ý, đẹp hút hồn.Thì ra hai người họ thật sự quen biết nhau? Mỹ nữ xinh đẹp như vậy sao lại xuất hiện ở chỗ này? Tôi vừa tò mò vừa nghi vấn."Tại sao anh lại ở đây?" Mỹ nữ quan sát anh ta: "Sao anh lại ăn mặc như vậy? Xe của anh đâu?""Chuyện này rất dài dòng, có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?""Đương nhiên là được rồi, lên xe đi!" Mỹ nữ sảng khoái đáp ứng.Lục Minh Hiên ngồi vào ghế bên cạnh cô ta, tôi ngoan ngoãn ngồi ghế phía sau. Mỹ nữ nhìn xuyên qua gương chiếu hậu liếc tôi một cái, sau đó hỏi Lục Minh Hiên: "Đây là bạn gái mới của anh sao?"".... Ừ." Anh ta ừ một tiếng, sau đó không nói gì nữa."Anh đổi khẩu vị rồi sao, thích mấy cô gái hàng xóm nhỏ tuổi à?" Mỹ nữ trêu chọc."Cô về nước từ khi nào?" Lục Minh Hiên chợt nói sang chuyện khác."Mới về, còn chưa đầy một tuần." Mỹ nữ nhìn anh ta, cười: "Chúng ta đúng là có duyên nha, ở chỗ này mà cũng có thể chạm mặt."

"Này này!" Tôi hưng phấn kêu to, không ngừng vung vẫy hai tay.

Dường như chủ nhân chiếc xe đã nhìn thấy tôi, giảm tốc độ xe lại, dừng bên cạnh chúng tôi.

Cửa sổ thủy tinh màu đen chậm rãi hạ xuống, một người phụ nữ tóc xoăn màu vàng hiện ra trước mắt tôi.

Tuyệt nhiên là một mỹ nữ con lai vô cùng xinh đẹp, làn da trong suốt trắng
muốt như tuyết, vô cùng mịn màng, sống mũi cao đỡ lấy một cặp kính mát
cỡ lớn, hầu như che khuất nửa khuôn mặt, tôi nhìn không rõ ánh mắt của
cô ta.

Không đợi chúng tôi mở miệng, mỹ nữ đã nói trước, dùng tiếng trung lưu loát tuôn ra năm chữ: "Anh là Lục Minh Hiên?"

Tôi hoảng sợ! Nhìn mỹ nữ trên xe, lại nhìn sang Lục Minh Hiên. Không ngờ cô ta cũng biết Lục Minh Hiên?

"Cô là?" Biểu tình trên mặt Lục Minh Hiên cũng thật kinh ngạc, nhíu mày nhìn mỹ nữ trong xe, giống như không nhận ra cô ta.

"Mới đó mà anh đã quên em rồi sao?" Đôi môi đỏ mọng hơi hé ra, ngón tay mảnh khảnh trắng nõn tháo mắt kính xuống.

Một đôi mắt mê người màu lam lấp lánh như ánh sao, xinh đẹp làm cho tôi muốn ngừng thở.

Đôi mắt này quả thực là quá đẹp! Tôi nghĩ ai đã gặp qua cô ta, chắc chắn sẽ không quên được ánh mắt này!

Quả nhiên, ánh mắt Lục Minh Hiên vụt qua một tia sáng lạ thường: "Thì ra là cô."

"Đúng vậy, lâu rồi không gặp." Mỹ nữ cười đắc ý, đẹp hút hồn.

Thì ra hai người họ thật sự quen biết nhau? Mỹ nữ xinh đẹp như vậy sao lại xuất hiện ở chỗ này? Tôi vừa tò mò vừa nghi vấn.

"Tại sao anh lại ở đây?" Mỹ nữ quan sát anh ta: "Sao anh lại ăn mặc như vậy? Xe của anh đâu?"

"Chuyện này rất dài dòng, có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?"

"Đương nhiên là được rồi, lên xe đi!" Mỹ nữ sảng khoái đáp ứng.

Lục Minh Hiên ngồi vào ghế bên cạnh cô ta, tôi ngoan ngoãn ngồi ghế phía
sau. Mỹ nữ nhìn xuyên qua gương chiếu hậu liếc tôi một cái, sau đó hỏi
Lục Minh Hiên: "Đây là bạn gái mới của anh sao?"

".... Ừ." Anh ta ừ một tiếng, sau đó không nói gì nữa.

"Anh đổi khẩu vị rồi sao, thích mấy cô gái hàng xóm nhỏ tuổi à?" Mỹ nữ trêu chọc.

"Cô về nước từ khi nào?" Lục Minh Hiên chợt nói sang chuyện khác.

"Mới về, còn chưa đầy một tuần." Mỹ nữ nhìn anh ta, cười: "Chúng ta đúng là có duyên nha, ở chỗ này mà cũng có thể chạm mặt."

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoTác giả: Xảo LinhTruyện Ngôn TìnhEdit: Junie Trong căn phòng Tổng thống xa hoa, dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, mùi rượu tràn ngập cả căn phòng. Trong không khí còn ngập một mùi hoa cỏ nhàn nhạt. Đó là mùi hoa hồng hảo hạng, mang theo công dụng k*ch t*nh, trong đó tràn ngập hơi thở ái muội không cần nói cũng biết. Tôi mặc một bộ váy ren viền tơ thanh lịch đứng ngay trước mặt người đàn ông xa lạ, bình tĩnh mở miệng: “Tôi rất cần vai diễn này, chỉ cần có được nó, Lục tiên sinh muốn tôi làm gì đều được.” Người đàn ông toàn thân tây trang hang hiệu tựa lưng vào ghế salon, vẻ mặt hơi mệt mỏi, giữa hai hàng lông mày chau lại, cả người toát lên khí phách cao thượng!!! Khuôn mặt góc cạnh đẹp tuyệt mĩ, đôi môi bạc, cặp mắt đen sâu hun hút như chú báo săn mồi nhìn chằm chằm vào cô gái tỏ vẻ thích thú. Chỉ chốc lát sau, khóe môi nhếch nhẹ, tròng mắt đảo quanh, ngón tay lật lướt từng trang tài liệu, tựa hồ đã sớm nhìn ra ý đồ của đối phương:“Cô cảm thấy bản thân đáp ứng được gì cho tôi?” ”Tôi đã nghe nói qua cách thức làm việc của Lục… "Này này!" Tôi hưng phấn kêu to, không ngừng vung vẫy hai tay.Dường như chủ nhân chiếc xe đã nhìn thấy tôi, giảm tốc độ xe lại, dừng bên cạnh chúng tôi.Cửa sổ thủy tinh màu đen chậm rãi hạ xuống, một người phụ nữ tóc xoăn màu vàng hiện ra trước mắt tôi.Tuyệt nhiên là một mỹ nữ con lai vô cùng xinh đẹp, làn da trong suốt trắng muốt như tuyết, vô cùng mịn màng, sống mũi cao đỡ lấy một cặp kính mát cỡ lớn, hầu như che khuất nửa khuôn mặt, tôi nhìn không rõ ánh mắt của cô ta.Không đợi chúng tôi mở miệng, mỹ nữ đã nói trước, dùng tiếng trung lưu loát tuôn ra năm chữ: "Anh là Lục Minh Hiên?"Tôi hoảng sợ! Nhìn mỹ nữ trên xe, lại nhìn sang Lục Minh Hiên. Không ngờ cô ta cũng biết Lục Minh Hiên?"Cô là?" Biểu tình trên mặt Lục Minh Hiên cũng thật kinh ngạc, nhíu mày nhìn mỹ nữ trong xe, giống như không nhận ra cô ta."Mới đó mà anh đã quên em rồi sao?" Đôi môi đỏ mọng hơi hé ra, ngón tay mảnh khảnh trắng nõn tháo mắt kính xuống.Một đôi mắt mê người màu lam lấp lánh như ánh sao, xinh đẹp làm cho tôi muốn ngừng thở.Đôi mắt này quả thực là quá đẹp! Tôi nghĩ ai đã gặp qua cô ta, chắc chắn sẽ không quên được ánh mắt này!Quả nhiên, ánh mắt Lục Minh Hiên vụt qua một tia sáng lạ thường: "Thì ra là cô.""Đúng vậy, lâu rồi không gặp." Mỹ nữ cười đắc ý, đẹp hút hồn.Thì ra hai người họ thật sự quen biết nhau? Mỹ nữ xinh đẹp như vậy sao lại xuất hiện ở chỗ này? Tôi vừa tò mò vừa nghi vấn."Tại sao anh lại ở đây?" Mỹ nữ quan sát anh ta: "Sao anh lại ăn mặc như vậy? Xe của anh đâu?""Chuyện này rất dài dòng, có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?""Đương nhiên là được rồi, lên xe đi!" Mỹ nữ sảng khoái đáp ứng.Lục Minh Hiên ngồi vào ghế bên cạnh cô ta, tôi ngoan ngoãn ngồi ghế phía sau. Mỹ nữ nhìn xuyên qua gương chiếu hậu liếc tôi một cái, sau đó hỏi Lục Minh Hiên: "Đây là bạn gái mới của anh sao?"".... Ừ." Anh ta ừ một tiếng, sau đó không nói gì nữa."Anh đổi khẩu vị rồi sao, thích mấy cô gái hàng xóm nhỏ tuổi à?" Mỹ nữ trêu chọc."Cô về nước từ khi nào?" Lục Minh Hiên chợt nói sang chuyện khác."Mới về, còn chưa đầy một tuần." Mỹ nữ nhìn anh ta, cười: "Chúng ta đúng là có duyên nha, ở chỗ này mà cũng có thể chạm mặt."

Chương 146: Bạn gái mới